- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Tiểu Phu Lang Nhà Nông
- Chương 42
Tiểu Phu Lang Nhà Nông
Chương 42
May mà hôm nay Lâm Ngư và Hạ Đông Đông đi sớm, trời chỉ mới bớt nắng một chút, đến nơi thì vẫn còn đậu hũ, thế là mỗi người mua hai miếng rồi quay về.
Trên đường về, Hạ Đông Đông cứ líu ra líu rít: "Ngư ca nhi, hôm nay tẩu đi đâu vậy? Ta qua tìm tẩu mà không thấy đâu cả."
"Ta vào núi với Thanh Sơn."
"Hả, tẩu vào núi á? Nghe nói trong núi có nhiều thú dữ lắm đấy, còn ăn thịt người nữa."
"Ừm, may mà có Thanh Sơn đi cùng."
"Hừ, tẩu không biết đâu, lúc ta từ nhà tẩu quay về nghe thấy mụ Hạ Hà Hoa kia đang nói xấu tẩu, còn dám bảo là tẩu đánh cô ta."
Lâm Ngư hơi sửng sốt, Hạ Hà Hoa thực sự dám nói cậu!
"Có điều tẩu cứ yên tâm, tính tình của tẩu ai mà không biết, mọi người đều không tin đâu." Hạ Đông Đông ngạo mạn lẩm bẩm một câu: "Còn nữa, ta còn chọc cô ta tức điên lên, thách cô ta trả đũa đi. Hôm qua tẩu chính là bị cô ta bắt nạt đến run rẩy, tiếc là hôm nay tẩu không thấy được dáng vẻ cô ta tức nghẹn đến đỏ cả mặt của, ha ha ha ~"
Thấy không có chuyện gì, Lâm Ngư cũng cười nhẹ: "Đông ca nhi, cảm ơn ngươi."
"Cảm ơn gì chứ, tẩu chính là bạn thân nhất của ta mà, Ngư ca nhi thật hào phóng, ta còn nhớ rõ ngày tẩu thành thân đã cho ta ăn trứng gà đấy."
Hai người cười nói vui vẻ, cầm bát trong tay tạm biệt rồi ai về nhà nấy.
Lúc Lâm Ngư về đến nhà thì Ngụy Thanh Sơn đã làm sạch mấy con cá nhỏ xong xuôi, Lâm Ngư vào bếp rửa tay rồi bắt đầu chuẩn bị bữa cơm.
Dùng mỡ heo béo ngậy xào rau cần nước cùng với ớt cay và tỏi, cá nhỏ thì được rán vàng giòn, sau đó thêm nước sôi rồi cho đậu hũ vào, cuối cùng rắc thêm một chút hành lá là đã hoàn thành bữa tối.
Ngụy Thanh Sơn ngồi bên cạnh nhóm lửa, mùi thơm khiến y không ngừng nhìn về phía nồi.
"Ngư ca nhi, nhà chúng ta có phải thiếu một cái chảo sắt nhỏ để xào rau không?"
Ngụy Thanh Sơn chú ý thấy dùng nồi to vừa xào rau vừa nấu canh thật sự không tiện, Lâm Ngư gật đầu: "Đợi sau này rồi tính."
"Được, có bạc thì chúng ta sẽ mua một cái chảo sắt nhỏ chuyên để xào rau."
Sắt rất quý, lại bị triều đình quản lý nghiêm ngặt, muốn mua một cái chảo sắt cũng phải tích góp mấy lượng bạc mới đủ.
Bà Tiền hàng xóm ngửi thấy mùi thơm liền thò đầu qua nhìn, từ ngày Lâm Ngư gả tới đây, nhà Ngụy Thanh Sơn ngày nào cũng thơm mùi thịt. Hôm nay lại không biết làm món gì mà mùi hương thơm đến mức khiến bà ta chảy cả nước miếng.
Thanh ca nhi mυ"ŧ mυ"ŧ ngón tay, nói: "Nãi nãi, con muốn ăn thịt."
Bà Tiền không kiên nhẫn đẩy đứa bé ba tuổi bên cạnh một cái: "Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi! Lão nương ta cũng muốn ăn thịt đây!"
Thanh ca nhi bị đẩy ngã xuống đất, ngồi bệt mà khóc to: "Nương ơi! Huhu, Con muốn nương!"
Tang Nương ở trong phòng dệt vải vội vàng chạy ra: "Thanh ca nhi, nương đây, nương đây."
Tang Nương ôm lấy Thanh ca nhi dỗ dành, đứa bé ba tuổi khóc đến nước mắt đầm đìa.
Bà Tiền trừng mắt liếc Tang Nương một cái: "Một tên ca nhi thì có gì mà nâng niu, còn ngồi dưới đất đấy, đồ vô dụng. Còn không mau đi nấu cơm cho ta! Chờ ai phục vụ ngươi hả?"
Tang Nương nhanh chóng ôm con qua một bên, Thanh ca nhi tuổi còn nhỏ vẫn còn thút thít: "Nương, con muốn ăn thịt!"
"Ngoan nào, chờ nương bán được vải rồi sẽ mua thịt cho ngươi ăn."
Thanh ca nhi thèm đến không chịu nổi, đã lâu không được ăn đồ ngon, ngửi thấy mùi thịt từ xa, cậu bé càng khóc lớn hơn.
Bà Tiền nghe mà phiền, quát: "Khóc, khóc nữa là ta ném ngươi lên núi cho sói ăn bây giờ!"
Thanh ca nhi không hiểu lời đe dọa, càng bị mắng càng khóc dữ hơn.
Nhà hai người cách nhau không xa, Lâm Ngư đương nhiên nghe thấy tiếng khóc. Trẻ con nào có đứa nào không thèm thịt, khi còn ở Triệu gia, mỗi lần nghe thấy người ta nấu thịt, cậu cũng thèm đến chịu không nổi.
Nhưng cậu chỉ là một tân phu lang, không dám tự ý quyết định điều gì, chỉ đành im lặng.
Ngụy Thanh Sơn nhận ra tâm tư của cậu liền nói: "Đó là cháu của bà Tiền, một tiểu ca nhi. Bà Tiền là người khó gần, nhưng gia cảnh cũng không tệ, chỉ là ghét bỏ Tang Nương sinh ra một ca nhi."
Lâm Ngư nghe thấy giọng của bà lão đó, bất giác nhớ đến Thái Xuân Hoa thường xuyên đánh chửi mình.
"Em mang một chén qua đi, nhóc ca nhi đó cũng đáng thương."
Lâm Ngư biết Ngụy Thanh Sơn vì thấy cậu mềm lòng mới đồng ý, liền đáp: "Cảm ơn."
"Nói cảm ơn nữa là ta giận đấy." Ngụy Thanh Sơn nghiêm mặt: "Mang qua rồi về ngay, bà Tiền kia không dễ đối phó đâu."
"Ừm, ta biết rồi."
Lâm Ngư múc một chén nhỏ canh cá hầm đậu hũ, không lấy nhiều nước canh, chỉ đủ để trẻ nhỏ ăn được.
"Ta đi đây."
"Ừ, để đồ xuống rồi về ngay."
Ngụy Thanh Sơn sợ Lâm Ngư qua đó sẽ bị bà Tiền xảo quyệt kia khi dễ bèn dặn dò thêm.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Tiểu Phu Lang Nhà Nông
- Chương 42