Đã lâu không được ăn thịt, Hạ Hà Hoa nuốt nước miếng, vẻ mặt tươi cười khi nãy liền biến mất: "Ngư ca nhi, lão nương của Ngụy Thanh Sơn bảo ta đến đây lấy gà, ngươi là con dâu, chẳng lẽ ngay cả gà rừng cũng không cho mẹ chồng mình sao?"
Lâm Ngư lắc đầu: "Không cho."
"Hừ, ngươi, Lâm Ngư!" Hạ Hà Hoa vốn nghĩ rằng Lâm Ngư là người dễ bảo, không ngờ tính tình lại cứng đầu như vậy. Nhìn qua, rõ ràng là cậu ta thiếu tự tin nhưng vẫn cố chấp không chịu nhượng bộ.
"Ngươi tránh ra! Ta nói cho ngươi biết, ta lấy gà về cho nương của Ngụy Thanh Sơn ăn là chuyện đương nhiên. Ta xem trong thôn này ai dám nói gì, nếu Ngụy Thanh Sơn không hiếu thuận, ngay cả gà rừng cũng không chịu để nương của hắn ăn thì người ta sẽ cười vào mặt hắn đấy!"
Hạ Hà Hoa giơ tay mạnh bạo đẩy Lâm Ngư sang một bên, Lâm Ngư loạng choạng suýt ngã, Hạ Hà Hoa ngay lập tức chạy tới, mắt sáng rực, chuẩn bị túm lấy l*иg gà.
Dù Ngụy Thanh Sơn có trở về phát hiện ra thì sao? Đến lúc ấy gà đã nằm trong bụng cô ta rồi. Nếu Ngụy lão thái thái làm ầm lên, cả thôn đều nhìn thì Ngụy Thanh Sơn dám làm gì được cô ta?
Thấy không ngăn nổi Hạ Hà Hoa, Lâm Ngư lập tức chạy ra phía trước. Nhưng vừa bước tới, Hạ Hà Hoa đã chọn ngay một con to, xách l*иg gà định đi. Hôm nay cô ta nhất định phải được ăn gà!
Hạ Hà Hoa vừa bước ra sân thì ngay lập tức bị một cây chổi quất thẳng vào mặt. Lâm Ngư nhớ kỹ lời Ngụy Thanh Sơn dặn: nếu người bên nhà Ngụy Nhị có tới thì cứ cầm chổi mà đuổi đi.
Sợ rằng cây chổi nhỏ không làm gì được Hạ Hà Hoa, Lâm Ngư cố ý chọn cây chổi lớn quét sân làm từ trúc, vừa chắc chắn vừa mạnh mẽ, không sợ Hạ Hà Hoa làm gãy.
Tuy tay run lên, cả người hơi phát run, nhưng Lâm Ngư vẫn kiên định cầm cây chổi giơ lên trước mặt. Trong núi đều là dài lang hổ báo, những con mồi đều do Ngụy Thanh Sơn liều mạng bắt về, cậu không thể để Hạ Hà Hoa lấy mất.
Hạ Hà Hoa bị quất một cái hơi choáng váng, vừa phản ứng lại iền lập tức chửi ầm lên: "Lâm Ngư, ngươi dám đánh ta!"
"Bỏ xuống!" Lâm Ngư tuy sợ hãi, giọng nói run run, nhưng vẫn cố giữ vững cây chổi, cương quyết ra lệnh.
Hạ Hà Hoa sao có thể dễ dàng từ bỏ, cầm theo l*иg gà muốn đi, Lâm Ngư liền gầm lên: "Không bỏ xuống... ta sẽ không khách khí!"
"Ngươi làm gì được ta? Tới đi, để ta xem ngươi không khách khí như thế nào!" Hạ Hà Hoa ngang ngược đáp, túm lấy l*иg gà định bước ra ngoài.
Lâm Ngư bất ngờ giơ cây chổi đập xuống người nàng, vừa đập vừa hét: "Bỏ xuống! Buông ra!"
Dù trong lòng rất sợ nhưng nghĩ đến công sức của Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư lại cắn răng, tiếp tục quất mạnh cây chổi xuống người cô ta. Cây chổi quật trúng tóc và mặt Hạ Hà Hoa, để lại vài vệt xước.
"Lâm Ngư, tiểu tiện nhân nhà ngươi, ta liều mạng với ngươi!" Hạ Hà Hoa ôm đầu gào lên, l*иg gà trên tay liền rơi xuống đất.
Hạ Hà Hoa vung tay định nhào tới đánh Lâm Ngư nhưng cậu cách cô ta khá xa, Lâm Ngư lại tiếp tục dùng chổi đánh loạn xạ về phía trước, làm cô ta căn bản không chạm được một ngón tay nào vào người cậu.
Thấy nàng không chịu buông, Lâm Ngư càng mạnh tay hơn, khiến Hạ Hà Hoa không thể đến gần. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, nàng buông l*иg gà, vừa ôm đầu vừa chạy ra khỏi sân, hét lớn:
Hạ Hà Hoa bị đánh đến mức la ó inh ỏi, Lâm Ngư không do dự mà càng mạnh tay hơn. Cuối cùng, cô ta không chịu nổi nữa, vừa ôm đầu vừa chạy ra khỏi sân, hét lớn: "Lâm Ngư, ngươi chờ đó cho ta!"
Hạ Hà Hoa vừa đi, chân Lâm Ngư liền mềm nhũn, cậu vịn lấy cây chổi thở dốc, đầu óc trống rỗng. Một lúc sau, nghe thấy tiếng gà vỗ cánh, cậu mới hoàn hồn, vội chạy tới kiểm tra l*иg gà, thấy không hỏng cũng không sổng con nào mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lâm Ngư mang l*иg gà về lại sân sau, cẩn thận đặt xuống. Bao ngày qua đều là cậu chăm chút cho hai con gà và con thỏ này, chỉ sợ chúng gầy đi, bán không được giá.
Khi Lâm Ngư quay lại sân trước, cả mặt đều trắng bệch, thời điểm cầm lấy kim chỉ làm việc mà bàn tay vẫn còn run rẩy, mồ hôi lạnh rịn ra đầy lòng bàn tay. Lúc trước còn ở Triệu gia cậu bị khi dễ đã quen, lá gan cũng nhỏ, hôm nay cậu lại có thể cầm chổi đánh người cũng là do bị bức ép quá đáng, rốt cuộc con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, Lâm Ngư tự nhủ: "Lâm Ngư không cần sợ, có Ngụy Thanh Sơn ở đây, không sợ, không sợ."
Cậu lẩm bẩm trấn an bản thân, nghĩ tới lúc này Ngụy Thanh Sơn đang ở đâu, lòng mới dần bình tĩnh lại.
Còn Hạ Hà Hoa chật vật chạy ra khỏi nhà Ngụy Thanh Sơn, vừa vặn bị người trong thôn nhìn thấy liền hỏi: "Ai nha, Hạ Hà Hoa, ngươi làm sao vậy?"
Người này từ trước đến giờ vẫn luôn mâu thuẫn với Hạ Hà Hoa, cô ta trừng mắt tức giận quát: "Ngươi lo làm gì!"
Hạ Hà Hoa tóc tai rối bời, trên mặt còn vương vài vết máu, quần áo xộc xệch, thoạt nhìn chẳng khác nào vừa trộm cắp về.
Người kia cười khẩy: "Sao? Ngươi bị tân phu lang của Thanh Sơn đánh à?"
Hạ Hà Hoa vội vàng rời đi, không lâu sau, cả thôn đều biết chuyện cô ta bị Lâm Ngư đánh.
Dì Hà nghe xong cũng vội vàng về nhà: "Đông ca nhi, mau lên, đi với ta qua nhà Thanh Sơn ca xem thử. Chắc chắn Hạ Hà Hoa kia đã tới đó, xem thử có khi nào Ngư ca nhi bị bắt nạt không."
"Cái gì! - Hạ Đông Đông nhảy dựng lên: "Hạ Hà Hoa dám thừa lúc Thanh Sơn ca không có ở nhà mà bắt nạt Ngư ca nhi sao?"
"Chứ còn gì nữa! Cô ta còn bịa đặt bảo là bị Lâm Ngư đánh, Ngư ca nhi của chúng ta gầy gò thế nào, tính tình lại còn mềm mỏng, làm sao có thể đánh cô ta được? Rõ ràng là vu oan!
Dì Hà chưa gặp Hạ Hà Hoa nhưng đoán chắc chuyện này là cô ta cố tình vu khống. Nghĩ vậy, bà càng thêm tức giận, kéo Hạ Đông Đông cùng đi. Cả nương Thạch Đầu nghe tin cũng chạy theo.