Buổi chiều, cậu cũng không nhàn rỗi, thấy trong sân có đống rơm rạ liền lấy ra làm nệm mới. Hiện tại, giường dưới cũng chỉ lót tạm bằng rơm rạ phủ vải, do Ngụy Thanh Sơn trực tiếp phủ lên. Tuy hiệu quả cũng giống nhau nhưng ít nhiều gì cũng nhìn hơi lộn xộn.
Chiều đó, Hạ Đông Đông lại bưng sọt thêu đến: "Ngư ca nhi, tẩu đang làm gì thế?"
"Ta đang đan nệm."
"Tẩu khéo tay thật nha!"
"Chuyện này có khó gì đâu, chỉ cần buộc chắc bằng sợi bông là được."
Lâm Ngư rất vui vì Hạ Đông Đông đến chơi, tính tình Hạ Đông Đông ngay thẳng, lại còn rất dễ nói chuyện, làm cậu không còn cảm thấy cô đơn khi Ngụy Thanh Sơn vắng nhà. Sợ Hạ Đông Đông khát nước, cậu còn pha trà nóng và nước đường để mời.
Hạ Đông Đông nhấp một ngụm nước đường, cười hì hì: "Ngư ca nhi, tẩu thật tốt."
"Ngươi cũng tốt mà."
Hai người nhìn nhau nở nụ cười, đến khi vầng thái dương sắp nghiêng ngả nơi chân núi, nệm của Lâm Ngư cũng đã làm được kha khá phần nào, chắc ngày mai là có thể hoàn thành.
Hạ Đông Đông dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi về, còn Lâm Ngư đi nấu cơm. Trưa nay cậu đã hấp rau dại, trong nhà lại còn một ít thịt chiên, thịt xào rau dại? Nhưng nếu chỉ có thịt và rau, hai món đều xanh mướt thế này, sợ Ngụy Thanh Sơn nhìn không ngon miệng.
"Đông ca nhi, trong thôn có ai bán đậu phụ không?"
"Có chứ! Nhà Vương Nhị gia bán đậu phụ đó, nhưng giờ không biết còn không, để ta đi cùng tẩu qua đó xem sao."
"Vậy ngươi đợi ta một lát." Lâm Ngư vội chạy vào nhà lấy tiền lẻ và cái bát ra.
Hai người cùng đến nhà Vương Nhị gia. Lúc đến nơi, phu lang của Vương Nhị gia là Xuân ca nhi thấy họ đến liền niềm nở đón tiếp: "Đông ca nhi, Ngư ca nhi, tới đúng lúc thế, chỉ còn một miếng này thôi."
Hạ Đông Đông vẫy vẫy tay: "Là Ngư ca nhi muốn mua, ta dẫn tẩu ấy tới đây."
Xuân ca nhi đặt miếng đậu phụ cuối cùng vào bát của Lâm Ngư: "Chỉ còn lại một miếng này nhưng mà hơi nát, Thanh Sơn phu lang cứ lấy ăn đi, không cần trả tiền đâu."
Lâm Ngư vội vàng lắc đầu: "Không được, không được."
Lâm Ngư nhìn về phía Hạ Đông Đông như đang cầu cứu, rõ ràng cậu không giỏi xử lý những việc như thế này.
Hạ Đông Đông cười khẽ, bảo: "Xuân ca nhi, đừng làm khó Ngư ca nhi nữa, tẩu ấy không giỏi nói chuyện."
Thấy Lâm Ngư có vẻ hơi luống cuống, Xuân ca nhi mới chịu thôi: "Vậy một đồng tiền là được."
Hạ Đông Đông lén giơ hai ngón tay lên, Lâm Ngư vội vàng đặt hai đồng tiền xuống bàn, nhanh chóng nói cảm ơn rồi rời đi.
Xuân ca nhi đứng phía sau vẫn gọi với theo: "Thanh Sơn phu lang, lần sau muốn ăn đậu hủ thì đến sớm nhé, ta để dành phần cho!"
Lâm Ngư gật đầu rồi đi tiếp.
Trên đường về, Hạ Đông Đông vừa đi vừa nói: "Đó là Xuân ca nhi, phu lang của Vương Nhị gia trong thôn, tính tình thật thà lắm."
Lâm Ngư lại gật đầu, không nói thêm gì. Sau khi chia tay Hạ Đông Đông, cậu vội về nhà để chuẩn bị bữa tối, lúc này trời đã xế chiều, mặt trời lặn dần sau núi, chắc Ngụy Thanh Sơn cũng sắp về rồi.
Bữa tối hôm nay, cậu nấu món thịt lát hầm đậu hủ, món chính là rau dại hấp chưng lại từ trưa.
Cơm đã chuẩn bị xong nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Ngụy Thanh Sơn đâu. Lâm Ngư đi ra ngoài cửa nhìn xung quanh, con đường nhỏ trước nhà vẫn trống vắng, từng nhà trong thôn đã bắt đầu dâng lên khói bếp, cả mấy đứa nhóc cũng đã về nhà.
Cậu chờ đến khi trời nhá nhem tối, lòng bắt đầu bồn chồn, liên tục nhìn ra ngoài. Nghe thấy tiếng chó sủa, Lâm Ngư liền vội bước ra, từ xa xa đã nhận ra bóng dáng cao lớn của Ngụy Thanh Sơn. Cậu chạy ngay vào bếp, múc sẵn nước ấm.
Khi Ngụy Thanh Sơn về đến nhà, trong tay còn xách theo một con thỏ rừng, Lâm Ngư bưng bồn gỗ ra: "Ngươi đói rồi đúng không? Mau rửa tay rồi vào ăn cơm."
"Em còn chưa ăn sao?"
"Ừm, vừa mới nấu xong."
"Ta lẽ ra phải về sớm hơn, nhưng trên đường về lại bắt được con thỏ rừng này nên chậm mất." Ngụy Thanh Sơn giải thích, sợ là bữa tối đã sớm làm xong nhưng tiểu phu lãng vẫn chờ y về nhà, trong lòng không khỏi đầy ấm áp.
Lâm Ngư chỉ đáp một tiếng, rồi thúc giục: "Mau rửa tay đi, cơm sắp nguội rồi."
"Được." Ngụy Thanh Sơn mang thỏ rừng nhốt vào chuồng tre ở sân sau, rửa tay bằng nước ấm rồi bước vào nhà chính.
Trên bàn, một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ánh sáng mờ mờ, đủ để soi rõ không gian ấm cúng. Lâm Ngư bưng bát cơm và đồ ăn lên, rau dại hấp được rưới thêm chút dầu mè, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa.
"Mua được đậu hủ à?" Ngụy Thanh Sơn hỏi.
"Ừm, Đông ca nhi dẫn ta đi."
Hai người ngồi xuống ăn tối, rau dại hấp không chỉ thơm mà còn mềm mịn, đậu hủ hầm thịt thì ngọt nước. Dù là bữa cơm đơn giản, nhưng cảm giác ấm áp trong lòng Ngụy Thanh Sơn lại tràn ngập.
Từ ngày tiểu phu lang về đây, y mới thực sự cảm nhận được cảm giác có người chờ đợi. Tuy chỉ là những món ăn vô cùng đơn sơ, nhưng qua bàn tay của tiểu phu lang của hắn lại luôn khiến chúng trở nên đặc biệt, ngay cả chỉ là rau dại hấp cũng làm y ăn được đến hai bát cơm.
"Giữa trưa ngươi ăn gì?" Ngụy Thanh Sơn hỏi.
"Rau dại hấp."
Ngụy Thanh Sơn không hỏi thêm nữa. Y biết trong nhà chỉ còn lại chút thịt, buổi sáng lúc tiểu phu lang làm bánh bột ngô cho y đã cuộn không ít thịt, tối hôm nay còn làm món thịt lát hầm đậu hủ, vừa nhìn liền biết tiểu phu lang của y chắc chắn không nỡ ăn, chỉ để dành cho y.
Nghĩ vậy, Ngụy Thanh Sơn gắp một miếng thịt bỏ vào bát của Lâm Ngư: "Em ăn nhiều một chút."
Ăn cơm xong, Ngụy Thanh Sơn chủ động rửa bát, lau người rồi mới lên giường. Tiểu phu lang của y là người ưa sạch sẽ, hôm nay y đi rừng cả ngày, người đầy mồ hôi, không thể làm tiểu phu lang ghét bỏ mình được.