Ngụy Thanh Sơn không nhịn được, hai tay ôm lấy eo Lâm Ngư nhấc cậu lên xoay vài vòng, cười nói: "Tiểu phu lang của ta thật lợi hại."
Lâm Ngư đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung, sợ hãi vội ôm lấy bả vai Ngụy Thanh Sơn. Nhưng trong đáy mắt cậu cũng ánh lên nét cười, cậu chỉ nghĩ đến việc phải bảo vệ đồ trong nhà, vì đó là thứ mà Ngụy Thanh Sơn liều mạng mới mang về được, không thể bị cướp đi. Lúc đánh Hạ Hà Hoa, cậu hoàn toàn không suy nghĩ gì nhiều, chỉ làm theo bản năng.
Ngụy Thanh Sơn nhìn cậu, hỏi: "Có phải bị dọa rồi không?"
Lâm Ngư gật gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Lúc đó ta sợ thật, nhưng đây là đồ của ngươi, không thể để bị lấy đi."
Ngụy Thanh Sơn nghe mà lòng mềm nhũn, y ôm cậu lên vai mình, dịu dàng nói: "Sao lại ngốc thế chứ, em mới là người quan trọng hơn đồ vật nhiều."
Lâm Ngư ôm cổ Ngụy Thanh Sơn, lí nhí đáp: "Đồ vật cũng quan trọng mà."
"Người mới là quan trọng, nếu sau này gặp chuyện mình không giải quyết được, phải nhớ bảo vệ tốt bản thân trước đã, có biết không?"
Lâm Ngư nhẹ nhàng gật đầu, lúc này mới nhận ra hai người vẫn đang đứng giữa sân. Cậu đẩy đẩy bả vai Ngụy Thanh Sơn bảo y buông mình xuống, thúc giục: "Ăn cơm thôi, cơm nguội mất bây giờ."
Ngụy Thanh Sơn ý cười đầy mặt, thả tiểu phu lang của mình xuống. Y gắp một miếng trứng gà to vào bát cho cậu, trong lòng vừa tự hào vừa xót xa. Lâm Ngư lần này thực sự làm y bất ngờ, một người tính tình hiền lành mà cũng dám ra tay đánh người, chắc chắn là bị Hạ Hà Hoa ép đến đường cùng.
Nghĩ đến Hạ Hà Hoa kia, Ngụy Thanh Sơn lại đau lòng tiểu phu lang nhà mình. Làm gì có chuyện đơn giản như Lâm Ngư nói, cô ta vốn là kẻ khó chơi, y thừa biết, hẳn là hôm nay tiểu phu lang của y đã bị dọa sợ lắm rồi.
Lâm Ngư cắn một miếng trứng gà, chợt nhớ tới cái gì liền nói với Ngụy Thanh Sơn: "Cô ta nói muốn bắt gà rừng để đưa cho Ngụy lão thái thái, ta không cho."
"Ừ, đúng thế, mặc kệ là Hạ Hà Hoa muốn ăn hay Ngụy lão thái thái muốn ăn, đều không cho. Ta và nhà bọn họ đã sớm đoạn tuyệt quan hệ, hôm nay em làm rất đúng."
"Nhưng cô ta nói ngươi bất hiếu, nếu như bị người trong thôn biết được thì phải làm sao đây?" Lâm Ngư lo lắng Hạ Hà Hoa tung tin đồn trong thôn làm hỏng thanh danh của Ngụy Thanh Sơn.
"Không sao, thanh danh của ta từ lâu đã bị nhà bọn họ làm cho hỏng rồi, không cần sợ chút chuyện nhỏ này."
Nghe vậy, Lâm Ngư mới an tâm gật đầu.
"Chờ vài ngày nữa tích trữ thêm ít con mồi, chúng ta sẽ đem lên trấn trên bán."
Nghe Ngụy Thanh Sơn nói thế, Lâm Ngư bỗng nảy ra ý tưởng. Bây giờ đang là đầu xuân, hoa màu ở nhà nông còn chưa mọc, chi bằng nhân dịp này đi hái ít rau dại trong núi rồi mang theo cùng Ngụy Thanh Sơn trên trấn bán.
Cậu đem ý tưởng này nói cho Ngụy Thanh Sơn, ban đầu y không muốn để cậu đi, dù sao đi đi về vê fits nhất cũng mất hai canh giờ, một ngày săn bắn đều mệt nhọc vì đi đường, y sợ Lâm Ngư không chịu nổi.
Nhưng đối diện với ánh mắt long lanh đầy mong chờ của tiểu phu lang nhìn mình, Ngụy Thanh Sơn lại không nỡ từ chối mà đành phải gật đầu.
Lâm Ngư vô cùng cao hứng, hận không thể mọc thêm tám cái tay để làm việc, nệm rơm của cậu còn chưa đan xong, ngày mai lại cùng Ngụy Thanh Sơn vào núi đi săn nên nhân lúc sắc trời còn chưa tối hẳn đã vội vàng ôm đống rơm ra ngoài.
Ngụy Thanh Sơn ngồi xổm xuống cạnh cậu: "Em định làm gì vậy?"
Lâm Ngư có chút ngượng ngùng đáp: "Ta muốn đan một chiếc nệm rơm cho giường mới, sau này còn dễ mang ra phơi nắng."
Nệm rơm không chỉ tiện mang ra phơi mà còn sạch sẽ hơn so với việc rải rơm trực tiếp trên giường.
Ngụy Thanh Sơn nghe thế liền nói: "Để ta giúp em."
Bóng đen dần dần buông xuống, Ngụy Thanh Sơn châm đèn dầu lên, nhưng ánh sáng trong phòng còn không bằng bên ngoài. Hai người quyết định thổi tắt đèn, mang đống rơm ra sân làm việc, vừa tiện vừa tiết kiệm được tiền dầu đèn.
Ngụy Thanh Sơn lo Lâm Ngư bị lạnh nên khoác thêm cho cậu một chiếc áo bông. Ánh trăng đêm nay phá lệ sáng rực hơn hẳn, Lâm Ngư cảm thấy có thể nhìn rõ từng chi tiết.
Hai người, một người xử lý rơm, một người đan nệm, thỉnh thoảng lại trò chuyện đôi ba câu. Chủ yếu là Ngụy Thanh Sơn kể cho Lâm Ngư nghe về chuyện trong núi, khiến cậu cảm thấy rất thú vị.
Lâm Ngư chợt nghĩ tới cái gì đó liền hỏi: "Ngày mai chúng ta đều không ở nhà, gà rừng với thỏ ở nhà làm sao bây giờ? Nếu Hạ Hà Hoa đến..."
"Không sao, ngày mai ta sẽ dẫn Tuyết Trắng ra hậu viện. Tuyết Trắng sẽ trông nhà tốt."
Sau chuyện hôm nay, biết Hạ Hà Hoa đến nhà đòi đồ, Ngụy Thanh Sơn cũng không dám để Lâm Ngư ở nhà một mình nữa. Y vốn định để Tuyết Trắng ở lại bầu bạn với tiểu phu lang, tính cách Tuyết Trắng vừa nhanh nhẹn vừa biết bảo vệ chủ, để lại trông nhà là hợp lý nhất.
Lâm Ngư muốn đi cùng y vào núi để phụ giúp việc nhà, Tuyết Trắng ở nhà trông coi là đủ.
Hai người làm việc không bao lâu, chiếc nệm rơm dày cộm đã được đan xong. Nhìn thành quả của mình, Lâm Ngư rất vui vẻ, dường như cậu có thể thấy ngày tháng tốt đẹp phía trước cùng Ngụy Thanh Sơn.
Ngụy Thanh Sơn cũng không ngớt lời khen ngợi: "Tiểu phu lang của ta thật là khéo tay quá!"