Tang Nương nói cảm ơn rồi vội vã rời đi, mỗi khi dệt xong một tấm vải nàng lại phải ra thị trấn bán, nhưng mẹ chồng lại không muốn giúp nàng trông nhi tử. Vì thế, lần nào nàng cũng phải mang theo Thanh ca nhi. Trên đường, nàng vừa ôm vải vừa nắm tay Thanh ca nhi, đi được vài bước lại phải nghỉ.
Thanh ca nhi còn nhỏ, Tang Nương chỉ có thể bế một lúc rồi lại để nhóc tự đi. Đến trấn trên, nàng còn phải tìm người mua nên rất vất vả. Lần này có người giúp trông con, nàng tranh thủ nhanh chóng ôm vải đi bán.
Lâm Ngư ngồi xổm xuống, lấy khăn lau nước mắt cho Thanh ca nhi. Đứa trẻ ba tuổi trông nhỏ nhắn, gầy gò, mệt đến mức ngồi bệt trên đống vải, không nhúc nhích.
Ngụy Thanh Sơn đứng dậy, nói: "Ta đi mua chén nước đường, sẽ quay lại ngay."
Lâm Ngư gật gật đầu, cả hai người bọn họ bán hàng cả một buổi sáng mà chưa uống được ngụm nước nào, đúng là hơi khát.
Ngụy Thanh Sơn đi đến quán trà ven đường, y thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông. Hai người đi ngược chiều, Triệu Gia Trụ cũng thấy hắn, sắc mặt lập tức cứng đờ, vội vàng quay đi.
Ngụy Thanh Sơn nhìn thấy tay hắn cầm thuốc, chắc là mua cho Triệu Đại Chí. Không biết tình hình bên đó thế nào, y bèn bước đến tiệm thuốc hỏi thăm.
Y lấy ra mười đồng mua ít táo đỏ, trong lúc tiểu nhị gói táo, y tranh thủ hỏi:
"Nam nhân vừa nãy mua thuốc gì vậy? Hắn là cữu cữu của ta, vừa nãy không kịp đuổi theo, không biết là có chuyện gì?"
"Ngươi nói hắn à? Hắn mua thuốc cho con trai, sáng nay còn mời lang trung từ y quán của ta về nhà, nhưng lang trung đến nơi xem qua thì bọn họ chỉ bắt vài thang thuốc rẻ trong thôn, bệnh phong hàn của con hắn càng ngày càng nặng. Giờ thì hay rồi, không bỏ ra mấy lượng bạc chắc không khỏi được đâu."
Ngụy Thanh Sơn nghe xong, cười lạnh mang theo táo đỏ rời đi. Đáng đời! Tên Triệu Đại Chí hèn nhát kia cũng dám bắt nạt tân phu lang của y, giờ nhận báo ứng cũng là đúng tội.
Ngụy Thanh Sơn cũng không định nói chuyện này cho Lâm Ngư, ghé sạp ven đường mua hai chén nước đường cùng mấy cái bánh bao rồi quay lại.
Ngụy Thanh Sơn mua đồ về đến nơi, Lâm Ngư ưu tiên đút cho thanh ca nhi trước, đứa nhỏ mệt lả, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ. Uống được hơn nửa chén liền lắc đầu.
Phần còn lại Lâm Ngư tự uống, Ngụy Thanh Sơn đưa thêm một chén khác, nhưng cậu lắc đầu: “Ta uống cái này là được rồi.”
Sợ cậu không uống đủ, Ngụy Thanh Sơn đổ thêm vào chén của cậu một ít nữa.
Ngụy Thanh Sơn mua năm cái bánh bao, y và Lâm Ngư mỗi người một cái nhân thịt và một cái nhân chay, còn thanh ca nhi thì ăn một cái nhân chay.
Ba người ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu ăn. Lâm Ngư rất thích bánh bao ở tiệm này, lớp vỏ mềm mại, nhân bên trong thơm ngon đậm đà, rất vừa miệng. Ngụy Thanh Sơn ăn nhanh, chỉ vài miếng là đã xong, sau đó cầm chén đi xin thêm nước đường ở cửa hàng.
Lâm Ngư chậm rãi ăn, đã lâu rồi cậu mới được ăn bánh bao, hương vị thật khiến người ta lưu luyến. Thanh ca nhi bên cạnh ôm cái bánh bao trong tay, ăn đến mức mép miệng đều dính dầu, trông đứa bé như đã rất lâu không được ăn miếng thịt nào.
Khi Ngụy Thanh Sơn quay lại, y gom hết số rau dại còn sót lại thành một bó ngay ngắn. Lâm Ngư bẻ nửa chiếc bánh bao chay của mình đưa cho y: “Ta ăn không hết.”
“Ngươi ăn đi, chờ lát nữa về nhà chúng ta sẽ nấu cơm.”
Hai cái bánh bao vốn không lớn, Lâm Ngư ăn hai cái cũng chưa đủ no, huống chi là Ngụy Thanh Sơn. Nhưng cậu kiên quyết đưa, nên y đành cúi đầu cắn một miếng: “Được rồi, ngươi ăn nốt đi.”
Lâm Ngư hơi đỏ mặt, vội thu tay lại tiếp tục ăn.
Thanh ca nhi bên cạnh đã ăn no, ngồi mυ"ŧ ngón tay rồi đánh một cái ợ thật to.
Lâm Ngư cẩn thận chọn lại số rau dại, bán thêm được vài phần. Phần rau nhìn không được tươi lắm thì chẳng ai mua, nhưng cậu không để ý. Dù sao cũng không thừa bao nhiêu, đem về nhà dùng vẫn ổn.
Sau khi Thanh ca nhi ăn uống no nê, ngồi yên một góc rất là ngoan ngoãn, Lâm Ngư yêu thương xoa xoa đầu đứa bé.
Trong khi hai người ngồi đợi Tang Nương, Triệu Gia Trụ cũng vội vã xách thuốc về nhà.
Buổi sáng, ông ta phải mời lang trung từ trấn lên khám bệnh tại nhà. Chỉ riêng tiền khám đã tốn một lượng bạc! Thuốc của y quán trong thôn thì không hiệu quả, trong khi con trai ông ta vẫn nằm trên giường rêи ɾỉ. Hôm nay bốc thuốc hết thêm hai lượng bạc, đau lòng chết ông ta. Sính lễ tiền bạc tích góp từ trước của Ngư ca nhi gần như đã tiêu sạch!
Hơn nữa không chỉ có con trai ông ta bệnh, mà ngay cả Thái Xuân Hoa cũng cảm thấy không khỏe. Nhưng lang trung bảo bà ta không bị gì nghiêm trọng, nên Triệu Gia Trụ tiếc tiền không bốc thêm thuốc.
Thực tế, Thái Xuân Hoa quả thật chả bị bệnh gì, chỉ là hễ nhớ tới việc bị người ta cướp mất hai con gà rừng, bà ta lại tức đến đau cả ngực. Rõ ràng đó là đồ của bà ta, đúng là lũ cường đạo!
Triệu Gia Trụ đưa thuốc cho Triệu Nguyệt Nguyệt: “Đem thuốc đi sắc cho ca ca ngươi đi.”
Triệu Đại Chí là niềm tự hào duy nhất của ông ta, mười tuổi đã thi đỗ đồng sinh. Phu tử khen hắn thông minh hơn người, thiên tu hiếm thấy. ông ta ngóng trông có ngày hắn sẽ làm quan lớn. Vì thế, dù đau lòng tiếc tiền nhưng ông ta vẫn ráng thuê lang trung chữa bệnh cho nhi tử.
Triệu Đại Chí là người duy nhất trong nhà biết đọc sách, năm mười tuổi đã thi đỗ đồng sinh. Phu tử khen hắn thông minh, thiên tư hiếm thấy. Cả nhà đều mong đợi một ngày hắn có thể trở thành quan lớn, làm rạng danh tổ tiên. Chính vì vậy, Triệu Gia Trụ dù tiếc đứt ruột nhưng vẫn chấp nhận móc tiền ra để mời lang trung từ trên trấn về.
Triệu Gia Trụ nhớ lại khi sáng gặp Ngụy Thanh Sơn trên trấn, ông ta hừ lạnh một tiếng. Tất cả đều tại hắn!
Triệu Gia Trụ bước vào phòng Triệu Đại Chí: “Đại Chí, khá hơn chút nào chưa?"
“Cha, ta muốn ăn gà.”
Nét quan tâm trên mặt Triệu Gia Trụ bỗng cứng đờ lại trong chốc lát: "Đại Chí, bây giờ thân thể ngươi còn yếu không thể ăn gà, đợi ngươi khỏe lại cha liền mua gà cho ngươi ăn."
Nghe vậy, Triệu Đại Chí liền duỗi chân, đập mạnh xuống giường: "Ta muốn ăn gà! Khụ khụ khụ! Ta muốn ăn gà, khụ khụ..."
Cơ thể Triệu Đại Chí vì bệnh phong hàn đã sớm suy yếu, nay lại còn ho khan liên tục, sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt, còn hiện rõ cả lớp da vảy bong tróc.
Nghe thấy động tĩnh, Thái Xuân Hoa lập tức chạy vào: "Đại Chí! Đại Chí!"
Chỉ cần nghe đến từ "gà", bà ta liền thấy đau nhói trong ngực. Hai con gà rừng của bà ra cứ như vậy không còn nữa!