Chương 32

Ngụy Thanh Sơn kiên nhẫn giải thích cho tiểu phu lang, y cũng muốn ngày ngày ở bên cậu, nhưng hiện tại trong nhà không phòng không đất nên y muốn lên núi đi săn sớm một chút, mà thời điểm bây giờ cũng chỉ săn được một ít con mồi mà thôi, vì mùa xuân là mùa sinh sản của động vật nên không thể săn bắt quá nhiều.

Nghe Ngụy Thanh Sơn nói buổi tối vẫn sẽ về nhà, Lâm Ngư mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nhặt sạch rau dại, Lâm Ngư vào bếp chuẩn bị nấu cơm, tối nay cậu hấp một nồi bánh bao trắng, lại đánh thêm hai quả trứng gà xào cùng hương xuân, trộn thêm một đĩa rau dại tể thái.

Ngụy Thanh Sơn rất thích bánh bao trắng vừa chín tới, mềm thơm, ăn liền ba cái, cảm thấy rất vừa miệng.

Đến ban đêm, vì ngày hôm sau Ngụy Thanh Sơn muốn lên núi đi săn nên Lâm Ngư không tài nào ngủ được. Nhớ lại lời Ngụy Thanh Sơn nói hôm nay trên núi dã thú rất hung mãnh, lòng cậu lại tràn ngập lo lắng.

“Thanh Sơn, trong núi có hổ lớn không?”

“Ừ, có. Nhưng phải đi sâu vào rừng mới gặp, năm xưa ta theo sư phụ đi sâu trong núi năm ngày mới săn được một con.”

Nghe vậy, tim Lâm Ngư càng đập nhanh hơn: “Ngươi đừng săn hổ nhé, ta sợ lắm.”

Cậu nhớ người già trong thôn từng kể, hổ đói đầu xuân đôi khi còn xuống núi tìm mồi, lúc còn trẻ ông có gặp qua một lần, con hổ lớn kia đã làm hai người bị thương nặng.

Ngụy Thanh Sơn trấn an: “Năm đó sư nương bị bệnh nặng, sư phụ mới bất đắc dĩ vào sâu trong rừng đi săn. Yên tâm, ta chỉ đi quanh rìa rừng thôi, không gặp phải đâu.”

Nghe lời y, Lâm Ngư mới yên tâm phần nào: “Vậy ngươi nhớ về sớm nhé.”

“Đương nhiên, tiểu phu lang của ta còn đang chờ ta ở nhà mà.”

Lâm Ngư khẽ cười, nép sát vào người Ngụy Thanh Sơn, cơ thể y lúc nào cũng nóng rực, từ ngày ngủ chung với Ngụy Thanh Sơn, cậu không còn cảm thấy lạnh nữa. Lâm Ngư rón rén hôn nhẹ lên cánh tay của Ngụy Thanh Sơn, khẽ hỏi: “Thanh Sơn, ngươi có muốn không?”

“Muốn cái gì?”

Ngụy Thanh Sơn thoáng chốc chưa hiểu ý, đến khi nhìn sang thấy tiểu phu lang bên cạnh ngượng ngùng thì mới hiểu ra. Dĩ nhiên là y muốn!

Y đang độ tuổi trẻ khí thịnh, lại hàng đêm ôm ấp tiểu phu lang mềm mại thơm tho, đương nhiên là muốn rồi! Nhưng điều kiện hiện tại lại không cho phép.

“Ngoan ngoãn ngủ đi, giường trong nhà không chịu nổi đâu.” Ngụy Thanh Sơn kiềm chế, dịu dàng nói.

Nghe vậy, Lâm Ngư có chút nôn nóng, nếu giường trong nhà không chịu nổi, chẳng lẽ cả đời bọn họ cũng không thể làm... Như vậy làm sao cậu có thể sinh nhãi con cho Ngụy Thanh Sơn đây?

Lâm Ngư vừa xấu hổ vừa bối rối, nói năng lắp bắp: "Vậy... vậy ngươi nhẹ một chút..."

"Nhưng cũng không được, cũng may là ngày hôm qua ván giường không gãy, nếu làm ngươi bị thương thì phải làm sao?"

Chỉ cần hai câu bâng quơ đã ngọn lửa trong lòng Ngụy Thanh Sơn bùng lên, máu trong người như muốn sôi trào, thật là oan gia mà, y phát hiện Lâm Ngư vốn nhút nhát trong mọi chuyện, vậy mà đối với việc này lại đặc biệt táo bạo.

"Vậy chúng ta ngủ dưới đất đi."

Lâm Ngư đã sớm nghĩ kỹ rồi, trong nhà nghèo không mua nổi giường thì cứ ngủ dưới đất. Làm xong rồi lên giường ngủ, từ ngày thành thân, vì cậu bị thương mà Ngụy Thanh Sơn luôn nhẫn nhịn, cậu không muốn để y chịu thiệt thòi nữa. Hơn nữa, cậu cũng muốn sớm sinh con cho Ngụy Thanh Sơn nha.

Ngụy Thanh Sơn bị mấy lời nói hôm nay của Lâm Ngư trêu chọc đến lòng dạ rối bời, cảm giác toàn thân như đang đặt trên bếp nướng, y trầm giọng đáp: "Không được, nằm dưới đất lạnh lắm, nhỡ đâu bị phong hàn thì phải làm sao?"

Lâm Ngư cầu hoan không thành xấu hổ đến muốn khóc, đây đã là cố gắng lớn nhất của cậu rồi, giọng cậu có chút nghẹn ngào: "Vậy… vậy phải làm sao bây giờ? Không có giường, ta làm sao sinh con cho ngươi được?"

Ngụy Thanh Sơn lúc này mới hiểu tiểu phu lang của y đang suy tính cái gì, y lập tức ôm lấy tiểu phu lang vào lòng, nhỏ giọng an ủi: "Ai nói không có giường? Sáng nay ta đã nhờ Thạch Đầu thợ mộc đóng giường mới cho chúng ta rồi.”

Lâm Ngư ngây ngốc không kịp phản ứng lại, ngày hôm qua giường bị sập, hôm nay Ngụy Thanh Sơn đã đi gọi đóng giường, chuyện này nếu người ngoài biết được thì quá xấu hổ rồi!

Lâm Ngư xấu hổ đến mức đầu óc như hồ nhão, càng nghĩ đến những gì vừa làm, y càng thấy xấu hổ đến mức rơi nước mắt, vậy mà Ngụy Thanh Sơn còn cố tình ghé sát vào tai y trêu chọc: “Thạch Đầu nói mấy ngày nữa là làm xong cái giường. Nếu em thấy gấp, ngày mai ta sẽ quay lại thúc giục.”

Lâm Ngư vội níu lấy tay áo của Ngụy Thanh Sơn, giọng lí nhí: “Không... không cần đâu.”

Ngụy Thanh Sơn trêu đùa đủ rồi, hỏa khí trong lòng mới vơi đi phần nào: "Được, nghe lời em, ta không đi.”

Dù da mặt có dày đến đâu, Ngụy Thanh Sơn cũng không thực sự đi thúc giục, y biết chuyện này đã làm tiểu phu lang xấu hổ, nhưng y vẫn nổi lên ý xấu, muốn ngắm nhìn dáng vẻ ngượng ngùng đáng yêu ấy thêm một chút nữa.

“Cái giường hết bao nhiêu bạc? Để ta lấy cho.”

“Không nhiều lắm, ta đi săn mấy hôm là gom đủ.” Ngụy Thanh Sơn không dám nói rõ, sợ Lâm Ngư sẽ đau lòng vì số tiền đó. Dẫu sao sớm muộn gì cũng phải làm giường sớm, chút bạc này không tốn không được.

“Nếu không đủ thì nhớ lấy thêm nhé.”

“Ta biết rồi, mau ngủ sớm đi, ngày mai ta còn phải vào núi nữa.”

Phu phu hai người nói với nhau thêm vài câu rồi ôm nhau chìm vào giấc ngủ.