Hôm nay, Lâm Ngư nấu cơm, một nồi canh cá hầm đậu phụ và một đĩa rau cần nước xào mỡ heo.
Ngụy Thanh Sơn múc một bát canh cá chan lên cơm, quả nhiên rất ngon, đúng như y tưởng tượng. Cả món rau cần nước có hương vị hơi kỳ quái kia cũng rất giòn, ăn chung với cơm vô cùng thích hợp.
Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện: "Sao em lại đút cho Thanh ca nhi ăn, em thích nó lắm à?"
"Lúc nãy khi ta đem canh cá tới, Tiền bà tử kia nhìn chằm chằm như muốn ăn. Ta sợ bà ta giành đồ ăn của Thanh ca nhi nên mới tự tay đút cho nó."
Đáy mắt Ngụy Thanh Sơn đầy ý cười, tiểu phu lang của y dễ mềm lòng nhất: "Tiền bà tử kia đúng thật là có thể làm ra chuyện như vậy đó, Thanh ca nhi là một ca nhi nên bà ta không thích."
Hai người ăn sạch nồi canh cá, phần nước còn lại Ngụy Thanh Sơn bỏ cơm vào rồi đem đút cho Đại Hắc và Tuyết Trắng ăn.
Lâm Ngư ăn no đến mức căng bụng, phải đi vòng quanh sân vài lần mới trở vào nhà.
Hôm sau, trời vừa hửng sáng hai người đã ăn cơm xong xuôi, bắt đầu lên đường đến trấn trên bán đồ. Lâm Ngư sợ đi muộn thì rau dại mình hái sẽ không còn tươi.
Hai người mang theo bốn con gà rừng, một con thỏ cùng hai sọt rau dại. Ngụy Thanh Sơn dùng một tấm vải bố phủ lên trên bịt kín lại, sau đó cùng nhau lên trấn.
Hai con gà rừng ngày hôm qua bắt được đã bị thương, không còn ngon nên phải bán nhanh. Hai con khác thì Ngụy Thanh Sơn giữ lại từ lúc cưới phu lang, rất có tinh thần.
Lúc hai người lên đến trấn trên thì trời vẫn còn sớm, Ngụy Thanh Sơn đi nộp phí chợ, lấy mộc bài rồi quay lại. Bọn họ chọn một chỗ râm mát để ngồi bán, tránh nắng làm héo rau.
Ngụy Thanh Sơn buộc chặt chân gà rừng rồi đặt chúng xuống, Lâm Ngư trải vải lên mặt đất, cẩn thận phân loại rau dại.
Không lâu sau, đã có người đến hỏi mua gà: "Con gà rừng này bán bao nhiêu?"
"Hai con bị thương này 45 văn, hai con khỏe mạnh kia thì giá 50 văn."
"Sao gà bị thương mà còn bán giá cao thế? Giảm giá đi chứ!"
"Thịt vẫn như nhau, chỉ là vẻ ngoài không đẹp mắt thôi." Ngụy Thanh Sơn không muốn hạ giá, nhưng nghĩ một lúc lại nói thêm: "Như vậy đi, nếu ngươi muốn mua, ta sẽ tặng thêm một mớ rau dại do phu lang ta hái."
Lúc này người kia mới chọn một con lớn nhất theo ý mình, cầm thêm một bó rau hương xuân của Lâm Ngư rồi rời đi.
Bán được một con gà rừng, tinh thần Lâm Ngư lập tức phấn chấn, vui vẻ sắp xếp lại những bó rau cần nước thật ngay ngắn, thêm cả hương xuân và dương xỉ.
Vài phụ nhân cùng phu lang đi chợ sáng sớm nhìn thấy sạp rau xanh mướt liền ghé vào hỏi mua, rau cần nước xanh mơn mởn trông rất mê người, đầu xuân mọi người còn chưa trồng rau, có thể ăn được một bữa rau dại thay đổi khẩu vị cũng rất không tồi.
Lâm Ngư cũng không bán quá đắt, rau cần hai văn tiền một bó, hương xuân ba văn. Đông đảo người ghé lại xem mua, đây là lần đầu tiên cậu bị nhiều người vây quanh như vậy, khẩn trương đến mức đỏ cả mặt. Ngụy Thanh Sơn thấy vậy bèn đứng ra hỗ trợ.
Khi có người muốn mặc cả kén cá chọn canh, Ngụy Thanh Sơn thẳng thừng không bán, đây đều là rau dại tươi mới nhất, còn muốn chi li so đo, tưởng muốn mua là mua được sao, cứ hết người này tới người kia lật xem thì rau ngon cũng bị làm dập hết.
Có Ngụy Thanh Sơn giúp đỡ, rau dại của Lâm Ngư bán rất thuận lợi, cũng hấp dẫn không ít người tới hỏi mua gà rừng và thỏ. Chưa đến giữa trưa, đồ của hai người hầu như đã bán hết.
Gà rừng và thỏ của Ngụy Thanh Sơn đều được mua sạch, rau dại của Lâm Ngư cũng chỉ còn sót lại vài bó khách nhân đã lựa, lúc này cũng đã héo dần.
Rải rác vài người đến trước sạp hỏi giá, Lâm Ngư bận rộn suốt một buổi sáng đã không còn quá hồi hộp, dù giọng nói có hơi nhỏ nhưng vẫn trả lời rành mạch.
Bỗng Lâm Ngư trông thấy giữa phố có một nữ nhân dắt theo một đứa trẻ, đứa trẻ kia rõ ràng đã mệt đến độ không bước nổi, nhưng nữ nhân còn bận ôm một đống vải trong tay, chỉ có thể kéo đứa bé đi.
"Tang Nương."
Lâm Ngư nhẹ giọng gọi một tiếng, Tang Nương quay đầu lại trông thấy Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn ven đường liền đi về phía họ: "Thanh Sơn, Thanh Sơn phu lang, hôm nay hai người cũng đi bán đồ à?"
"Ừm, Thanh Sơn mang ta tới đây bán chút rau dại."
Tang Nương vừa nói vài lời đã muốn đi, nhưng nàng do dự một lát vẫn không thể mở miệng, vừa nắm lấy tay Thanh ca nhi, đứa nhỏ đã bật khóc nức nở: "Nương ơi, con mệt quá, con không muốn đi nữa đâu... hu hu hu..."
Tang Nương ngồi xổm xuống an ủi: "Thanh ca nhi ngoan nào, đợi nương bán vải xong là chúng ta có thể về rồi."
"Không đâu, Thanh ca nhi không muốn đi nữa đâu, chân con đau lắm... hu hu..."
Tang Nương dỗ mãi cũng không làm Thanh ca nhi ngừng khóc được, Lâm Ngư bèn ngồi xổm xuống hỗ trợ: "Không khóc không khóc nào, nếu không thì ngươi ở lại đây cùng dì chờ nương trở về nhé, có được không?"
Thanh ca nhi ngẩng đầu lên nhìn mẹ: "Con muốn ở với dì..."
Tang Nương áy náy nói: "Vậy phiền Ngư ca nhi trông giúp ta một lát nhé, ta bán vải xong sẽ quay lại ngay."
Lâm Ngư gật gật đầu, một đứa nhỏ mà thôi, ở đây trông chừng cũng không vấn đề gì.