Triệu Gia Trụ hăm hở ra vẻ đương gia chạy tới phòng bếp, hạ giọng mắng hai câu: "Dáng vẻ thế này thì giống cái gì chứ, toàn làm cho người khác chê cười! Còn không mau đi nấu cơm!"
Thái Xuân Hoa hừ lạnh một tiếng, lúc này mới chịu ngừng cằn nhằn.
Trong nhà chính, Lâm Ngư khẽ cúi đầu nhỏ giọng nói cảm ơn: "Cảm ơn."
Ngụy Thanh Sơn mỉm cười: "Cảm ơn gì chứ? Chúng ta vốn dĩ là phu phu, ta còn phải cảm ơn phu lang không chê cái danh tiếng xấu của ta nữa đấy."
Ngụy Thanh Sơn chẳng buồn để ý tới Triệu Gia Trụ, quay sang nói với Lâm Ngư: "Chúng ta vào phòng của em ngồi một chút đi."
Lâm Ngư hơi tái mặt, lập tức lắc đầu: "Không, không được. Phòng trước kia của ta ở giờ là nơi chứa củi rồi, ngày đó ta ở phòng của Nguyệt nương."
Ngụy Thanh Sơn nghe vậy chỉ càng thêm ghét vợ chồng Triệu Gia Trụ, chỉ nghĩ muốn đưa tiểu phu lang về nhà càng nhanh càng tốt.
Triệu Gia Trụ vừa nói xong mấy câu ở nhà bếp thì đi ra, còn Triệu Nguyệt Nguyệt lau nước mắt, chạy ra theo. Cô bé năm nay đã mười hai tuổi mà lại bị nương rầy la trước mặt khách khứa, trong lòng vô cùng tủi thân.
Lâm Ngư lập tức đứng dậy, nói: "Ta đi xem Nguyệt nương."
Cậu cũng đi theo Triệu Nguyệt Nguyệt về phòng, phòng của Triệu Nguyệt Nguyệt là gian nhà nhỏ tồi tàn nhất, cửa sổ cũng nhỏ, bên trong vô cùng tối tăm.
Khi Lâm Ngư bước vào thì Triệu Nguyệt Nguyệt đang nằm trên giường khóc, cậu vỗ nhẹ lưng cô bé an ủi: "Nguyệt nương, đừng khóc."
Triệu Nguyệt Nguyệt rất là tủi thân, đặc biệt từ khi Lâm Ngư xuất giá thì trong nhà chẳng còn ai đứng về phía cô bé. Dù sao cũng là một thiếu nữ đang tuổi mới lớn, khó tránh khỏi cảm giác cô đơn.
"Ca, ta thực sự không nỡ để ca đi lấy chồng, sau khi ca đi, ta rất nhớ ca. Nương ngày nào cũng chỉ biết mắng ta thôi."
Lâm Ngư không biết làm gì hơn, chỉ có thể an ủi mấy câu, Triệu Nguyệt Nguyệt nghe vậy mới nguôi ngoai phần nào.
"Ca ca đi lấy nước rửa mặt cho ngươi, ngoan, không khóc nữa nhé."
Chẳng riêng gì Triệu Nguyệt Nguyệt, chính Lâm Ngư cũng bị nước mắt của cô bé làm cho xúc động. Cậu quay đi, lặng lẽ lau nước mắt, không muốn ai nhìn thấy. Sau đó, cậu cầm chậu ra góc sân múc nước.
Triệu Đại Chí đang đọc sách trong phòng, nghe thấy động tĩnh liền nhìn qua khe cửa sổ, trông thấy Lâm Ngư một mình múc nước, eo thon nhỏ đến mức chỉ cần một tay là ôm trọn. Hôm nay, cậu mặc bộ quần áo xuân phấn hồng mềm mại, làm tôn lên khuôn mặt sáng bừng tựa như hoa đào.
Triệu Đại Chí nhìn đến ngứa ngáy tâm can, từ lúc Lâm Ngư xuất giá ngày nào hắn cũng nhớ đến cậu. Hắn thầm nghĩ, trước kia sao mình không phát hiện tên tiểu ca nhi này lại xinh đẹp như vậy nhể? Nếu biết sớm thì hắn còn cần phải tiêu tiền đến kỹ viện hưởng xuân nữa sao?
Sắc tâm Triệu Đại Chí nổi lên, nhìn thấy góc sân chỉ có một mình Lâm Ngư đang múc nước, hiện tại không thể làm gì được cậu ta thì sờ tay nhỏ chút cũng được.
Hắn tự nhủ, cho dù có trêu ghẹo Lâm Ngư thì hắn cũng không sợ cậu mách lại với tên thợ săn nghèo kia. Dẫu sao, với nữa nhân hay ca nhi thì thanh danh vẫn là quan trọng nhất. mà hắn cũng không tin cậu có gan dám nói ra.
Nghĩ thế, hắn liền bước ra ngoài, gọi lớn: "Ngư ca nhi, ta gọi mà sao ngươi không trả lời vậy?"
Lâm Ngư nhìn thấy Triệu Đại Chí thì chán ghét, vội né sang một bên. Triệu Đại Chí lại càng hứng thú, kêu to: "Ngư ca nhi, để ta giúp ngươi cầm chậu cho, để ta!"
Hắn vừa nói vừa thò tay định chạm vào tay Lâm Ngư, Lâm Ngư hốt hoảng, lập tức hất cả chậu nước về phía hắn.
Ở trong nhà chính, Ngụy Thanh Sơn vừa nói chuyện vừa luôn chú ý đến động tĩnh của tiểu phu lang, sợ cậu bị bắt nạt, vừa vặn trông thấy một màn đáng khinh của Triệu Đại Chí, y lập tức quát lớn: "Ngươi đang làm gì đấy!"
Ngụy Thanh Sơn nhanh chân bước tới, kéo phu lang vào lòng mình, tay còn lại túm lấy cổ áo Triệu Đại Chí ném mạnh hắn xuống đất.
Triệu Đại Chí xưa nay được nuông chiều, chỉ ở trong nhà ăn ngon uống tốt, ngay cả việc đồng áng cũng không đến phiên hắn làm, sao có thể là đối thủ của Ngụy Thanh Sơn.
Bộ quần áo đọc sách sang trọng của hắn bị nước lạnh thấm ướt, rồi lại lấm lem bùn đất, trông chẳng khác gì con chó ghẻ lăn vào vũng bùn.
"Không sao rồi." Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng vỗ lưng tiểu phu lang trấn an, vừa nãy y đã nhìn thấy tất cả, tên Triệu Đại Chí này định sờ tay tiểu phu lang của y.
Nghe tiếng ồn ào, Thái Xuân Hoa từ bếp chạy ra, thấy con trai bị như vậy liền gào lên: "Trời ơi, con của ta!"
Thái Xuân Hoa nhanh chóng đỡ Triệu Đại Chí đứng dậy, thấy hắn ôm eo kêu đau, bà ta theo thói quen lập tức chỉ tay vào Lâm Ngư chửi mắng: "Ngươi làm cái gì thế hả? Trở về liền có chuyện, không để ai được yên ổn!"
Thấy con trai mình bị khi dễ, Thái Xuân Hoa liền mặc định Lâm Ngư lại quyến rũ con bà ta, thật là một tiểu tiện nhân.
Ngụy Thanh Sơn hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì phải hỏi một chút vừa nãy hắn đang làm cái gì!"
Triệu Đại Chí không chút chột dạ đáp lại ngay: "Ta có thể làm gì chứ? Thấy Ngư ca nhi đang múc nước, ta chỉ định giúp một tay thôi. Nhưng Ngư ca nhi lại hất cả chậu nước vào mặt ta. Ngư ca nhi, ngươi nói có phải như vậy không?"
Triệu Đại Chí chắc chắn Lâm Ngư không dám mở miệng nói thật, dù sao cũng chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng nếu Ngụy Thanh Sơn sinh lòng nghi ngờ, thì người phải chịu khổ không ai khác chính là Lâm Ngư.
Lâm Ngư run rẩy cúi gằm mặt, không nói một lời.
Thấy thế, Triệu Đại Chí càng đắc ý: "Ngươi xem, ta đã nói là như thế mà! Nhưng Ngụy Thanh Sơn ngươi chưa gì đã xông lên đánh người, đúng là đồ mãng phu, vô sỉ!"
Thái Xuân Hoa cũng chỉ trích Lâm Ngư: "Ngươi thân là một ca nhi vậy mà vừa trở về đã không yên phận mà quấy nhiễu đến Đại Chí đọc sách, ngươi đang toan tính cái gì hả, đồ tiện nhân!"
Thấy hai người bọn họ càng nói càng quá đáng, sắc mặt Ngụy Thanh Sơn trở nên u ám, lạnh giọng quát lớn một câu: "Đủ rồi!"
Cả hai bị tiếng quát bất ngờ làm cho giật mình, im bặt.