Chương 36

Hai Người nằm trên giường nói chuyện vu vơ, Ngụy Thanh Sơn kể: "Hôm nay ta vào núi đặt vài bẫy rập, hạ thêm một ít kẹp săn. Mùa xuân không dễ săn được nhiều."

"Ừ."

"Ngày mai em không cần dậy sớm quá, cứ trời sáng hẳn rồi hãy dậy."

Lâm Ngư khẽ đáp một tiếng, khóe miệng Ngụy Thanh Sơn cong lên thoạt nhìn tâm tình đang rất không tồi. Tiểu phu lang của y giống như bé thú con ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng ngực mình, y nói gì cậu cũng đều dịu dàng đáp lại.

Sở dĩ Ngụy Thanh Sơn nói vậy là vì không muốn Lâm Ngư lại dậy sớm để theo mình. Dù trong tay không có nhiều bạc nhưng cũng chẳng cần phải vội vã sáng sớm như thế. Dẫu sao vào mùa xuân, việc săn bẫy chỉ bắt được vài con gà rừng hay thỏ hoang thôi.

"Hôm nay ở nhà em làm gì?"

"Giặt đồ, ta định vá lại quần áo cho ngươi. Ngươi mặc đồ cũ quá rồi, ta muốn dùng mảnh vải thô may một chiếc áo ngắn để mặc khi làm việc."

Ngụy Thanh Sơn xoay người nhìn cậu, cảm thấy bất ngờ vì tiểu phu lang ít nói của y hôm nay lại có thể nói một câu dài như vậy.

"Đừng làm mệt bản thân."

"Ta biết mà..."

Lâm Ngư vừa đáp vừa khẽ nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ say. Ngụy Thanh Sơn kéo cậu vào lòng, ôm chặt hơn một chút rồi cũng nhắm mắt lại. Y thích cùng tiểu phu lang trò chuyện, đặc biệt là khi nghe cậu gọi tên mình bằng giọng nói ngọt ngào mềm mại.

Sáng hôm sau, khi Ngụy Thanh Sơn lên núi thì mặt trời đã lên cao. Lâm Ngư ở nhà tiếp tục vá lại quần áo từ hôm trước. Cậu tháo hết những đường may xiêu vẹo cũ rồi khâu lại thật cẩn thận, thoạt nhìn trông cũng khá hơn nhiều.

Lâm Ngư lại lấy bộ đồ cũ của Ngụy Thanh Sơn cắt thành một chiếc áo ngắn bằng vải thô cho mình. Những phần vải không dùng được, cậu cẩn thận gấp lại để dành sau này may thành giẻ lau.

Cả một ngày, Lâm Ngư để dùng để làm mấy thứ này, đến chiều thì Hạ Hà Hoa lò dò đến nhà. Sáng nay, cô ta thấy Ngụy Thanh Sơn vào núi, hơn nữa còn biết mỗi khi đi săn Ngụy Thanh Sơn rất ít khi đi về tay không.

Từ ngày Ngụy Thanh Sơn phân gia, mọi công việc đồng áng đều đổ dồn lên Ngụy Nhị, ngay cả cô ta cũng phải đi theo làm việc, quả thực mệt chết đi được.

Trước kia, khi Ngụy Thanh Sơn còn ở nhà thì thức ăn không bao giờ thiếu. Không phải thường xuyên ăn thịt gà thì cũng là ăn thỏ, thậm chí cô ta còn có thể mang ít thức ăn về cho nhà mẹ đẻ, mỗi lần như vậy đều vô cùng nở mày nở mặt.

Nhưng giờ thì hay rồi, từ khi hai nhà phân gia, Ngụy Thanh Sơn không chỉ không giúp việc đồng áng mà ngay cả chút thức ăn mặn cũng không cho, suốt cả một, hai tháng đều không được ăn miếng thịt nào.

Tất cả bạc trong nhà đều nằm gọn trong tay bà già Ngụy lão thái thái chết tiệt kia, cô ta muốn ăn chút thịt cũng không cho. Hiện tại thừa dịp Ngụy Thanh Sơn không có ở nhà, Lâm Ngư chỉ có một mình, tân phu lang kia của Ngụy Thanh Sơn còn là một tên gà mờ, rất dễ bắt nạt, cô ta không tin mình không trị được cậu.

Hạ Hà Hoa mon men tới nhà để nhìn xem trong nhà Ngụy Thanh Sơn có thứ tốt gì không, có thì liền lấy về nhà đổi món.

"Ngư ca nhi có nhà không? Chỉ có một mình ngươi thôi à?"

Lâm Ngư dừng tay, Hạ Hà Hoa đột nhiên xuất hiện làm cậu nhất thời không biết phải nên xưng hô thế nào. Theo bối phận thì Hạ Hà Hoa là em dâu của cậu, nhưng Ngụy Thanh Sơn đã cố ý dặn rõ y đã đoạn tuyệt quan hệ với Ngụy gia, nếu bên kia có ai tới đây thì cứ xách chổi đuổi đi.

Nhưng tính tình Lâm Ngư vốn mềm mỏng, làm sao cậu dám trực tiếp cầm chổi đuổi người được chứ? Trong lòng cậu chỉ dám nghĩ đến việc đuổi nàng đi, nhưng lại không đủ can đảm thực hiện.

"Có việc gì không?" Cậu khẽ hỏi.

"Không có gì, chẳng phải ngươi và Thanh Sơn thành thân đã lâu rồi sao? Đều là người một nhà cả, ta chỉ ghé qua xem thế nào thôi." Hạ Hà Hoa cười giả lả.

Trong đầu Lâm Ngư hiện lên câu hỏi: Người một nhà gì chứ?

Thấy cậu không đáp lời, Hạ Hà Hoa hơi lúng túng: "Ngươi cứ làm việc của mình đi, ta giúp ngươi xem có gì cần hỗ trợ không."

Hạ Hà Hoa biết Ngụy Thanh Sơn thích nhốt con mồi ở sân sau, cô ta nói xong liền thản nhiên đi thẳng về phía hậu viện

Lâm Ngư vội vàng ngăn lại: "Không, không cần ngươi hỗ trợ đâu."

Dù lời nói lắp bắp nhưng ý cự tuyệt của cậu rất rõ ràng. Cậu biết Hạ Hà Hoa không có ý tốt, trong lòng chỉ mong cô ta rời đi ngay lập tức.

Hạ Hà Hoa trực tiếp đẩy cậu sang một bên: "Ngươi khách khí gì chứ, đều là người một nhà cả mà."

Lâm Ngư kiên định lắc đầu: "Không phải người một nhà, Thanh Sơn đã nói rồi."

Hai người đang trò chuyện thì trong l*иg sắt vang lên tiếng quẫy động, hai con gà rừng đập cánh loạn xạ. Hạ Hà Hoa vừa nghe thấy, mắt lập tức sáng lên, vội vàng đẩy Lâm Ngư sang một bên, bước nhanh về phía sau.

Lâm Ngư lập tức chạy theo chắn trước mặt cô ta: "Ngươi, ngươi tránh xa nhà ta ra."

Hạ Hà Hoa vừa nhìn thấy, trời ơi, trong sân sau vậy mà có hai con gà rừng, còn có một con thỏ nữa!