Tại một chiếc bẫy, Ngụy Thanh Sơn phát hiện thêm một con gà rừng bị mắc bẫy, y lấy nó ra rồi bỏ vào sọt. Khi xuống núi, hai người chú ý xem thử ven đường có rau dại hay không để hái một ít mang về, ngày mai có thể đem lên trấn bán kiếm ít tiền.
Hôm nay thu hoạch được hai con gà rừng, Ngụy Thanh Sơn đã cảm thấy không tồi. Hơn nữa còn có tiểu phu lang đi cùng, vận khí đều rất tốt.
Nghe thấy tiếng nước róc rách, Lâm Ngư nhìn về phía bờ rừng, thấy từ xa ven con suối nhỏ mọc đầy một loại rau xanh tốt, hai mắt Lâm Ngư sáng lên: "Thanh Sơn! Hình như là rau cần nước!"
Con đường này Ngụy Thanh Sơn chưa từng đi qua, y chỉ men theo trí nhớ để xuống núi, không ngờ nơi yên tĩnh này lại có một dòng suối nhỏ.
Hai người tiến lại gần ven suối, Lâm Ngư vui mừng nhận ra bên bờ quả thực có một mảng lớn cần tây!
"Cái này có thể ăn được không?" Ngụy Thanh Sơn ngắt một nhánh, ngửi thử thì thấy mùi gì đó hơi lạ không thể mô tả.
Lâm Ngư gật đầu: "Có thể, nó gọi là rau cần, ta đã ăn qua rồi."
Hồi còn ở Triệu gia, cuộc sống của Lâm Ngư rất khổ cực, mỗi khi xuân đến, cậu đều tìm rau dại để lấp đầy bụng, nên nhận biết không ít loại rau có thể ăn được.
Hai người nhanh chóng hái rau cần, Ngụy Thanh Sơn cũng hỗ trợ, cũng may là hôm nay hai người đều mang theo sọt. Sọt của Lâm Ngư đã đầy những loại rau dại khác, vẫn còn thừa chút chỗ. Ngụy Thanh Sơn cũng dọn lại sọt của mình để hái thêm.
Trong đám rau cần, bọn họ còn phát hiện ra mấy con cá nhỏ, Lâm Ngư thử xuống tay bắt nhưng không được, bị Ngụy Thanh Sơn kéo lên.
"Để ta, nước lạnh lắm."
Ngụy Thanh Sơn cởi giày ra, bước xuống dòng suối, đôi tay nhanh nhẹn vốc một cái liền tóm được cả cá lẫn nước hất lên bờ cỏ. Lâm Ngư vội ngắt cành liễu, xâu từng con cá nhỏ lại.
Lâm Ngư rất vui mừng, không ngờ hôm nay lại thu hoạch được nhiều như vậy, ngay cả Ngụy Thanh Sơn cũng kinh ngạc, hôm nay có Lâm Ngư đi cùng nên quả thật vận khí khác hẳn.
Ngày thường y cũng chỉ tận trung vào việc săn bắn, rau dại trong núi không nhận biết hết, còn không bằng Lâm Ngư nữa.
Sau một hồi lội trong nước, Ngụy Thanh Sơn cũng bắt được hơn mười con cá nhỏ cỡ lòng bàn tay. Trong suối không còn bóng dáng con cá nào nữa, Ngụy Thanh Sơn bèn lên bờ, đám cá nhỏ này bị kinh động nên đã sợ hãi trốn đi hết, bắt được chừng này đã không tệ.
Bên bờ, Lâm Ngư đã xâu hết cá lại thành một chuỗi, giơ lên khoe: "Hôm nay chúng ta thật may mắn!"
Ở vùng thôn quê nghèo khổ này, cá có thể làm thành một món ăn mặn ngon lành. Cũng không biết bên Xuân ca nhi còn đậu hủ không, nếu có thì mua hai miếng về hầm với cá. Lâm Ngư nghĩ đến thôi đã thấy thèm, lâu lắm rồi cậu không được ăn món đó.
Ngụy Thanh Sơn xoa nhẹ đầu tiểu phu lang nhà mình: "Đi thôi, về nhà nào."
Hôm nay Lâm Ngư thu hoạch được khá tốt, ngay cả lá gan cũng lớn hơn, trên đường đi cứ ríu ra ríu rít trò chuyện với Ngụy Thanh Sơn: "Ta muốn về nhà hầm canh đậu hủ, chiên cá bằng dầu đến khi hai mặt vàng ruộm rồi cho vào nồi hầm với đậu hũ, thơm nức mũi luôn!"
Ngụy Thanh Sơn nghe cậu miêu tả mà đói bụng theo: "Vậy chúng ta mau về nhà làm đi."
Dù Ngụy Thanh Sơn không thích ăn cá, khi còn chưa phân gia, mỗi lần y vào núi bắt được cá mang về đều chỉ được ăn phần canh cá nhạt tanh còn sót lại, trong nồi chỉ còn đúng cái đầu cá.
Nhưng giờ đây, tiểu phu lang của y nấu ăn rất giỏi, nghe cách cậu miêu tả làm y cảm thấy món này chắc chắn sẽ rất ngon.
Hai người gánh cái sọt chứa đầy rau cần nước cùng các loại rau dại khác, Lâm Ngư xách trên tay xâu cá nhỏ, còn Ngụy Thanh Sơn cầm hai con gà rừng, cùng nhau trở về nhà.
Khi gần đến cửa thôn, Ngụy Thanh Sơn tinh ý nhấn đồ trong sọt xuống, cố tình giấu bớt đi. Lâm Ngư cũng hiểu hành động của y, vì trong thôn có vài người xấu tính hay ghen tị. Cũng may là nhà bọn họ nằm ở khu phía ngoài, không cần đi xuyên qua thôn mà chỉ cần men theo đường núi là về được.
Vừa về đến nhà, Lâm Ngư đặt đồ xuống liền nhanh chóng vào trong lấy tiền: "Ta đến nhà Xuân ca nhi xem còn đậu hũ không nhé!"
Ngụy Thanh Sơn gật đầu, Lâm Ngư nhìn y rồi nói thêm: "Ta định lấy ít rau cần nước cho Đông ca nhi, có được không?"
"Đồ trong nhà mình, em thích lấy gì thì lấy. Lấy thêm vài con cá nhỏ mang qua cho dì Hà, trước đây bà ấy giúp ta không ít."
Lâm Ngư gật đầu lia lịa, cầm một nắm rau cần nước cùng ba con cá nhỏ đi ngay, như này là đủ để nấu một nồi canh ngon lành rồi.
Sợ đậu hũ sẽ bị bán hết, Lâm Ngư vội vàng ra cửa, lúc đi ngang qua nhà Hạ Đông Đông thuận tiện mang đồ đến tặng.
Hạ Đông Đông thấy cá thì vui mừng ra mặt: "Ui! Là cá nè!"
Dì Hà cũng cười tươi: "Ngư ca nhi thật khách sáo quá."
Hạ Đông Đông nhìn bó rau cần nước xanh mướt trong tay Lâm Ngư, tò mò hỏi: "Đông ca nhi, đây là rau gì vậy?"
"Người già trong thôn gọi là rau cần nước, trực tiếp xào lên ăn là được. Ngươi nếm thử xem có ngon không, nhưng loại rau này có chút mùi, có người không quen ăn."
Hạ Đông Đông còn muốn nói chuyện thêm, nhưng Lâm Ngư đang vội đi mua đậu hũ, đành nói: "Đông ca nhi, ta đi trước đây, ta muốn đi mua hai miếng đậu hũ về hầm cá ăn."
Dì Hà nghe vậy liền đưa tiền cho Hạ Đông Đông: "Đông ca nhi cũng mau đi mua một ít đậu hũ về, nương sẽ nấu canh cá đậu hũ cho các ngươi."
Hạ Đông Đông nghe nói đến ăn thì hào hứng hẳn, vội cầm bát chạy theo Lâm Ngư, sợ chậm chân không còn đậu hũ.