Lâm Ngư bưng một chén canh cá đi đến nhà họ Tiền, Tiền gia chỉ cách nhà cậu một con ngõ nhỏ, khoảng cách rất gần.
Cậu đứng ở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy vải sờn cũ, trên váy còn lấm tấm vết bẩn, ngay cả đứa nhỏ trong lòng nàng trông cũng xanh xao, vàng vọt. Lâm Ngư chợt nhớ đến hai đứa cháu nhỏ của Đông ca nhi, hai đứa trẻ đó được chăm sóc tốt đến mức trắng trẻo mập mạp, rất khỏe mạnh.
Lâm Ngư cũng không khỏi nhớ về nương mình khi còn sống, dù cậu là một ca nhi nhưng nương vẫn chăm sóc cậu rất chu đáo.
Trong sân, Tang Nương đang dỗ dành đứa trẻ, thấy có người lạ xuất hiện ở cổng liền có chút cảnh giác.
Lâm Ngư lấy hết can đảm, mỉm cười nói: "Ta là phu lang của Thanh Sơn, mang chút đồ ăn đến cho đứa nhỏ."
Vừa nghe là phu lang của Ngụy Thanh Sơn, Tang Nương lập tức bước tới. Suốt năm suốt tháng nàng chỉ ở trong nhà, ít khi ra ngoài, chưa từng gặp Lâm Ngư nhưng cũng đã nghe nói Ngụy Thanh Sơn cách vách vừa cưới phu lang.
Khuôn mặt Tang Nương tuy phảng phất vẻ sầu khổ nhưng vẫn cố mỉm cười đáp lại Lâm Ngư. Khi tới gần, nàng nhìn thấy rõ trong tay Lâm Ngư là một chén canh cá, nước canh trắng ngần, phía trên lấp lánh màu vàng óng của mỡ, bên trong là một con cá nhỏ và vài miếng đậu phụ, chừng đó đủ để một đứa trẻ ăn no.
Tang Nương rất là cảm kích, chắc là vừa nãy nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ nên Lâm Ngư mới mang đồ ăn tới, nàng nhẹ nhàng nói: "Đa tạ Thanh Sơn phu lang, tiểu hài tử còn nhỏ không hiểu chuyện."
Nghe thấy động tĩnh, Tiền bà tử từ trong nhà đi ra, vừa thấy là tới đây, trong tay còn bưng chén canh, mũi bà ta nhanh chóng nhận ra mùi thơm ngào ngạt liền vội vàng bước tới: "Ai chà, là Ngư ca nhi đấy à! Tang Nương, còn không mau lấy chén ra đổ canh vào!"
Bà ta ngửi thấy mùi canh cá thơm lừng thì trong lòng đã định sẽ ăn hết cá, để lại chút nước canh cho thằng nhóc kia là được rồi.
Tang Nương không dám trái lời, đành ôm Thanh ca nhi rồi vào nhà tìm chén, Thanh ca nhi thấy món ngon liền giơ bàn tay nhỏ xinh ra, chỉ chỉ: "Nương, con muốn ăn cá, ăn cá!"
Lâm Ngư nhìn ra ánh mắt tham lam của Tiền bà tử, giống hệt ánh mắt của Thái Xuân Hoa vào ngày cậu mang đồ hồi môn đến. Theo lời Ngụy Thanh Sơn nói, nhà họ Tiền có vài mẫu ruộng nước tốt, Tang Nương còn biết dệt vải, gia cảnh không đến nỗi nào, cho dù không thường ăn thịt thì cũng không đến mức nuôi đứa nhỏ tiều tụy như thế này.
Cậu sợ nếu để lại chén canh, đứa nhỏ kia cũng chẳng được ăn mấy miếng. Nghĩ vậy, Lâm Ngư liền nói: "Tẩu tử, hay để ca nhi xuống đất đi."
Tang Nương nghe vậy thì đặt Thanh ca nhi xuống, rồi vào nhà lấy chén đũa.
Thanh ca nhi chạy lon ton về phía Lâm Ngư, cậu mỉm cười, ngồi xổm xuống tiếp đón đứa bé: "Tiểu ca nhi, lại đây."
Thanh ca nhi chạy tới trước mặt Lâm Ngư một đoạn rồi dừng lại, dường như có hơi sợ Lâm Ngư, nhưng lại không cưỡng lại được mùi thơm của món ăn.
Lâm Ngư cầm chén dỗ dành: "Tiểu ca nhi, lại đây, tẩu đút ngươi ăn."
Thanh ca nhi không chống lại nổi mùi hương đầy hấp dẫn của canh cá bèn đi tới, Lâm Ngư bưng chén, cẩn thận đút cho đứa nhỏ. Thanh ca nhi đói quá nên hai tay nhỏ ôm lấy chén, từng ngụm từng ngụm húp canh.
Tiền bà tử đứng bên cạnh nhìn mà mặt sa sầm, lát nữa đừng hòng thằng nhóc này uống được ngụm canh nào!"
Bà ta thúc giục: "Tang Nương! Tang Nương! Nhanh tay nhanh chân lên, sao mà lâu vậy hả!"
Bà Tiền sợ Thanh ca nhi ăn hết canh, Tang Nương nhìn thấu qua cửa sổ phòng bếp rách nát nhìn thấy được Lâm Ngư đang đút cho đứa nhỏ ăn, nàng đương nhiên muốn Thanh ca nhi ăn nhiều thêm một chút để bồi bổ cơ thể nên cố ý nán lại một lúc, đến khi bị Tiền bà tử thúc giục mới chậm chạp cầm chén ra.
Tang Nương đưa chén đũa cho Lâm Ngư: "Thanh Sơn phu lang, đổ canh vào chén giúp ta là được."
Lâm Ngư nhìn nàng cười cười: "Tẩu tử đưa đũa cho ta đi, để ta đút cho ca nhi ăn, tiểu ca nhi thật đáng yêu, ta rất thích nó."
Nghe vậy, Tang Nương vội đưa đũa cho cậu, ánh mắt đầy cảm kích.
Lâm Ngư cẩn thận gỡ xương cá rồi gắp phần thịt cá trắng muốt đút cho đứa nhỏ, Thanh ca nhi háo hức ăn từng miếng, Tiền bà tử đứng bên hừ lạnh:
"Đúng là không biết dạy dỗ trẻ con, một chút quy củ cũng không có!"
Tang Nương đứng bên cạnh lí nhí cảm ơn Lâm Ngư, canh này nếu đổ vào trong chén nhà nàng thì sợ là một ngụm Thanh ca nhi cũng không ăn được.
"Tẩu tử, tiểu ca nhi tên là gì vậy?" Lâm Ngư hỏi.
"Thanh ca nhi."
"Thanh ca nhi ngoan quá."
"Ngươi gọi ta Tang Nương là được, ta thường ở nhà dệt vải, ít khi ra ngoài nên không nhận ra ngươi."
Tang Nương vừa dứt lời, Tiền bà tử lại lớn tiếng quát: "Tang Nương! Giờ nào rồi còn không mau đi nấu cơm!"
"Tẩu tử, cứ để ta đút cho Thanh ca nhi ăn, ngươi đi làm việc của mình đi."
Nghe vậy, Tang Nương vội vàng đi nấu cơm, sợ chậm trễ sẽ bị bà mẫu rầy la.
Lâm Ngư cẩn thận gỡ từng chiếc xương cá, sợ đứa trẻ bị hóc.
Ngụy Thanh Sơn thấy tiểu phu lang mãi vẫn chua trở lại bèn ra của nhìn thử, trông thấy cậu đang ngồi xổm trên mặt đất dịu dàng đút đồ ăn cho Thanh ca nhi.
Ngụy Thanh Sơn cứ đứng nhìn Lâm Ngư đút cho Thanh ca nhi ăn xong mới từ tốn mở miệng: "Ăn cơm thôi."
"Ta tới liền."