Sáng hôm sau, ngoài trời vẫn đang mưa rả rích. Hai người khó có dịp dậy muộn, Lâm Ngư nằm trong ngực Ngụy Thanh Sơn yên lặng nghe tiếng mưa rơi.
Nhưng Lâm Ngư cũng không nằm lâu đã đứng dậy, cậu đã quen dậy sớm. Lâm Ngư vừa dậy, Ngụy Thanh Sơn cũng đi theo.
Ngụy Thanh Sơn đi nấu nước, còn Lâm Ngư đội nón đi ra sau vườn, thả gà con ra cho chúng chạy. Tối qua sợ chồn và chuột bắt mất, cậu còn cố ý dùng tấm ván nặng đè lên chuồng gà.
Những chú gà con được thả ra liền quây quần bên đống rơm rạ, ríu rít không ngừng, trông có vẻ rất hoạt bát.
Bên ngoài khoảng sân, Đại Hắc và Tuyết Trắng đang nằm trên tấm ván gỗ. Tuyết Trắng cào nhẹ vào mép tấm ván mà Lâm Ngư đặt xuống, cậu liền nhắc nhở: "Đừng làm gà con sợ."
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lâm Ngư đi rửa mặt rồi nấu bữa sáng. Ăn xong, hai người cùng ngồi trong nhà chính, Lâm Ngư nhất thời không có việc gì làm, quần áo đã may xong, chăn đệm cũng đã hoàn thiện.
Ngụy Thanh Sơn đội nón lá, khoác áo tơi, nói: "Ta sang thôn bên mua ít thịt, trưa nay chúng ta làm bánh bao thịt ăn."
"Được, vậy ta sẽ đi nhồi bột."
Ngụy Thanh Sơn vừa đi, trong nhà chỉ còn lại mình Lâm Ngư, ngay cả hai con chó cũng cuộn tròn trong ổ, không buồn ló đầu ra. Lâm Ngư nhào bột xong liền ngồi trong nhà chính nhìn trời mưa, cậu không thích những ngày mưa vì trước đây phải sống trong căn nhà rách nát, mưa dột khắp nơi. Chăn lúc nào cũng ướt nhẹp, lạnh lẽo vô cùng, đắp lên người vô cùng khó chịu.
Nhưng bây giờ, dù vẫn là nhà tranh nhưng mái cỏ được lợp rất chắc chắn, không hề bị dột. Ban đêm, Ngụy Thanh Sơn còn ôm cậu ngủ, cảm giác vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Khi Lâm Ngư đang chờ Ngụy Thanh Sơn trở về, chợt có một người đàn ông cao lớn đứng trước cửa gọi to: "Tẩu tử, Thanh Sơn ca có nhà không? Ta là Thạch Đầu, thợ mộc đây."
Lâm Ngư vội đứng dậy, định lấy nón đội lên.
Thạch Đầu gọi cậu lại: "Tẩu tử, không cần ra ngoài đâu, ta chỉ đến hỏi Thanh Sơn ca có nhà không thôi. Giường đã đóng xong rồi, đợi mưa tạnh ta sẽ mang đến."
"Thanh Sơn đi ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về."
"Được, vậy ta về trước. Khi nào trời tạnh, ta sẽ mang giường đến, đến lúc đó phiền Thanh Sơn ca giúp một tay dỡ xuống."
"Ta biết rồi."
Thạch Đầu nói xong liền rời đi, hắn cố ý đến hỏi trước, nếu Ngụy Thanh Sơn không có nhà thì hôm khác hắn mới mang giường qua. Trong nhà chỉ có một ca nhi, hắn không tiện vào.
Hôm nay trời vừa mưa, hắn đoán Ngụy Thanh Sơn chắc không vào núi, nên tranh thủ đến hỏi.
Biết giường mới đã làm xong, Lâm Ngư vô cùng vui mừng. Vừa rồi còn nhàn rỗi, giờ lại có việc để làm. Cậu nhanh chóng gấp chăn gối lại, gom hết rơm rạ trên giường mang ra sân sau, quét dọn sạch sẽ để lát nữa khi Ngụy Thanh Sơn về có thể dọn giường cũ ra ngoài ngay.
Lâm Ngư vừa thu dọn xong, Ngụy Thanh Sơn đã xách một miếng thịt lớn trở về. Thấy giường chiếu đã được dọn sạch sẽ, y lập tức hiểu ra: "Giường đóng xong rồi à?"
"Ừ, vừa nãy thợ mộc ghé qua nói." Lâm Ngư có chút thẹn thùng, nhỏ giọng đáp.
Ngụy Thanh Sơn treo miếng thịt lên sau cửa, xắn tay áo dọn tấm ván giường cũ ra sân sau. Lâm Ngư cũng giúp y khiêng gạch lót giường ra ngoài, lúc này mưa đã nhỏ hơn nhiều, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ tạnh.
Cậu xách thịt vào bếp chuẩn bị sơ chế, Ngụy Thanh Sơn sắp xếp xong cũng đi theo: "Để ta chặt thịt cho, em nghỉ ngơi một lát đi."
Lâm Ngư nhường y làm, còn mình thì ngồi một bên nhặt rau cần nước. Rau cần non mềm tươi xanh, làm nhân bánh bao chắc chắn sẽ rất ngon.
"Ta muốn làm một nửa bánh nhân thịt, một nửa bánh nhân rau cần trộn thịt."
Ngụy Thanh Sơn ừ một tiếng: "Sao cũng được."
Tiểu phu lang của y nói chuyện thật mềm mại, hòa với tiếng mưa xuân bên ngoài nghe thật dễ chịu.
Ngụy Thanh Sơn băm nhân thịt bịch bịch, Lâm Ngư luộc sơ rau cần. Hai người mỗi người một việc, gian bếp nhỏ tràn ngập bầu không khí ái muội, nhất là khi nghĩ đến chiếc giường mới sắp được mang đến hôm nay.
Gần trưa, bột cũng đã ủ xong, Lâm Ngư bắt đầu gói bánh bao. Ngụy Thanh Sơn còn chưa thấy cậu gói xong đã ngửi thấy mùi nhân thịt thơm nức mũi.
Nhờ có phần nhân rau cần trộn thịt, số bánh bao làm ra nhiều hơn dự kiến. Lâm Ngư hấp một nồi đầy, mỗi chiếc bánh đều to gần bằng nắm tay của Ngụy Thanh Sơn, trắng trẻo mập mạp vô cùng hấp dẫn.
Dù biết nhà mình nghèo, lại không có ruộng đất, nhưng Ngụy Thanh Sơn chưa bao giờ để cậu chịu đói.
Bữa sáng cũng đã ăn bánh bao thịt, nhưng Lâm Ngư đặc biệt thích loại nhân rau cần trộn thịt, ăn còn ngon hơn cả nhân thịt không. Cậu ăn một cái bánh bao nhân rau cần, thêm nửa cái bánh nhân thịt. Ngụy Thanh Sơn thì ăn liền ba cái, lại uống thêm một bát cháo kê.
Cơm trưa vừa xong thì mưa cũng ngừng, mặt trời dần ló dạng khỏi màn mây. Hai người ngồi trong nhà, chờ giường mới được mang tới.
Lâm Ngư ăn no xong liền ra vườn xem rau, vừa mới mưa xong, có khi rau đã bắt đầu nhú mầm. Cậu chạy đến, vui mừng phát hiện rau cải thìa đã mọc ra hai lá non, ngay cả bí đỏ, bầu hồ lô cũng đâm chồi khỏi lớp đất, để lộ những mảng xanh mơn mởn, phỏng chừng ngày mai là sẽ thấy rõ hơn.
Lâm Ngư phấn khởi gọi: "Thanh Sơn, ngươi xem! Rau đã mọc rồi!"
Ngụy Thanh Sơn cũng bước lại gần: "Ừ, lên rồi."
Trong lòng Lâm Ngư tràn ngập niềm vui khó tả, đây là khu vườn nhỏ của cậu!
Đúng lúc ấy, Thạch Đầu đánh xe bò đến, gọi lớn: "Thanh Sơn ca, giường đóng xong rồi đây."
Thấy có người ngoài tới, Lâm Ngư hơi nép ra sau lưng Ngụy Thanh Sơn. Y đưa tay vỗ vỗ thành giường, tỏ vẻ hài lòng: "Sao còn có cả nóc giường nữa vậy?"
Thì ra Thạch Đầu đã làm loại giường sáu cột, có khung trên để treo màn, mùa hè có thể chống muỗi, mùa đông lại giữ ấm tốt hơn.
Thạch Đầu gãi đầu cười: "Không tốn thêm bao nhiêu công sức đâu, xem như quà mừng tân hôn của Thanh Sơn ca."
Ngụy Thanh Sơn ôm quyền cảm ơn: "Đa tạ."