Hai nhóm người nối đuôi nhau đến nhà Thanh Sơn, khi dì Hà và Hạ Đông Đông đến nơi, Lâm Ngư đang ngồi trong sân may vá quần áo. Sắc mặt cậu tái nhợt, hai mắt vô hồn, thân thể khẽ run, vừa nhìn đã biết cậu bị ức hϊếp thê thảm.
Dì Hà hốt hoảng chạy đến an ủi: "Hài tử, con có sao không?!
Lâm Ngư lắc đầu, dì Hà liền bảo Hạ Đông Đông đi rót một chén nước ấm cho cậu, Hạ Đông Đông vội vàng làm theo.
Nương của Thạch Đầu cũng tiến lại, nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Ngư không nhịn được phải an ủi vài câu. Cuối cùng, bà bảo Hạ Đông Đông ở lại trông chừng cậu, rồi cùng dì Hà rời đi.
Ra khỏi cổng, dì Hà bực bội mắng: "Mụ Hạ Hà Hoa đó thật không ra gì! Dám bắt nạt Ngư ca nhi tính tình hiền lành, lại còn vu oan cho Ngư ca nhi đánh cô ta. Thật quá đáng!
Nương của Thạch Đầu cũng đáp lời: "Đúng thế, cô ta chẳng ra làm sao cả!
Trong sân, Hạ Đông Đông vừa ngồi bầu bạn với Lâm Ngư, vừa lớn tiếng chửi bới Hạ Hà Hoa.
Uống xong chén nước ấm, thân thể Lâm Ngư không còn run rẩy nữa. Cậu định mở lời giải thích, nhưng ba người kia vừa tới đã nói không ngớt, chẳng cho cậu cơ hội chen vào.
Cuối cùng, cậu khẽ nói: "Là... là ta đánh Hạ Hà Hoa."
"Hạ Hà Hoa kia đúng là thứ không ra gì mà! Cô ta còn dám tới tận cửa khi dễ tẩu! Cái... cái gì? Ngư ca nhi, tẩu vừa nói cái gì thế?"
"Là ta đánh Hạ Hà Hoa." Lâm Ngư chỉ vào cây chổi nằm dưới đất: "Dùng cây chổi đánh."
"Sao có thể chứ? Tẩu... tẩu đánh được Hạ Hà Hoa thật à? Ngay cả Tiền bà tử cũng không phải đấu lại người đàn bà đanh đá đó đấy!
Lâm Ngư gật đầu: "Cô ta định trộm gà của ta, ta liền dùng cây chổi đánh cô ta."
"Hứ, cô ta xứng đáng bị như thế!"
Hạ Đông Đông đứng về phía Lâm Ngư, trong lòng chắc chắn nhận định là Hạ Hà Hoa ức hϊếp cậu trước. Ngư ca nhi tính tình hiền lành, nhát gan, vung chổi vài cái thì cũng có gì to tát đâu!
Hạ Đông Đông ngồi lại trò chuyện cùng Lâm Ngư một lúc lâu mới trở về, Lâm Ngư cũng không còn sợ nữa, ngược lại còn cảm thấy mọi chuyện chẳng có gì to tát. Cậu dọn dẹp chút vải vụn dưới chân rồi bắt đầu đi nấu cơm.
Ngụy Thanh Sơn hôm nay trở về sớm, trong tay còn xách theo hai con gà rừng, nghe thấy động tĩnh, Lâm Ngư ló đầu ra từ bếp: "Thanh Sơn, ngươi về rồi à."
"Ừ, hôm nay vận may tốt, ta bắt được hai con gà rừng, ngày mai em gϊếŧ một con làm thịt ăn đi."
Lâm Ngư lắc lắc đầu: "Không cần đâu, để dành bán lấy tiền tích góp bạc thì hơn."
"Cũng được, đợi vài hôm nữa rồi tính."
Ngụy Thanh Sơn biết Lâm Ngư rất tiết kiệm, dù mùa xuân không săn được nhiều con mồi nhưng kiên trì tích cóp thì cũng được kha khá bạc, chờ đến mùa hè và thu sẽ khá hơn.
Ngụy Thanh Sơn xách hai con gà rừng đi ra sân sau, vừa tới nơi y liền nhạy bén phát hiện l*иg gà có chỗ bị hỏng, Ngụy Thanh Sơn đoán có thể là có con chồn nào đó đã lẻn vào, quyết định lát nữa sẽ hỏi Lâm Ngư.
Trong nhà không còn thịt, Lâm Ngư liền đánh trứng gà xào với cây tể thái, thêm một ít dưa muối. Món chính là mấy cái bánh bột ngô vàng óng chiên lên, ăn kèm với canh ngũ cốc.
Ngụy Thanh Sơn đã đi cả ngày đường núi, về nhà bụng đói meo. Y dùng bánh bột ngô cuốn cây tể thái xào trứng gà, ăn ngon lành: "L*иg gà trong nhà có chỗ hỏng rồi, chốc nữa ta sẽ lấy trúc sửa lại một chút, đề phòng ban đêm chồn đến kéo mất."
"Hôm nay trong nhà không có việc gì xảy ra chứ?"
Lâm Ngư ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng cũng quyết định nói thật: "Cái đó... Hạ Hà Hoa có đến."
Sắc mặt Ngụy Thanh Sơn lập tức trầm xuống, giọng lạnh lùng: "Có phải bị khi dễ không?"
"Không, không có. Cô ta muốn lấy gà rừng trong nhà, nhưng ta không cho."
Ngụy Thanh Sơn nghe xong, cơm cũng không ăn nữa. Trong lòng y thầm nghĩ, tiểu phu lang nhà mình tính tình hiền lành, lại còn nhát gan, l*иg gà bị bẹp như vậy chắc chắn là bị Hạ Hà Hoa ức hϊếp quá đáng.
Nghĩ đến đây, y đứng bật dậy định đi ra ngoài: "Ở nhà chờ ta, Hạ Hà Hoa đó mà cũng dám bắt nạt em!"
Lâm Ngư vội vàng kéo tay áo y lại: "Không, không phải! Hạ Hà Hoa không bắt nạt ta, là ta đã đánh đuổi cô ta đi."
Ngụy Thanh Sơn: "???"
Lâm Ngư nhanh chóng kéo tay Ngụy Thanh Sơn, giải thích: "Ta nhớ rõ ngươi từng nói, nếu Hạ Hà Hoa muốn lấy gà rừng thì không được cho. Thế là ta cầm cây chổi trong nhà dùng hết sức mà đánh cô ta, Hạ Hà Hoa liền chạy mất."
Lâm Ngư sợ Ngụy Thanh Sơn không tin, còn chỉ cho y cây chổi đang dựng bên vách nhà: "Ta cầm cây chổi lớn nhất để đánh."
Ngụy Thanh Sơn vẫn chưa hoàn toàn tin, hỏi lại: "Thật sự không bị ức hϊếp chứ?"
Lâm Ngư liên tục lắc đầu: "Ta đánh Hạ Hà Hoa thật mà, cô ta muốn bắt gà rừng của ngươi, nhưng ta không cho. Đó là thứ ngươi cực khổ vào núi bắt được."
Ngụy Thanh Sơn nghe vậy liền bật cười to, không ngờ tiểu phu lang nhỏ bé của mình cũng có lúc mạnh mẽ như thế, còn ra dáng ngửa đầu giải thích, trông thật đáng yêu.