Chương 28

Dọc đường đi Lâm Ngư cũng vẫn không dám ngẩng đầu, tùy ý Ngụy Thanh Sơn nắm tay mình đi. Ngụy Thanh Sơn tin cậu, Ngụy Thanh Sơn hôn cậu, cảm giác sợ hãi dần dần tan biến dần, đầu óc cậu lúc này tràn ngập nụ hôn nhẹ nhàng ban này.

Nhiều năm sau, trong một đêm nọ, Lâm Ngư lại lần nữa nhắc đến chuyện này: "Thanh Sơn, ngươi biết không, nếu ngày đó ngươi không tin ta, ta đã đi tìm mẹ ta rồi. Ta sợ lắm, sợ bị ngươi bỏ rơi, sợ phải quay lại nhà họ Triệu."

Ở bên này, sau khi Ngụy Thanh Sơn trấn an phu lang xong rồi mang cậu rời đi, thì bên nhà họ Triệu lại loạn hết cả lên.

Thái Xuân Hoa vì chuyện hai con gà rừng và số thịt bị lấy mất mà tức đến ngất xỉu. Triệu Đại Chí thì vẫn còn bị nhấn trong lu nước, không ngừng giãy giụa.

Tuy thời tiết đã ấm hơn một chút, nhưng áo choàng của Triệu Đại Chí chỉ là một chiếc áo bông mỏng. Lúc hắn tự mình bò ra khỏi lu nước, lạnh đến mức môi tím tái, quỳ rạp trên mặt đất mà thở hổn hển.

Triệu Gia Trụ nhìn bên này lại nhìn bên kia, cuối cùng vẫn quyết định đỡ đứa con trai biết đọc sách của mình dậy trước.

"Đại Chí, Đại Chí của ta!"

Ông ta gắng sức đỡ Triệu Đại Chí đang nằm rạp trên đất dậy nhưng không nổi, đành kéo lê hắn vào trong nhà: "Nguyệt Nương, Nguyệt Nương! Còn không mau đi nấu nước!"

Triệu Nguyệt Nguyệt vội chạy vào bếp nấu nước, Triệu Gia Trụ sợ quần áo ướt của Triệu Đại Chí sẽ làm ướt giường đệm nên kéo anh ta đến nhà chính, cởi hết quần áo ướt trên người hắn ra, Triệu Đại Chí lạnh đến run cầm cập.

"Con trai của ta, ráng đợi một lát, một lát thôi, chờ muội muội ngươi nấu nước nóng xong rồi hãy nằm lên giường."

Triệu Đại Chí không còn quần áo trên người, ngồi co ro run rẩy trong nhà chính. Sau khi lo liệu xong cho con trai, Triệu Gia Trụ lại quay ra kéo thêm một người nữa trong sân vào, mồ hôi chảy đầm đìa, vừa mệt vừa bực.

"Thật là mệt chết đi được, làm gì không làm, lại đi chọc vào tên thợ săn ngang ngược đó!"

Chờ đến khi Triệu Nguyệt Nguyệt đun xong nước tắm rồi xách vào bồn tắm thì đã gần hết nửa nén hương. Triệu Đại Chí bị lạnh đến run lẩy bẩy, nhờ Triệu Gia Trụ đỡ mới ngồi vào được bồn tắm.

Triệu Đại Chí bị đông lạnh đến mức phát bệnh phong hàn ngay trong ngày, Thái Xuân Hoa thì nằm trên giường ôm ngực rêи ɾỉ, trong đầu vẫn thương nhớ đến hai con gà rừng, vừa nhớ tới là ngực lại đau.

Triệu Gia Trụ lấy số bạc sính lễ của Lâm Ngư ra, một bên đau lòng vì mất tiền, một bên lại lo con trai độc đinh của mình bệnh nặng. Ông ta tiếc đến mức không dám để thầy thuốc kê đơn thuốc đắt tiền.

*

Ngụy Thanh Sơn cùng Lâm Ngư về đến nhà thì trời đã khá muộn. Trên tay hai người mang theo gà rừng và thịt, nhưng Ngụy Thanh Sơn lười không muốn giải thích nhiều với dân làng, dẫn Lâm Ngư vòng đường núi mà về.

Việc đầu tiên Ngụy Thanh Sơn làm sau khi về nhà chính là nấu nước lau mặt cho tiểu phu lang. Thật là, nhờ ra ngoài một chuyến mà y vất vả lắm mới làm tinh thần tiểu phu lang vui lên đôi chút, vậy mà bây giờ đã lại buồn bã đến héo rũ.

Cả hai vẫn chưa ăn trưa, Lâm Ngư bất an trong lòng nên cũng không cảm thấy đói. Nhưng cậu sợ Ngụy Thanh Sơn đói nên cố gắng vực dậy tinh thần đi vào bếp nấu cơm.

Ngụy Thanh Sơn bảo cậu nghỉ ngơi, nhưng cậu không chịu. Ngụy Thanh Sơn cũng không nói gì thêm, nghĩ rằng để cậu làm chút việc bận rộn cũng tốt, sẽ không ngồi đó mà suy nghĩ loạn xạ.

Bàn tiệc còn dư sau khi thành thân đã ăn hết, Lâm Ngư bắt đầu cán sợi mì, còn cắt thêm ít thịt còn lại từ mấy ngày trước, Lâm Ngư sợ để lâu sẽ hỏng nên lấy ra nấu.

Ngụy Thanh Sơn ngồi trước bếp giúp nhóm lửa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tiểu phu lang của mình.

Lâm Ngư xào hết phần thịt ba chỉ với dầu, gắp phần lớn ra để riêng rồi cho rau dại vào đảo cùng. Sau đó, cậu nấu một nồi mì thịt rau dại.

Ngụy Thanh Sơn được cậu bưng cho một tô lớn, còn cậu chỉ ăn nửa tô. Hai người ngồi trong sân ăn cùng nhau.

Ngụy Thanh Sơn cũng đói bụng nên nhanh chóng bưng chén lên ăn, tay nghề nấu ăn của Lâm Ngư thật tốt, cho dù chỉ là mì sợi đơn giản nhưng qua tay cậu làm lại rất ngon, lúc xào thịt cậu còn cho thêm ít ớt khô và tỏi băm, làm bát mì nổi lên một tầng đỏ rực vô cùng hấp dẫn, phối hợp cùng màu xanh của rau dại rất đẹp.

Ngụy Thanh Sơn khen không ngớt lời: "Tiểu phu lang của ta đúng là khéo tay. Món mì này so với người ta bán ngoài chợ có gì thua kém đâu!"

Lâm Ngư nghe mấy chữ "tiểu phu lang của ta" của Ngụy Thanh Sơn mà thoáng đỏ cả mặt, trong lòng ấm áp, nét mặt cũng giãn ra đôi chút.

Hai người ăn mì vô cùng ngon miệng, một mình Ngụy Thanh Sơn ăn liền hai tô lớn, ngay cả Lâm Ngư vốn ăn ít cũng bị ảnh hưởng mà ăn thêm được nửa tô nữa.

Sau khi no nê, Ngụy Thanh Sơn cảm thấy thoải mái, lười biếng ngồi tựa trên ghế: "Tiểu Ngư, em biết không, hồi trước lúc chưa phân gia, ta thường xuyên đi săn về muộn, nhưng Ngụy lão thái thái chưa từng nấu cho ta món gì nóng hổi. Trong bếp lúc nào cũng lạnh tanh, chỉ có mấy cái màn thầu khô cứng cùng dưa muối. Ta đành nhai màn thầu với nước ấm mà ăn."

Lâm Ngư ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Thanh Sơn, trong ánh mắt đều là đau lòng, Ngụy Thanh Sơn trong lòng mềm nhũn: "Cho nên, em đừng rời khỏi ta. Ta không biết nấu ăn, nếu không có em, ta sẽ phải quay lại ăn cơm nguội mỗi ngày mất."

"Chỉ cần Thanh Sơn không đuổi ta đi, ta sẽ không rời đi."

"Ai bảo sẽ đuổi em đi? Em chính là tân phu lang của ta!"

Lâm Ngư mỉm cười: "Ừ, Lâm Ngư là tiểu phu lang của Ngụy Thanh Sơn."

Nụ cười bất ngờ ấy làm Ngụy Thanh Sơn ngây người, quả nhiên tiểu phu lang của y cười rộ lên là đẹp nhất.