Chương 40

Nhớ rõ sáng sớm mai phải vào núi, Lâm Ngư liền dậy sớm để chuẩn bị bột ngô làm bánh. Ngụy Thanh Sơn giúp nhóm lửa đun nước ấm, khi bánh bột ngô làm xong thì nước cũng vừa sôi. Lâm Ngư lại ra sân sau băm rau dại trộn bột ngô cho gà rừng, cũng cho con thỏ ăn rau.

Hai người ăn cơm xong liền cùng nhau vào núi, đây là lần đầu tiên Lâm Ngư theo Ngụy Thanh Sơn vào núi nên trong lòng rất phấn khởi. Một phần vì được đi cùng Ngụy Thanh Sơn, phần khác vì cậu chưa từng đi sâu vào trong núi bao giờ, cảm giác tò mò không ngừng trỗi dậy.

Khi hai người vừa rời đi không lâu, Hạ Đông Đông bưng giỏ thêu hoa nhảy nhót đến trước cổng nhà Lâm Ngư. Thấy cổng tre bị đóng kín, nhóc gọi lớn hai tiếng nhưng không ai đáp cả: "A, Ngư ca nhi ra ngoài rồi sao."

Hạ Đông Đông thất vọng bưng giỏ thêu hoa quay đi, đang trên đường về thì chợt nghe thấy tiếng nói the thé của Hạ Hà Hoa.

"Ngươi nhìn mặt ta này, chính là bị Lâm Ngư đánh ngày hôm qua! Cái tên tân phu lang của Ngụy Thanh Sơn kia thật là không biết lý lẽ. Ta chỉ muốn lấy con gà rừng để bồi bổ cho Ngụy lão thái thái, vậy mà cậu ta không cho, còn dùng gậy đánh ta. Đúng là hai tên bất hiếu!"

Có người mắt trợn trắng cảm thán Hạ Hà Hoa này đúng là giỏi đổi trắng thay đen, tân phu lang của Ngụy Thanh Sơn mọi người đều đã gặp qua, tính tình hiền lành, nói năng cũng nhỏ nhẹ giống như cục bột mềm vậy. Lâm Ngư đánh Hạ Hà Hoa? Sao có thể chứ?

"Hôm qua có người đi xem Ngư ca nhi, thấy Ngư ca nhi ngồi trong sân mặt mũi trắng bệch, cả người run lẩy bẩy. Cậu ta đánh ngươi á? Không đời nào!"

Bên cạnh có người phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy, Ngư ca nhi hiền lành như vậy sao có thể đánh ngươi được.”

Hạ Hà Hoa tức giận đến đỏ mặt tía tai, không nghĩ tới mặt mình đã đầy vết thương rõ ràng thế này mà đám người này còn không tin, cô ta chỉ vào mặt mình la lớn: "Chính là cậu ta đánh ta! Các ngươi nhìn mặt ta đây, có phải đầy vết thương không?"

Hạ Đông Đông cũng lên tiếng: "A, thế này á? Ai mà biết được ngươi tự va vào đâu! Hôm qua ta đến thăm Ngư ca nhi, thấy tẩu ấy bị ngươi bắt nạt đến mức nước mắt rơi lã chã."

Hạ Hà Hoa giận dữ lườm Hạ Đông Đông một cái: "Không chỉ trên mặt mà lưng ta cũng bị đánh! Ai ui, làm tối qua ta đau đến mức không ngủ được!"

"Vậy thì ngươi cởϊ áσ ra cho mọi người xem thử đi."

Hạ Hà Hoa nghẹn lời, biết rõ trên người mình không có vết thương nào. Hôm qua chỉ bị Lâm Ngư đánh vài cái, chẳng đau nhưng rất mất mặt. Làm sao dám cởϊ áσ trước mặt bao người?

Hạ Hà Hoa tức nghẹn đến mức đỏ bừng cả mặt, Hạ Đông Đông lười phản bác cô ta, hừ cười một tiếng rồi rời đi.

Những người xung quanh rõ ràng cũng không tin, đều cho rằng Hạ Hà Hoa cố tình vu oan vì không xin được đồ, khi dễ tân phu lang của nhà người ta mà lại còn quay ra trả đũa.

Ai nấy đều cảm thấy tội nghiệp cho Lâm Ngư, cậu không cha không mẹ, gả cho Ngụy Thanh Sơn với danh tiếng không tốt, nhà cửa lại chẳng dư dả gì, nay còn phải chịu cảnh bị gia đình như Hạ Hà Hoa quấy rối.

Lâm Ngu không hề biết mình chỉ không ở nhà một lát mà đã thành tiểu đáng thương bị Hạ Hà Hoa khi dễ, mọi người đều rất đồng tình với cậu.

Lúc này, Lâm Ngư đang theo Ngụy Thanh Sơn đi đường núi đã hơn một canh giờ. Càng đi, đôi mắt cậu càng sáng lên vì nhìn thấy núi sâu có nhiều rau dại phong phú.

Ngụy Thanh Sơn kiểm tra bẫy thú, còn Lâm Ngư thì đeo giỏ tre, chăm chỉ hái rau dại. Trước mặt cậu là một đám dương xỉ dại xanh mơn mởn, tiếng "răng rắc" vang lên khi cậu bẻ từng cành, chẳng mấy chốc đã đầy cả một giỏ.

Cậu cứ thế đi theo sau lưng Ngụy Thanh Sơn, y săn thú còn cậu thì tiếp tục hái rau. Trong lúc cậu vừa bẻ một nhánh hương xuân non mềm, tiếng "răng rắc" vang lên làm kinh động đến thứ gì đó vỗ cánh bay lên, khiến Lâm Ngư giật mình hoảng sợ một phen.

Ngụy Thanh Sơn phản ứng rất nhanh, giương cung bắn tên, một mũi tên cắm phập làm con gà rừng gục ngay tại chỗ. Lâm Ngư nhìn mà tràn đầy kinh hỉ, đây là lần đầu tiên cậu chứng kiến Ngụy Thanh Sơn săn mồi. Quả thật quá lợi hại!

Sợ mình sẽ làm dọa chạy gà rừng nên Lâm Ngư chỉ dám theo sát phía sau Ngụy Thanh Sơn mà đi xem. Con gà rừng vẫn còn sống, bị trúng tên vào cánh nên đang giãy giụa tìm cách chạy trốn. Ngụy Thanh Sơn tiến lên, dứt khoát túm lấy nó.

Lâm Ngư cũng thò đầu vào nhìn, tấm tắc khen: "Thật lớn."

"Gà rừng trời sinh rất giảo hoạt, nếu không phải em kinh động nó, nó cũng sẽ không bay ra."

Mắt Lâm Ngư cong cong vì vui mừng, lại thêm một con gà rừng nữa, tiết kiệm thêm chút bạc là bọn họ có thể mua đất rồi.

Hai người loanh quanh trong núi suốt buổi sáng, trên đường bọn họ bắt gặp một con hươu sao đang nhảy vọt chạy trốn. Ngụy Thanh Sơn không đuổi theo vì đó là hươu cái, nhìn dáng vẻ có lẽ đang mang thai.

Lâm Ngư cũng nhìn thấy, đây là lần đầu tiên cậu thấy hươu sao, cảm thấy vô cùng đẹp mắt!

Đến trưa, cả hai ngồi xuống chia nhau bánh bột ngô, nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục tìm kiếm con mồi. Buổi chiều, Ngụy Thanh Sơn đi kiểm tra những chiếc bẫy đã giăng, dự định sau khi kiểm tra xong sẽ về nhà.

Dẫu sao mùa xuân cũng không nên săn bắn bừa bãi, những con mồi lớn nếu gặp cũng không thể bắt, không bằng sớm quay về còn hơn.