Chương 27

Ngụy Thanh Sơn dẫn Lâm Ngư ra khỏi sân, Thái Xuân Hoa nằm vặn vẹo trên đất, không dám đuổi theo, chỉ giận dữ đấm xuống đất mà gào lên: "Ngươi là đồ cường đạo! Trả gà cho ta! Trả thịt cho ta!"

Phản ứng của Thái Xuân Hoa so với việc thấy Triệu Đại Chí bị đánh còn dữ dằn hơn, cấp hảo công tâm chưa đầy vài phút đã tức giận đến mức mắt lật trắng rồi hôn mê bất tỉnh.

Hàng xóm đứng ngoài cửa xem náo nhiệt, thấy Ngụy Thanh Sơn bước ra thì vội vàng tản đi. Chỉ có thím Lý còn đứng đó, gọi với theo: "Ngư ca nhi, không sao chứ?"

Lâm Ngư im lặng lắc đầu, thím Lý thấy dáng vẻ đáng thương của Lâm Ngư, không nhịn được nói thêm: "Tướng công của thằng bé, Ngư ca nhi là đứa trẻ thật thà, ngươi đừng nghe Thái Xuân Hoa nói bậy."

Thím Lý thấy sắc mặt Ngụy Thanh Sơn lãnh đạm, sợ y hiểu lầm về nhà sẽ đối xử không tốt với Ngư ca nhi bèn mở miệng lên tiếng nói hai câu.

Ngụy Thanh Sơn gật đầu: "Ngư ca nhi là tân phu lang của ta, ta tất nhiên là tin em ấy."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

Hai người đi trên con đường núi, Lâm Ngư cúi đầu, lặng lẽ theo sau Ngụy Thanh Sơn. Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho điều tệ nhất, nếu Ngụy Thanh Sơn không tin mình, cậu sẽ rời đi.

Trong lòng đầy mâu thuẫn, Lâm Ngư không chú ý mà va vào lưng Ngụy Thanh Sơn, y dừng lại, quay đầu nói: "Ngẩng đầu lên, nhìn đường đi."

Lâm Ngư nghe lời ngẩng đầu lên, nhưng vừa ngước mặt, nước mắt đã rơi đầy trên má, Ngụy Thanh Sơn vừa thấy liền đau lòng: "Đi! Quay lại đánh tên Triệu Đại Chí kia thêm một trận nữa cho em hả giận!"

Ngụy Thanh Sơn nói là làm, lúc này mới chưa đi được xa, khi dễ tiểu phu lang nhà y thì phải đánh tên kia đến khi nào tiểu phu lang hết giận mới được!

Ngụy Thanh Sơn vừa định quay người trở lại thì Lâm Ngư đã gắt gao túm lấy tay áo y, ngữ khí đầy nghẹn ngào: "Tại sao ngươi không hỏi ta?"

Ngụy Thanh Sơn đau lòng đến cực độ, vội đặt l*иg gà, thịt và hạt dẻ xuống đất, không quản thứ gì nữa, chi biết ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé yếu ớt của tiểu phu lang vào lòng: "Ta tin em."

Ngụy Thanh Sơn biết cuộc sống của Lâm Ngư từ trước đến giờ không hề dễ dàng, tính tình lại còn mẫn cảm, sợ là một chốc cũng không dễ tin lời y nói là thật.

Lâm Ngư túm chặt lấy vạt áo trước ngực Ngụy Thanh Sơn, ghé vào lòng y mà nức nở thành tiếng: "Ta không hề ngày ngày quanh quẩn bên Triệu Đại Chí, cũng không có câu dẫn hắn. Hôm đó... hôm đó hắn bảo ta vào phòng mang nước ấm cho hắn, rồi hắn kéo lấy áo ta, định... định..."

Ngụy Thanh Sơn nghe chưa hết câu đã không khỏi tim đau như thắt, tâm can đều như muốn tan nát khi nhìn thấy tiểu phu lang của mình khóc đến đáng thương như vậy, y chỉ có thể dịu dàng an ủi: "Đừng khóc, đừng khóc. Ta biết, ta biết rồi. Tên Triệu Đại Chí kia vừa nhìn liền biết là hạng người da^ʍ tà. Ta chỉ trách mình không gặp được em sớm hơn, để em phải chịu nhiều ủy khuất như vậy."

Lâm Ngư vừa khóc đứt quãng vừa nghẹn ngào nói: "Thái Xuân Hoa đánh ta, nói ta quyến rũ Triệu Đại Chí, còn tham bạc của ngươi, nên mới vội vàng đuổi ta đi."

Lâm Ngư khóc đến run cả người, ghé sát vào ngực Ngụy Thanh Sơn không dám ngẩng đầu lên. Ngay cả câu vừa rồi Ngụy Thanh Sơn nói cũng không nghe thấy, toàn tâm trí cậu lúc này chỉ đầy sợ hãi, sợ Ngụy Thanh Sơn bởi vậy mà ghét bỏ mình.

Ngụy Thanh Sơn vốn không phải người giỏi nói lời ngon tiếng ngọt, hán tử lạnh lùng chỉ biết ôm chặt lấy tiểu phu lang nhà mình, nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu an ủi: "Ta tin em, tin em mà."

Nhưng Lâm Ngư dường như không nghe thấy, chỉ cúi đầu khóc lớn. Ngực áo Ngụy Thanh Sơn đã ướt đẫm nước mắt. Thấy vậy, Ngụy Thanh Sơn hơi sốt ruột, không thể để Lâm Ngư khóc mãi như vậy, sẽ hại đến sức khỏe.

Ngụy Thanh Sơn nâng cằm tiểu phu lang lên, giọng điệu có chút nghiêm khắc: "Lâm Ngư, em nghe ta nói."

Ngụy Thanh Sơn nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, hai mắt sưng đỏ của Lâm Ngư mà lòng quặn thắt đau đớn. Đáy mắt tiểu phu lang hồng hồng, tóc mái được tưới đẫm bằng nước mắt nóng hổi nên dính chặt vào má, từng giọt lệ đầy tràn như đê vỡ nhỏ giọt xuống trên tay y.

Ngụy Thanh Sơn cảm thấy hôm nay mình ra tay còn nhẹ, thật ra nên dùng roi mây tàn nhẫn quất ba người kia thêm vài lần nữa mới hả giận.

Y hạ giọng nói: "Ngư ca nhi, nhìn ta, nhìn vào mắt ta."

Ánh mắt Ngụy Thanh Sơn gắt gao nhìn thẳng vào mắt Lâm Ngư: "Ta tin em, ta không giận em, ta chỉ giận vì em bị người ta bắt nạt mà ta lại không có ở bên cạnh bảo vệ. Em là tân phu lang của ta, ta sẽ che chở em suốt đời."

Lâm Ngư chớp chớp mắt, một giọt nước mắt thật lớn lăn xuống. "Thật... thật vậy sao?"

"Thật."

Nói xong, Ngụy Thanh Sơn liền cúi đầu hôn lên môi tiểu phu lang của mình. Đôi mắt Lâm Ngư dần dần trợn tròn, ngây người một lúc lâu mới phản ứng lại, đến khóc cũng quên cả khóc.

Thấy tiểu phu lang không còn khóc nữa, Ngụy Thanh Sơn mới yên lòng: "Về nhà thôi, giúp ta xách thịt một chút đi. Hai tay ta đều đầy rồi, không thể nắm được tay tân phu lang của ta."

Ngụy Thanh Sơn cúi xuống nhặt đồ trên mặt đất, Lâm Ngư ngơ ngác nhận lấy thịt và cả túi quả.

Sau đó, một tay Ngụy Thanh Sơn xách l*иg gà, tay còn lại nắm chặt tay tiểu phu lang ngây ngốc của mình, dẫn cậu về nhà.