Thái Xuân Hoa vội đến bên giường đắp chăn cho hắn, Triệu Đại Chí tuy bị bệnh nhưng vẫn là một nam tử trưởng thành. Hắn đạp một cái liền khiến Thái Xuân Hoa ngã lăn xuống đất: "Ta muốn ăn gà! Mau mang gà cho ta!"
Thái Xuân Hoa vừa xoa lưng vừa từ từ đứng dậy, nhịn đau mà nói: "Được được được, nương đi mua gà cho ngươi, đi ngay đây."
Bà ta chìa tay muốn Triệu Gia Trụ giao bạc ra: "Đưa bạc đây!"
"Không có!"
Thái Xuân Hoa liền nhào tới lục lọi trong áo ông ta: "Tiền sính lễ của Ngư ca nhi đều do ngươi giữ! Đưa đây, mau đưa đây!"
Hai người quần nhau không ngừng, quần áo của Triệu Gia Trụ bị bà ta kéo rách cả. Triệu Gia Trụ bị bức đến nóng nảy, tát một cái bốp thật mạnh lên mặt Thái Xuân Hoa: "Làm càn!"
Bà ta ôm má, ngẩn người trong giây lát rồi lại lao vào Triệu Gia Trụ như điên: "Triệu Gia Trụ! Ngươi dám đánh ta! Ngươi dám đánh ta à!"
Cuối cùng, cả hai người bọn họ đều bị cào đến mặt mày xước xát. Thái Xuân Hoa giành được một thỏi bạc rồi hậm hực ra ngoài đi mua gà.
Triệu Nguyệt Nguyệt trốn trong bếp sắc thuốc không dám bước ra ngoài, run rẩy sợ sệt bị nương nhìn thấy rồi lại đánh mắng.
Mà ở trấn trên, Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư chờ nửa canh giờ thì Tang Nương cũng trở lại: "Xin lỗi, để hai người đợi lâu rồi."
Lâm Ngư lắc đầu: "Chúng ta cũng vừa mới bán xong."
Hai người thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về, tiện thể đi cùng vài người khác.
Ngụy Thanh Sơn đưa số tiền bán rau dại hôm nay thu được giao cho Lâm Ngư cất giữ. Hôm nay bán gà rừng tổng cộng được 90 văn, thỏ 60 văn, cộng lại được 250 văn, vẫn chưa đủ để mua giường bạc.
Trên đường về, Lâm Ngư nghe tiếng kêu của gà con, y vừa quay đầu lại liền nhìn thấy trong l*иg sắt là một đàn gà con đủ màu vàng, trắng, xám.
Ngụy Thanh Sơn cũng chú ý tới: "Mua vài con gà về nuôi đi, đến mùa hè chúng sẽ đẻ trứng, nhà mình sẽ không cần phải mua trứng nữa."
Lâm Ngư gật đầu thật mạnh, y cũng muốn nuôi gà, không chỉ để ăn trứng mà gà lớn còn có thể bán kiếm tiền!
Lâm Ngư hào hứng ngồi xổm xuống đất, chọn vài con gà nhìn có vẻ hoạt bát gan dạ rồi đặt vào trong sọt. Y mua 15 con, giá 2 văn mỗi con, tổng cộng mất 30 văn tiền, Lâm Ngư liền trích ra từ tiền bán rau dại.
Thanh Ca Nhi nằm trên vai Tang Nương ríu rít: "Nương, gà con ~"
"Ừ, gà con."
Tang Nương bán hết vải nhưng trên mặt nàng vẫn không có một tia ý cười.
Trên đường về, Thanh Ca Nhi ngậm ngón tay vui vẻ kể cho nương nghe mình đã ăn bánh bao thịt và uống nước đường. Tang Nương vô cùng cảm kích hai người Lâm Ngư, không ngừng cảm ơn, hốc mắt đều đỏ hoe.
Lâm Ngư không hiểu sao Tang Nương lại phản ứng lớn như vậy, tuy có tốn vài văn tiền nhưng cũng không đến mức cảm động như thế.
Y không biết rằng Tang Nương định đưa một chút tiền cho y, nhưng số tiền mỗi lần bán vải luôn được mẹ chồng ấn định. Nếu không đạt mức giá đó, nàng sẽ bị quở trách.
Nếu bán cho tiệm vải cũng không được nhiều bạc nên nàng phải cực khổ ôm giỏ vải đi tìm khách mua.
Đường xá xa xôi, trên đường lại chỉ có xe bò để thuê, Lâm Ngư tiếc tiền không muốn ngồi xe, trong khi Thanh Ca Nhi còn nhỏ, không đi được quãng đường dài. Ngụy Thanh Sơn bèn cõng đứa nhỏ lên lưng, Tang Nương liên tục nói lời cảm ơn, nhịn không được xoa xoa nước mắt.
Lâm Ngư rất đồng cảm với hai mẹ con, dù cuộc sống nhà bọn họ trông có vẻ ổn áp nhưng quần áo Tang Nương mặc tất cả đều bạc màu, sắc mặt cũng xanh xao. Ngay cả Thanh Ca Nhi cũng không khá hơn, chắc hẳn đã chịu không ít khổ sở từ bà Tiền.
Trên đường trở về, Lâm Ngư cũng không chê mệt vì có giỏ gà con ríu rít bên cạnh. Y quyết tâm về đến nhà sẽ chăm sóc cho chúng thật tốt.
Về đến nơi, hai người đặt gà con ở phía sau nhà, che chắn bằng tấm ván gỗ để gà không chạy ra ngoài, Lâm Ngư vỗ vỗ tay: "Đợi trời tối chúng ta để gà con vào trong chuồng, kẻo bị chuột bắt mất."
"Ừ."
Sau khi xong việc, Lâm Ngư lấy túi tiền ra bắt đầu đếm, cậu vẫn chưa biết hôm nay kiếm được bao nhiêu. Đổ tiền ra bàn, cậu từng bước đếm đi đếm lại, sau khi trừ đi chi phí mua gà con vẫn còn dư tận 150 văn!
Mắt Lâm Ngư sáng rực, không ngờ rau dại lại được ưa chuộng đến vậy. Ngụy Thanh Sơn đứng bên nhìn, cảm thấy phu lang của mình dường như đặc biệt yêu thích đếm tiền. Mỗi lần đếm, mắt cậu đều sáng long lanh.
Lâm Ngư đưa tiền cho Ngụy Thanh Sơn: "Giường của chúng ta cần bao nhiêu tiền? Chừng này có đủ không?"
Ngụy Thanh Sơn nói không cần nhiều lắm nhưng Lâm Ngư không tin, làm gì có chuyện gỗ và nhân công lại rẻ như thế.
Lâm Ngư đáng thương nhìn y, Ngụy Thanh Sơn chịu không nổi ánh mắt đó đành phải nói thật là hết một lượng bạc.
Lâm Ngư lấy một thỏi bạc nhỏ từ hộp gỗ đưa cho y: "Ngươi lấy trả cho người ta đi."
Ngụy Thanh Sơn nhận lấy: "Được, cảm ơn tiểu phu lang của ta."
Lâm Ngư cất tiền kiếm được hôm nay vào hộp gỗ nhỏ, hy vọng tích cóp thêm một thời gian là có thể mua đất.
Tối đó, hai người đi ngủ sớm, Lâm Ngư nghĩ thừa dịp hiện tại không có nhiều loại thức ăn, cậu sẽ tranh thủ hái nhiều rau dại để đổi lấy tiền.
Nửa đêm, trời bắt đầu mưa lác đác, Lâm Ngư nghe thấy tiếng mưa bèn mở mắt ra, gọi: "Thanh Sơn, ngoài trời đang mưa à?"
"Ừ, xem chừng ngày mai cũng sẽ mưa. Ngủ tiếp đi, ngày mai không cần dậy sớm như vậy, không lên núi. Đường núi ngày mưa rất khó đi."
Lâm Ngư hơi tiếc nuối, cậu ước gì có thể lên núi hái rau mỗi ngày, vì mỗi lần như vậy kiếm được hơn 100 văn, mười ngày là có thể tích cóp đủ một lượng bạc rồi. Chờ thêm một khoảng thời gian nữa mọi người dần không còn hiếm lạ mấy loại rau dại này, vậy sao cậu còn kiếm tiền được đây?