Chương 26

Lâm Ngư cúi đầu không nhìn rõ biểu cảm, hai tay bấu chặt vào nhau, thấp giọng nói: "Là Triệu Đại Chí muốn kéo tay của ta, nên ta mới hất nước hắn."

Thấy Ngụy Thanh Sơn vì mình mà bị bọn họ mắng chửi, trong lòng Lâm Ngư tràn ngập áy náy. Cậu biết thanh danh của một ca nhi quan trọng đến nhường nào, nhưng Ngụy Thanh Sơn đối xử với cậu rất tốt, dù sau này có bị ghét bỏ, cậu cũng không thể để Ngụy Thanh Sơn phải chịu ấm ức như vậy.

Thái Xuân Hoa nghe vậy liền nổi giận: "Đánh rắm! Đại Chí nhà ta sao có thể thèm để mắt tới đồ tiện nhân như ngươi! Thường ngày ở nhà, ngươi đã quen lượn lờ trước mặt biểu ca, khiến Đại Chí không thể tập trung học hành. Bây giờ trở về, ngươi lại còn muốn quyến rũ biểu ca ngươi. Đồ hồ ly tinh! Còn học được thói ngậm máu phun người nữa à!"

Mỗi một câu nói của Thái Xuân Hoa, sắc mặt Lâm Ngư liền tái nhợt một phân, cậu cắn chặt môi, nước mắt lăn dài xuống má: "Không... không phải như vậy..."

Khoảnh khắc ấy, Lâm Ngư như trở lại những ngày bị đánh mắng ở nhà họ Triệu. Cậu cực kỳ sợ hãi không dám ngẩng đầu lên, sợ nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ của Ngụy Thanh Sơn.

Ngụy Thanh Sơn ôm chặt tiểu phu lang vào lòng, dịu dàng an ủi: "Ta tin em, đừng sợ."

Thấy Lâm Ngư yếu đuối dễ bị bắt nạt như vậy, Triệu Đại Chí càng đắc ý, tiểu tiện nhân này cũng dám hất nước lạnh vào người hắn à, thật là chán sống.

Tròng mắt hắn chợt lóe, trong lòng nổi lên một chủ ý, nếu Lâm Ngư bị hưu thì chắc chắn phải quay về nhà hắn, loại ca nhi mang tiếng xấu như thế thì còn ai dám lấy nữa, lúc đó chẳng phải hắn muốn làm gì thì làm sao?

Triệu Đại Chí ngẩng cao đầu, giọng điệu đầy đắc ý: "Này tên thợ săn nghèo kia, ngươi có biết vì sao mẹ ta lại vội gả cái tiện nhân này cho ngươi không?"

"Đại ca! Đừng nói nữa!" Triệu Nguyệt Nguyệt nắm chặt tay áo của Triệu Đại Chí, van xin: "Đừng nói nữa mà."

Lâm Ngư đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập sợ hãi, túm chặt lấy tay áo của Ngụy Thanh Sơn, giọng nói run rẩy: "Ta... ta muốn về nhà..."

"Ừm, chúng ta về nhà ngay."

Ngụy Thanh Sơn kiềm chế cơn giận, nể mặt cữu cữu của Lâm Ngư nên mới không động thủ ở đây, nhưng từ nay về sau, nếu Lâm Ngư không muốn tới đây nữa thì y nhất định sẽ không để cậu phải quay lại nơi này. Thân thích như nhà này thì tốt nhất không nên qua lại thì hơn.

Ngụy Thanh Sơn siết chặt nắm tay, nhẫn nhịn để không dọa tiểu phu lang nhát gan của mình.

Triệu Đại Chí lập tức tạt một gáo nước lạnh: "Ha, muốn đi sao? Để ta nói cho ngươi biết. Chính là vì tiểu tiện nhân này quyến rũ ta nên mới bị nương ta vội vàng tống cổ ra ngoài. Tên thợ săn nghèo rớt mồng tơi như ngươi thật đúng là còn cho rằng nhặt được báu vật, ha ha ha!"

Nghe lời này, chân Lâm Ngư mềm nhũn, suýt chút nữa té ngã, may mà Ngụy Thanh Sơn nhanh tay đỡ lấy eo cậu nên mới không ngã xuống đất. Nước mắt Lâm Ngư rơi lã chã, thấm ướt cả áo của Ngụy Thanh Sơn, cậu ngước mắt lên nhìn y: "Ta không có..."

"Ta biết, em ở đây đợi ta một lát, chúng ta sẽ về nhà ngay."

Lửa giận trong lòng Ngụy Thanh Sơn đã thiêu cháy đến mức muốn bùng nổ. Ngụy Thanh Sơn bước nhanh tới, một tay túm lấy cổ áo Triệu Đại Chí nhấc bổng hắn lên rồi vung tay giáng mấy cái tát mạnh xuống mặt hắn: "Cho ngươi nói bậy!"

Bàn tay Ngụy Thanh Sơn nặng như búa bổ, đánh bay hai cái răng của Triệu Đại Chí, khóe miệng hắn cũng lập tức bật máu. Triệu Đại Chí đau đớn hét lên như heo bị chọc tiết, không còn chút bộ dạng của một người đọc sách.

Vợ chồng Triệu Gia Trụ và Thái Xuân Hoa thấy con trai bảo bối của mình bị đánh, lao tới định ra tay với Ngụy Thanh Sơn: "Thả con trai ta ra!"

Ngụy Thanh Sơn thẳng tay đẩy cả hai ngã xuống đất, sau đó lôi Triệu Đại Chí đến bên lu nước, nhấn đầu hắn xuống. Triệu Đại Chí lúc này chẳng khác gì một con gà con bị vùi đầu trong nước, hoàn toàn không còn sức phản kháng.

Thái Xuân Hoa bò tới định đánh, nhưng bị Ngụy Thanh Sơn đá văng ra. Bà già này cũng chẳng phải đèn cạn dầu, Ngư ca nhi trên người đầy những vết bầm tím là do bà ta đánh, còn bị nhốt trong phòng chứa củi!

Lâm Ngư sợ Ngụy Thanh Sơn ra tay không kiềm chế được, vội chạy đến kéo y lại, nói khẽ: "Thanh Sơn, Thanh Sơn, ta muốn về nhà, về nhà."

Ngụy Thanh Sơn ném Triệu Đại Chí vào lu nước, y vừa quay đầu lại, Triệu Gia Trụ đã lập tức rụt cổ trốn sau thân cây, không dám thốt một lời.

Cả nhà họ Triệu, Triệu Đại Chí bị ném vào lu nước, Thái Xuân Hoa ôm ngực lăn lộn trên đất rêи ɾỉ, Triệu Gia Trụ trốn như rùa rụt cổ. Một nhà bốn người, chỉ có Triệu Nguyệt Nguyệt là người sạch sẽ.

Ngoài sân, hàng xóm láng giềng tụ tập nhìn vào, bàn tán xôn xao. Thím Lý nhìn cảnh ba người kia thảm hại, không nhịn được cười phá lên: "Đáng đời! Ngày nào cũng vênh mặt lên trời, giờ thì hay rồi, cuối cùng cũng bị người ta dạy dỗ."

Ngụy Thanh Sơn quay sang Lâm Ngư, dặn dò: "Chờ ta ở đây một lát, ta lấy đồ rồi đi."

Ngụy Thanh Sơn vào nhà chính lấy túi hạt dẻ, sau đó đến nhà bếp lấy nốt miếng thịt.

Thấy thịt và hạt dẻ đều bị lấy đi, Thái Xuân Hoa lập tức hét lên: "Ngươi bỏ xuống cho ta! Trả đây! Trả đây!"

Ngụy Thanh Sơn đang định rời đi thì nghe tiếng gà gáy ở sân sau, quả nhiên nhìn thấy hai con gà rừng mình mang về làm sính lễ lúc đón dâu. Y không nói không rằng, lấy cả l*иg sắt lẫn gà đi luôn.

Thái Xuân Hoa thấy gà cũng không còn, liền bò tới định cướp lại, hét lớn: "Ngươi trả gà cho ta! Trả đây!"

"Ngư ca nhi, chúng ta đi thôi."

Lâm Ngư đi theo sau Ngụy Thanh Sơn, chuẩn bị rời đi thì Triệu Nguyệt Nguyệt chạy tới, lớn tiếng gọi: "Khoan đã!"

Triệu Nguyệt Nguyệt lấy hết can đảm nói với Ngụy Thanh Sơn: "Ta... ta đảm bảo ca của ta nói dối! Ngư ca nhi ngày nào cũng làm việc cùng ta, không có chuyện như vậy."

Ngụy Thanh Sơn gật đầu: "Ta biết rồi."