Sau khi dùng xong bữa sáng, Ngụy Thanh Sơn ghé qua nhà thợ mộc Thạch Đầu, nương của Thạch Đầu thích trồng rau trong sân, vừa vặn đến mua hạt giống rồi nhân tiện hỏi một chút về việc đóng một chiếc giường tốn bao nhiêu bạc.
Lúc Ngụy Thanh Sơn đến, Thạch Đầu đang bào mấy tấm ván gỗ trong sân, nương Thạch Đầu thì ngồi may vá quần áo. Lúc y tiến đến gần hàng rào thì mấy con gà nghe thấy động tĩnh liền kêu ầm lên, vừa thấy Ngụy Thanh Sơn, nương Thạch Đầu liền niềm nở: “Thanh Sơn đấy à, mau ngồi, mau ngồi.”
Dù trời còn hơi lạnh, Thạch Đầu vẫn để trần nửa thân trên khi làm việc, anh tùy ý lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười chân chất: “Thanh Sơn ca ghé qua có việc gì không?”
Cha của Thạch Đầu là thợ mộc, ông nội anh cũng vậy. Tay nghề truyền từ đời này sang đời khác, đồ vật nhà họ làm ra luôn chất lượng, không ai chê trách được. Bản thân Thạch Đầu cũng là người thành thật, làm việc chưa bao giờ gian dối.
“Đại nương, phu lang nhà ta muốn trồng ít rau trong sân, ta đến mua vài loại hạt giống.”
Nương Thạch Đầu rất thích trồng rau, thỉnh thoảng còn mang rổ tre ra thôn bên cạnh để bán cây non và hạt giống. Tuy nhà Thạch gia chủ yếu làm nghề mộc, tay nghề cũng hơn nhiều nhà khác nhưng bà không chịu ngồi yên một chỗ, dù số tiền kiếm được chẳng đáng là bao, bà vẫn thích đi đây đi đó.
Nhân lúc nương Thạch Đầu vào nhà tìm hạt giống, Ngụy Thanh Sơn đứng bên cạnh quan sát Thạch Đầu làm việc.
Thạch Đầu quay sang, cười nói: “Thôn bên cạnh có một cô nương chuẩn bị xuất giá, lại đây nhờ đánh một bộ của hồi môn.”
Ngụy Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng: “Đóng một chiếc giường thì hết bao nhiêu bạc?”
“Tùy loại gỗ, nhà nông như chúng ta không thể so với đám hương thân phú hào đó nên dùng gỗ dương cũng được, chắc chắn mà bền, dùng vài chục năm cũng không thành vấn đề.”
“Ta muốn đóng một chiếc giường thì mất bao lâu?”
Ngụy Thanh Sơn rời nhà sáng nay mà không nói gì với Lâm Ngư, tiểu phu lang của y da mặt mỏng, y đành mượn cớ đi mua hạt giống để ra ngoài.
Thạch Đầu phủi gỗ vụn trên tay, đáp: “Chủ nhà này không vội, nếu Thanh Sơn ca cần gấp thì mấy ngày là xong.”
“Được, làm phiền Thạch Đầu huynh đệ nhé.”
Ngụy Thanh Sơn định đặt trước một ít bạc, nhưng Thạch Đầu từ chối. Hàng xóm láng giềng cả, y lại là người tử tế, nên Thạch Đầu không lo ngại gì.
Nương Thạch Đầu biết Ngụy Thanh Sơn đặt làm giường nên không lấy tiền hạt giống, dù mấy đồng cũng chẳng đáng là bao.
Ngụy Thanh Sơn rời đi, tiện tay để lại vài đồng bạc, nương Thạch Đầu gọi với theo, nhưng y đã nhanh chân rời khỏi.
Hạt giống được gói cẩn thận trong giấy, mang về nhà để tiểu phu lang gieo trồng. Ngụy Thanh Sơn tính toán trong lòng ngày mai phải đi săn, chiếc giường này mất một lượng bạc, y quyết không lấy tiền từ hộp tiết kiệm mà sẽ tự mình dành dụm để trả.
Vừa bước qua cổng, Ngụy Thanh Sơn đã trông thấy tiểu phu lang đang ngóng về phía cửa, ánh mắt mong chờ. Vừa trông thấy y, cậu liền cúi đầu thật nhanh.
Lâm Ngư biết Ngụy Thanh Sơn đi mua hạt giống, cậu rất thích vườn rau. Hồi còn ở thôn Đại Quả Mận, nhà Lý thím bên cạnh có một vườn rau xanh mướt, mùa hè nhìn thật mát mắt. Đôi lúc, Lý thím còn hái dưa mời cậu ăn, cậu rất ngưỡng mộ, luôn mơ có một mảnh vườn riêng của chính mình để trồng những gì mình thích, muốn ăn cái gì thì ăn, không bao giờ phải lo đói bụng.
Lâm Ngư nhìn túi đồ trong tay Ngụy Thanh Sơn, giọng vui mừng: “Đã mua xong rồi sao?”
“Ừ, lại đây xem, hôm nay chúng ta có thể trồng ngay.”
Lâm Ngư nhanh chân bước tới, Ngụy Thanh Sơn ngồi xổm xuống đất, mở từng gói giấy ra, chỉ cho cậu xem: “Đây là bí đỏ, mướp hương, hồ lô, bí đao, còn có dưa hấu, này là cải thìa...”
Lâm Ngư gật đầu liên tục, có loại hạt giống cậu nhận ra được, có loại thì không. Nhưng chỉ cần nhìn mấy hạt giống nhỏ bé ấy, trên khuôn mặt Lâm Ngư không giấu nổi nụ cười, như thể phảng phất nhìn thấy dáng vẻ ngày mùa bội thu.
Cậu cẩn thận nâng những hạt giống lên: “Chúng ta trồng ngay bây giờ nhé.”
“Được.”
Khu đất trong sân đã được Ngụy Thanh Sơn xới sẵn, cây liễu bên bờ sông ở ngoài cửa thôn đã phủ một màu xanh tươi, đúng là thời điểm thích hợp để trồng trọt.
Lâm Ngư cẩn thận chôn từng hạt giống xuống đất, còn nghiêm túc đánh luống ngay ngắn, sợ làm lộn xộn. Bí đỏ, bí đao sẽ bò trên mặt đất, còn mướp hương, hồ lô thì sau này lớn lên, cậu sẽ dựng giàn bằng tre cho chúng leo lên.
Cải thìa nhanh lớn, chỉ cần rắc một lớp đất lên là chẳng mấy chốc có thể ăn được.
Ngụy Thanh Sơn nhìn tiểu phu lang thích thú với công việc này, nụ cười nhợt nhạt không lúc nào rời khỏi khuôn mặt cậu. Y nhớ lại những ngày mới đến đây, chẳng mấy khi y có thời gian làm mấy việc này, cho dù có đồ ăn cũng không có thời gian xử lý, để chúng khô héo mà thôi.
Ngụy Thanh Sơn vác thùng nước ra ngoài gánh nước, trong làng gần đó có một cái giếng, nhưng phải đi một đoạn đường. Sau khi múc đầy thùng nước, y mang về để Lâm Ngư tưới cây, Lâm Ngư rất thích công việc này, cần mẫn tưới từng hố đất một cách cẩn thận.