Chương 34

Lâm Ngư hơi lo lắng, khẽ kéo lấy tay áo Hạ Đông Đông: "Đông ca nhi..."

Hạ Hà Hoa đứng lên, giọng điệu chế nhạo: "Đông ca nhi cũng ở đây à? Đông ca nhi này, tuổi ngươi cũng không còn nhỏ nữa, đừng để thanh danh bị mắc hai tiếng đanh đá rồi mang tiếng xấu thì không tốt đâu, ảnh hưởng đến chuyện nghị thân đấy."

Hạ Đông Đông hừ lạnh một tiếng: "Nương ta còn chưa nói gì, Hà Hoa tẩu tử quản hơi nhiều rồi đấy!"

"Ngươi!" Hạ Hà Hoa bị nghẹn đến mức nói không nên lời, tức giận đỏ cả mặt, một vài người đứng cạnh đó bỗng bật cười, làm bà ta càng thêm bực bội: "Cười cái gì mà cười!"

Lâm Ngư kéo kéo tay áo Hạ Đông Đông, nhỏ giọng: "Đông ca nhi, thôi đi."

Hạ Hà Hoa nói rất đúng, ca nhi còn chưa xuất giá nếu như bị mang tiếng là đanh đá hay lười biếng thì không hay, vốn ca nhi đã khó gả, nếu thêm tiếng xấu nữa thì chuyện nghị thân lại càng khó khăn.

Hạ Đông Đông lại chẳng bận tâm, nói với Lâm Ngư: "Không sao đâu, tẩu cứ tiếp tục giặt đi."

Hạ Đông Đông xổ một tràng làm mấy bà thím đang giặt quần áo kia không dám bàn tán quá đáng nữa.

Hạ Đông Đông mặc kệ bọn họ, trong lòng thoải mái cầm khung thêu tiếp tục thêu hoa: "Ai dà, cái nhụy hoa này sao khó thêu thế chứ!"

Lâm Ngư vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy phía mặt trái của mẫu thêu sợi chỉ lộn xộn thành một đoàn, Lâm Ngư không nhịn được cười, bèn vẩy sạch nước trên tay rồi mới mở miệng nói: "Để ta xem."

"Được!"

Lâm Ngư cầm khung thêu lên, chỉ vài đường đã thêu xong nhụy hoa. Trong lòng cậu khẽ thở dài, đã lâu không thêu, tay đã cứng nhắc hơn nhiều, đến nhụy hoa mà thêu cũng chẳng đẹp bằng lúc nhỏ nữa.

Hạ Đông Đông kinh ngạc, reo lên: "Ngư ca nhi, tẩu thêu đẹp thật đấy!"

"Tay còn cứng lắm, thêu chưa được tốt lắm."

"Làm gì có." Hạ Đông Đông sợ Lâm Ngư không tin, cố ý chèn thêm một câu: "Tẩu thêu còn đẹp hơn cả đại tẩu nhà ta nữa!"

Lâm Ngư chỉ cười cười không hề để bụng, tiếp tục giặt đống quần áo trong tay.

Hạ Đông Đông cũng không nói quá, trong thôn này, ai biết thêu thùa thì tay nghề cũng chỉ ở mức trung bình, vì không được dạy bài bản, họ chỉ biết làm những mẫu thêu đơn giản nhất. Nếu mang đi bán bên ngoài, e là khó mà đạt tiêu chuẩn. Thêu hoa vốn là một nghề tinh xảo, muốn kiếm được bạc từ nó thì nhất định phải học từ nhỏ và có thầy giỏi chỉ dạy mới được.

Giặt xong đống quần áo, Lâm Ngư liền xách chậu nước trở về. Hạ Đông Đông cũng trở về, vừa vào trong nhà liền thả hết rổ thêu lên trên bàn rồi kêu ca: "Haiz, mệt chết mất thôi!"

Dì Hà bực mình liếc nhóc một cái: "Ra ngoài lười biếng nữa chứ gì? Với cái trình độ này của ngươi, sau này xuất giá thì làm sao tự mình thêu được áo cưới đây?"

"Ta không thể trực tiếp mặc y phục may sẵn sao? Lúc Ngư ca nhi xuất giá mặc trông cũng rất đẹp mà." Hạ Đông Đông lí nhí đáp lại.

"Ngươi có thể so với người ta à? Y phục đẹp hay không chẳng quan trọng, quan trọng là Ngư ca nhi người ta vốn đã đẹp sẵn rồi."

"Nhưng mà ta cũng không kém nha!" Hạ Đông Đông cãi lại.

Dì Hà suýt bật cười vì cái kiểu không biết xấu hổ của nhóc: "Đồ không biết xấu hổ."

Dì Hà cũng không giỏi thêu thùa, trong nhà chỉ có con dâu cả biết chút ít. Hạ Đông Đông cũng đã đến tuổi, đợi mai mối xong là bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ. Trên áo cưới, nhất định phải có hoa văn tinh xảo, không thể để trống trơn được.

Bà lo Hạ Đông Đông lười biếng, nên cố ý kiểm tra thành quả buổi sáng.

"Ừm, cũng tạm được, có tiến bộ. Đóa hoa đào này trông đều tay nhất là phần nhụy hoa."

Nghe xong nửa câu đầu, Hạ Đông Đông còn đang toe toét cười, vừa nghe nửa sau thì ngậm miệng lại: "Đó là Ngư ca nhi thêu..."

"Ngư ca nhi còn biết thêu hoa luôn à! Tay nghề này nhìn còn hơn hẳn đại tẩu của ngươi. Sau này chịu khó qua nhờ Ngư ca nhi chỉ dạy thêm đi."

"Vâng ạ!" Hạ Đông Đông đáp lời ngay, nhân tiện tìm lý do đi chơi, bằng không lão nương của nhóc sẽ lại tiếp tục nhìn chằm chằm nhóc cho mà xem, hehe ~

Về đến nhà, việc đầu tiên Lâm Ngư làm chính là đem quần áo giặt sạch phơi lên. Nhiều chỗ trên quần áo bị cành cây cào rách, vá lại xiêu vẹo, chắc là Ngụy Thanh Sơn tự tay khâu. Nghĩ đến cảnh một người đàn ông cao lớn như Ngụy Thanh Sơn vụng về cầm kim vá đồ, Lâm Ngư không nhịn được bật cười.

Hôm nay Ngụy Thanh Sơn không ở nhà, Lâm Ngư cảm thấy có chút trống trải, giống như có y bên cạnh thì bản thân sẽ an tâm hơn.

Đến trưa, Lâm Ngư vốn định tùy tiện ăn chút gì đó cho qua bữa, nhưng nghĩ đến lời Ngụy Thanh Sơn nói với ngữ khí nghiêm khắc liền từ bỏ ý định: không được để bụng đói, phải chăm sóc sức khỏe tốt thì sau này mới sinh con được.

Lâm Ngư bỏ phần bột ngô đang cầm trong tay xuống. Rau dại hái hôm qua vẫn còn tươi, cậu lấy ra trộn với bột mì rồi lại thêm chút bột ngô.

Trộn xong, cậu mang rau dại đi hấp, cái l*иg hấp to mà chỉ có chút rau dại nhỏ xíu bên trong, Lâm Ngư cảm thấy hơi phí củi lửa.

Trong nhà chỉ có một cái nồi sắt lớn, mỗi lần nấu ăn chỉ cho một mình thì cậu lại xót củi. Ước gì có một cái nồi nhỏ thì tốt hơn, nhưng hiện tại nhà không có bạc, lại còn vừa phải làm thêm một chiếc giường mới.

Hai mắt Lâm Ngư sáng lên, quyết định hấp hết chỗ rau dại còn lại, như vậy buổi tối Ngụy Thanh Sơn trở về cũng có cái để ăn, loại đồ hấp như thế này để lâu một chút cũng sẽ không ảnh hưởng đến mùi vị.

Lâm Ngư hấp đầy một nồi to mới vừa lòng, giữa trưa cơm liền dứt khoát ăn một chén rau dại hấp.