Buổi chiều thời tiết dần ấm áp hơn, Ngụy Thanh Sơn liền mang đồ đi săn của mình ra lau chùi, Lâm Ngư thì xách giỏ tre chuẩn bị lên núi. Hiện tại rau dại trên núi chắc đã mọc nhiều, trong nhà chẳng còn gì để ăn nên cậu muốn thử xem có hái được chút rau về không.
“Ta muốn đi hái ít rau dại." Lâm Ngư nói.
Ngụy Thanh Sơn phủi phủi tay đứng lên: “Muốn rủ Đông ca nhi đi cùng không?”
“Ừm, ta định hỏi thử cậu ấy.”
“Để ta đưa em qua đó.”
Lâm Ngư gật đầu, cậu chỉ vừa mới đến thôn Lộc Gia được vài ngày, còn chưa đi đâu nhiều, huống hồ là đến nhà Hạ Đông Đông.
Ngụy Thanh Sơn dẫn Lâm Ngư đi qua làng để nhận đường. Nhà dì Hà cách nhà y không xa, đi một lát là đến. Thấy Lâm Ngư, Hạ Đông Đông mừng rỡ, vứt cả kim thêu hoa trên tay, nhảy cẫng lên: “Ngư ca nhi, tẩu đến rồi!”
Lúc hai người đến người người trong nhà dì Hà đang tụ tập khá đông đủ. Gia đình dì Hà có sáu người sống cùng nhau rất náo nhiệt, hai anh em đều đã thành gia lập thất, cũng đã có con. Lâm Ngư cảm thấy không khí vô cùng ấm cúng.
Dì Hà cười, mắng yêu ca nhi nhà mình một câu: “Bảo ngươi ngồi thêu hoa mà như thể muốn mạng ngươi vậy, dưới mông là đinh nhọn à, ngồi không bao giờ yên.”
Hạ Đông Đông chẳng bận tâm, xách giỏ tre chạy ra ngoài. “Mẹ, con cùng Ngư ca nhi đi hái rau dại đây!”
Ngụy Thanh Sơn theo hai người ra cửa, còn không yên tâm mà dặn dò: “Đừng đi lên núi sâu quá, mới vừa đầu xuân, trong núi sẽ có nhiều dã thú.”
Lâm Ngư ngoan ngoãn gật đầu: “Ta biết rồi.”
Hạ Đông Đông quen thuộc địa hình trong núi, nên Ngụy Thanh Sơn mới an tâm để hai người cùng đi.
Vừa ra khỏi cửa, cái miệng nhỏ của Hạ Đông Đông như được mở khóa, lập tức oang oang: “Sao tẩu không tới tìm ta sớm một chút? Nhìn này, tay của ta thêu hoa đến mức đầy lỗ kim luôn! Nương ta đúng là… ta đâu phải người khéo tay, ngày thường khâu khâu vá vá quần áo còn được, giờ một hai phải bắt ta học thêu hoa, mệt chết ta, Ngư ca nhi, tẩu có biết thêu hoa không?”
“Cũng biết một chút.”
Thực ra, Lâm Ngư khá thành thạo thêu thùa, nương của cậu là thợ thêu, còn từng dựa vào thêu thùa mà nuôi cả nhà cùng với cha cậu đọc sách nhờ nghề này, lúc nương lên trấn trên bán khăn thêu còn thường mang đường mạch nha về cho cậu.
Thuở bé, cậu đã học thêu hoa từ nương, nhưng từ khi cậu đi theo cữu cữu, cậu không còn đυ.ng đến kim chỉ nữa.
“A, tẩu lợi hại thật đó! Nương ta cứ một hai ép ta thêu, mà ta nào biết làm đâu. Thêu đến mức mắt ta sắp thành mắt gà chọi luôn rồi!” Hạ Đông Đông vừa nói vừa trợn mắt bắt chước dáng vẻ gà chọi, khiến Lâm Ngư bật cười.
Hai người một đường đi tới ngoài làng, đến dưới chân núi, trên bãi cỏ khô vàng đã bắt đầu xuất hiện một lớp cỏ dại xanh lục. Hai người ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu tìm rau dại.
Đầu xuân, rau dại mới vừa mọc ra nên không dễ kiếm, người trong làng ai cũng muốn hái chút rau tươi sau mùa đông dài.
Cuối cùng, hai người chỉ hái được vài cây tể thái và bồ công anh. Hạ Đông Đông mệt mỏi ngồi phịch xuống đất, thở dài: “Ít quá đi mất, đợi trời ấm hơn chắc sẽ dễ tìm hơn. Bằng không chúng ta vào trong thêm chút nữa, biết đâu tìm được thứ gì ngon.”
“Được thôi.”
Bọn họ tiếp tục xách rổ đi vào trong núi, được một đoạn, Hạ Đông Đông tinh mắt reo lên: “Ngư ca nhi, nhanh lên! Ở đây có cây hương xuân!”
Lâm Ngư nhanh chân chạy tới, hai người nhìn cây hương xuân nhỏ mà vui đến tít mắt. Những cành thấp dễ với, răng rắc răng rắc là bẻ xong, còn những cành cao thì Hạ Đông Đông dùng gậy kéo xuống, Lâm Ngư liền duỗi tay hái. Khuôn mặt ai nấy cũng rạng rỡ, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng.
Lá hương xuân đầu mùa rất là tươi non, mùi thơm nồng. Hai người hái được cũng kha khá, sau khi hái được hương xuân cả hai cũng không dám đi sâu thêm nữa, trong núi nhiều dã thú, chuyện này không phải là đùa giỡn. Hôm nay có thể hái được chừng này hương xuân đã là niềm vui lớn, hai người cũng không tham. Trên đường về, bọn họ còn hái thêm vài cây tể thái, giỏ tre đã khá đầy.
Thời điểm Lâm Ngư về đến nhà, Ngụy Thanh Sơn vẫn còn đang lau mũi tên, thấy lấp ló bên trong giỏ tre màu đỏ tím của hương xuân, y cười: “Hái được hương xuân à.”
“Ừm.” Lâm Ngư trả lời, giọng nói có chút phấn khích.
“Có đi vào trong núi không?” Ngụy Thanh Sơn hỏi, vẻ mặt không giấu được chút lo lắng.
Lâm Ngư xoa xoa đôi tay, nhỏ giọng đáp: “Ta hái hương xuân về làm món chiên trứng cho ngươi.”
Ngụy Thanh Sơn nhìn dáng vẻ cậu như đang sợ bị mình trách phạt, muốn lấy lòng mà cúi đầu nhận lỗi, khiến y suýt nữa bật cười. Y cố gắng giữ nét mặt nghiêm túc, đè nén nụ cười đang muốn nở ra: “Giờ mới đầu xuân, gấu trong núi vừa ngủ đông dậy đúng là thời điểm đói bụng, còn có hổ, báo hay lợn rừng cũng thế, suốt cả mùa đông chưa ăn no.”
Lâm Ngư lí nhí giải thích: “Ta biết mà, ta với Đông ca nhi chỉ ở ngoài bìa rừng thôi.”
“Ừ, ta biết, tiểu phu lang của ta ngoan ngoãn nhất.”
Lâm Ngư đỏ mặt, cảm giác khó chịu trong lòng cũng tan biến dần. Cậu dọn một chiếc ghế, ngồi xuống cạnh Ngụy Thanh Sơn, bắt đầu nhặt rau dại. Những lá vàng hay phần rễ đều được nhặt ra, lát nữa sẽ mang ra sân sau để cho hai con gà rừng kia ăn.
“Ngày mai ta sẽ lên núi đi săn.”
Động tác nhặt rau của Lâm Ngư thoáng khựng lại một chút: “Sao nhanh vậy?”
“Ừ, mùa xuân không quá bận rộn, ta có thể về nhà trước khi trời tối. Nhưng đến mùa hè và mùa thu thì sẽ phải ở lại trong núi vài ngày. Đến mùa đông, tuyết rơi dày đặc bao phủ khắp núi thì sẽ ít đi hơn.”