Sau bữa ăn, Ngụy Thanh Sơn thúc giục Lâm Ngư lên giường nghỉ ngơi. Hôm nay đã đi đường xa lại thêm tinh thần bị tổn thương, ngủ một giấc sẽ tốt hơn.
Ngụy Thanh Sơn xắn tay áo lên bắt đầu rửa sạch chén đũa, sau đó đem mì còn trong nồi chia cho Đại Hắc và Tuyết Trắng. Sau khi dọn dẹp xong, y cũng trở về phòng.
Trên giường, Lâm Ngư đã ngủ say. Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại rồi lặng lẽ nằm xuống. Y duỗi tay ôm lấy tân phu lang của mình vào lòng ngực, tiểu phu lang cọ cọ tìm một tư thế thoải mái rồi an ổn ngủ tiếp. Ngụy Thanh Sơn thỏa mãn khẽ thở dài một tiếng.
Hai người cứ thế yên bình chìm vào giấc ngủ, Lâm Ngư không biết mình đã ngủ bao lâu, đến khi mở mắt ra thì trời đã tối hẳn, ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, lờ mờ soi sáng những vật dụng trong phòng.
Cậu là bị nóng mà tỉnh, trên mình đắp hai lớp chăn dày, Ngụy Thanh Sơn lại còn ôm chặt cậu.
Lâm Ngư khẽ cử động, Ngụy Thanh Sơn liền tỉnh giấc, âm thanh có chút khàn khàn: "Dậy rồi à?"
"Ừm, bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Chắc khoảng giờ Tý, còn sớm, ngủ tiếp đi." Nói xong, Ngụy Thanh Sơn tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Lâm Ngư.
Mặt Lâm Ngư lập tức đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Ta muốn uống nước."
Ngụy Thanh Sơn khoác thêm áo rồi ngồi dậy: "Đêm lạnh, để ta đi lấy cho em."
Ngụy Thanh Sơn nương theo ánh trăng mà đi ra ngoài. Trong bếp có chuẩn bị sẵn một chậu than, trên đó còn ủ một ấm nước trà. Đây là y cố tình làm từ ban ngày, chỉ sợ tiểu phu lang nửa đêm khát nước.
Nước trong bình vẫn còn ấm, y rót ra chén rồi bưng đến bên giường, đưa đến miệng Lâm Ngư: "Uống đi, nước không nóng lắm đâu."
Lâm Ngư không từ chối, khẽ cúi đầu uống mấy ngụm, uống xong rồi lại nằm xuống. Ngụy Thanh Sơn uống nốt phần còn lại, sau đó cũng nằm xuống bên cạnh.
Vừa nãy y còn đang mơ mơ màng màng nên nhân lúc Lâm Ngư chưa tỉnh mới dám ôm cậu. Giờ thì đành nằm ngay ngắn, không dám tùy tiện. Giữa hai người phân ra một đường ranh giới thẳng tắp.
Thấy Ngụy Thanh Sơn không ôm mình nữa, Lâm Ngư chầm chậm dịch người qua gần y, sau đó nhẹ nhàng dán sát vào cánh tay Ngụy Thanh Sơn. Thấy y không phản ứng, cậu lấy hết can đảm kéo tay Ngụy Thanh Sơn đặt lên eo mình.
Ngụy Thanh Sơn lập tức nghiêng người, ôm chặt tiểu phu lang vào trong lòng ngực. Ngụy Thanh Sơn như muốn hét ầm trong lòng, nói tiểu phu lang gan to cũng đúng vì ngay cả Đại Hắc cũng bị y dọa khóc. Nhưng nếu bảo y nhát gan, đêm tân hôn đầu tiên tiểu phu lang đã dám ôm lấy cổ y, hôm nay lại còn chủ động cho y ôm.
Ngụy Thanh Sơn đầy thỏa mãn ôm tiểu phu lang trong ngực, từ từ nhắm mắt lại.
Lâm Ngư nhỏ giọng nói: "Thanh Sơn, hơi nóng."
Ngụy Thanh Sơn cũng thấy nóng, vì sợ tiểu phu lang lạnh nên y đã đắp hai lớp chăn. Nhưng khi ôm nhau ngủ như thế này, tiểu phu lang chắc chắn sẽ không lạnh.
"Vậy để ta bỏ bớt chăn mỏng trên cùng ra."
Ngụy Thanh Sơn ngồi dậy, nhẹ nhàng gỡ lớp chăn mỏng trên cùng xuống. Y sợ gió lùa vào chăn nên cẩn thận đè kín mép chăn lại.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa Ngụy Thanh Sơn mới nằm xuống, tiểu phu lang lại dịch đến gần y. Làn da mịn màng chạm vào cánh tay y, Ngụy Thanh Sơn kinh ngạc phát hiện tiểu phu lang không biết từ lúc nào đã cởϊ áσ trong ra.
Lâm Ngư trong lòng có tính toán, hai người đã thành thân được ba, bốn ngày mà vẫn chưa làm chuyện kia, cậu muốn lấy lòng Ngụy Thanh Sơn.
Cánh tay dài của Ngụy Thanh Sơn duỗi ra, ôm chặt lấy tiểu phu lang vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng cậu: "Vết thương còn đau không?"
"Không... không đau." Lâm Ngư bị kí©h thí©ɧ đến run rẩy, âm thanh cũng lạc đi.
Ngụy Thanh Sơn làm sao còn có thể nhịn được nữa, lập tức xoay người đè Lâm Ngư xuống, kích động đến mức khó lòng kiểm soát.
Ván giường cũ nát ọp ẹp phát ra tiếng kẽo kẹt, đúng lúc cả hai sắp tiến thêm một bước cuối cùng thì giường bất ngờ "rầm" một tiếng sập xuống đất.
Ngụy Thanh Sơn nhanh tay nhanh mắt, lập tức đổi vị trí của hai người để tiểu phu lang không bị ngã xuống.
Ngụy Thanh Sơn có chút ão não mà nằm trên đuôi giường bị sập, không khỏi tự trách trước khi thành thân, sao y không nghĩ đến việc nhờ thợ mộc làm một chiếc giường mới chứ!
Một tên đàn ông độc thân như y chẳng mấy khi để tâm đến những chuyện như vậy. Chiếc giường của y vốn chỉ là hai tấm cửa gỗ cũ ghép lại, bên dưới kê gạch, phía trên lót một lớp rơm, rồi trải chiếu và chăn. Động tác vừa rồi quá mạnh làm gạch kê bên dưới sụp xuống, dọa cả tiểu phu lang.
Lâm Ngư nằm trên ngực Ngụy Thanh Sơn thoáng ngơ ngác. Khi nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, cậu không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngụy Thanh Sơn đỡ cậu ngồi dậy, biểu tình trên khuôn mặt nhất thời có chút khó mà diễn tả, bất đắc dĩ cầm lấy chiếc áo khoác nhỏ trên giường nhẹ nhàng phủ thêm cho tiểu phu lang.
Sau đó, Lâm Ngư mặc áo tử tế ngồi ở trên ghế, còn Ngụy Thanh Sơn thì lấy tấm ván giường bị sập một lần nữa kê lên.
Lúc cả hai nằm lại xuống giường, không ai nói lời nào. Bầu không khí ngượng ngùng kéo dài cho đến khi Ngụy Thanh Sơn hắng giọng, phá vỡ sự im lặng: “Lạnh không?”
“Có chút.” Lâm Ngư rúc mình trong chăn, giọng lí nhí đáp lại, rồi từ từ nhích lại gần. Ngụy Thanh Sơn liền kéo cậu vào lòng, khuôn mặt Lâm Ngư nóng bừng, cậu thậm chí còn có thể nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của Ngụy Thanh Sơn.
Hai người ôm nhau trải qua một đêm mộng đẹp. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu rọi xuống khoảnh sân, hai người đã thức dậy từ sớm. Lâm Ngư nhóm lửa trong bếp để nấu ăn, còn Ngụy Thanh Sơn nói sẽ ra thôn mua một ít hạt giống.