Thái Xuân Hoa biết Lâm Ngư hôm nay sẽ hồi môn nên từ sáng đã gom hết đồ ăn ngon trong nhà cất đi. Tên thợ săn nghèo nàn kia thì có thứ ngon mà đem tới? Nghĩ đến việc bọn họ đến ăn cơm nhà mình, bà đã thấy tiếc của.
"Cha, mẹ, Ngư ca nhi về rồi!" Triệu Nguyệt Nương vừa chạy vào nhà vừa báo.
Thái Xuân Hoa tức giận nói: "Về thì về, có phải lần đầu gặp đâu mà làm gì nhảy cẫng lên thế."
Nhưng khi bà quay đầu lại thấy Ngụy Thanh Sơn tay xách thịt heo cùng một túi hoa quả, lập tức thay đổi thái độ, trên mặt nở nụ cười tươi rói, vui vẻ đón lấy đồ: "Thanh Sơn, Ngư ca nhi về rồi!"
Triệu Gia Trụ cũng bước ra ngoài: "Ngư ca nhi về rồi à!"
Lâm Ngư khẽ đáp một tiếng cữu cữu.
Thái Xuân Hoa vui mừng ra mặt, vội vàng cầm thịt heo mang vào nhà, đã lâu không được ăn thịt, tối nay nhất định phải nấu một bữa thật ngon mới được. Còn gói hạt dẻ này, bà đã nghĩ đến chuyện hai hôm nữa mang về bên nhà mẹ đẻ làm quà biếu, nhưng bà vẫn bĩu môi, bất mãn vì không có rượu, đúng là tên thợ săn nghèo, đến cả chai rượu cũng tiếc không dám mua.
Trong khi Ngụy Thanh Sơn đang trò chuyện cùng Triệu Gia Trụ, Triệu Nguyệt Nguyệt kéo Lâm Ngư ra một góc, nhỏ giọng hỏi: "Ca, anh rể đối xử với ca thế nào?"
"Khá tốt."
Bị hỏi bất ngờ, Lâm Ngư hơi đỏ mặt, nhưng nghĩ lại dù đã thành thân ba ngày mà Ngụy Thanh Sơn vẫn chưa chạm vào cậu. Điều này khiến cậu có chút mất mát, chẳng lẽ Ngụy Thanh Sơn không thích cậu? Đều do chính mình hôm động phòng tân hôn lại khóc lóc, nếu như lúc đó cậu cố nhẫn nhịn thì tốt rồi.
Triệu Nguyệt Nguyệt vuốt ve bộ quần áo mới của anh trai, tán thưởng: "Ca, quần áo của ca đẹp quá!"
Lâm Ngư cười cười, nhẹ nhàng đáp: "Là anh ấy mua cho ta đó."
Rồi cậu âu yếm xoa đầu cô bé, Triệu Nguyệt Nguyệt khẽ kêu lên: "Ca, muội lớn thế này rồi, không phải trẻ con nữa đâu!"
"Dù muội có lớn thế nào thì vẫn là em gái của ta."
Lâm Ngư nhìn thấy bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì lạnh của Nguyệt Nguyệt liền nắm lấy, lo lắng hỏi: "Nguyệt Nương, sao tay muội lại thế này?"
Triệu Nguyệt Nguyệt lập tức rụt tay ra sau, ngượng ngùng đáp: "Không sao đâu, không có gì đâu!"
"Có phải sau khi ca đi, mọi việc trong nhà đều đổ lên đầu muội không?"
Nguyệt Nguyệt khẽ gật đầu, dù cô bé không nói, Lâm Ngư cũng thừa hiểu. Với tính cách ham ăn biếng làm của Thái Xuân Hoa, mọi việc từ giặt giũ, nấu nướng chắc chắn đều do Nguyệt Nguyệt đảm nhận.
Bây giờ công việc còn ít, nhưng chỉ vài hôm nữa khi cỏ mọc lên, cô bé còn phải đi nhổ cỏ trong sân cho gà vịt.
Lâm Ngư thở dài bất lực, nếu không phải vì Thái Xuân Hoa tham mười lượng bạc sính lễ, cậu cũng sẽ chẳng bao giờ được gả cho Ngụy Thanh Sơn. Nghĩ đi nghĩ lại, gả cho người mang "tiếng xấu" như Ngụy Thanh Sơn còn may mắn hơn nhiều so với việc phải sống chung với những kẻ què cụt hay vô lại.
Từ trong phòng, Triệu Đại Chí len lén mở cửa sổ nhìn ra sân. Khi nhìn thấy Lâm Ngư trong bộ quần áo mới, hắn đứng sững người, ánh mắt không rời. Thầm nghĩ tất cả là tại mẹ mình, nếu bà chịu nghe lời hắn để hắn giữ Lâm Ngư lại làm thê thϊếp thì bây giờ hắn đâu phải hối hận thế này. Đợi sau khi hắn thi đậu công danh, cưới thêm một tiểu thư chẳng phải vẫn tốt đẹp sao?
Triệu Đại Chí nhìn đến đỏ mắt, trong lòng hận không thể chạy đến nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của người ta. Lâm Ngư nhạy bén cảm nhận được ánh mắt lén lút nơi tối tăm, vừa ngước mắt lên quả nhiên bắt gặp Triệu Đại Chí đang dán mắt vào mình. Cậu hoảng hốt, vội vàng chạy vào nhà tìm Ngụy Thanh Sơn.
Trong nhà, Ngụy Thanh Sơn và Triệu Gia Trụ vẫn đang nói chuyện, Triệu Gia Trụ tự hào rằng nhà mình có người biết đọc sách, từ trước đến nay luôn xem thường những người lao động chân tay trong thôn. Ông chỉ đợi ngày con trai thi đậu công danh để rạng danh tổ tiên.
Ngụy Thanh Sơn rót nước cho Lâm Ngư uống, thầm nghĩ vừa nãy không phải tiểu phu lang vẫn còn vui vẻ sao, sao lại cuống quít chạy vào đây thế này.
Từ ngoài sân, giọng Thái Xuân Hoa vọng vào: "Ngư ca nhi! Ngư ca nhi! Ra đây nấu cơm!"
Lâm Ngư định đứng dậy, nhưng bàn tay đã bị Ngụy Thanh Sơn giữ lại, cậu đành ngồi yên.
Thái Xuân Hoa lại gọi thêm vài tiếng: "Ngư ca nhi! Ngư ca nhi! Ra đây nấu cơm!"
Triệu Gia Trụ nâng mí mắt nhìn thoáng qua hai người trước mặt không nói gì, ánh mắt đầy ý trách cứ Lâm Ngư không nghe lời, nhưng ngại mặt mũi là người đọc sách, không thèm chấp nhặt với mấy thứ chân đất này.
Thái Xuân Hoa gọi hai lần mà không thấy ai đáp, bà ta liền bực bội hừ một tiếng: "Đúng là tự coi mình là khách, còn muốn người ta phục vụ à, nằm mơ!"
Từ ngày Lâm Ngư xuất giá, việc giặt giũ, cơm nước trong nhà đều giao hết cho Nguyệt Nguyệt. Nhưng cô bé chân tay vụng về, chẳng đâu vào đâu, không thể sánh được với sự khéo léo của Lâm Ngư.
Triệu Nguyệt Nguyệt nghe tiếng gọi liền chạy đến: "Nương, để con làm cho!"
Thái Xuân Hoa liếc mắt, gắt gỏng: "Nha đầu chết tiệt kia, tránh chỗ khác cho đỡ phiền phức đi, suốt ngày chỉ biết ăn ăn chơi chơi, nuôi ngươi đúng là chỉ phí cơm! Bảo ngươi đun nước rửa chân cũng suýt chút nữa làm ta bỏng chết, nuôi ngươi thì có ích gì đây chứ?!"
Bà ta lại tiếp tục mắng mỏ: "Ta nói cho ngươi biết, cho dù sau này ngươi có xuất giá thì ta cũng là nương của ngươi! Mặc kệ thế nào mỗi lần về nhà đều phải làm việc, nấu cơm cho ta, bằng không nuôi ngươi để làm gì!"
Mấy lời "chỉ cây dâu mắng cây hòe" của Thái Xuân Hoa nói, tất cả mọi người trong sân đều nghe rõ. Lâm Ngư có chút sợ hãi nép sát vào người Ngụy Thanh Sơn, y liền nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cậu trấn an.
"Cữu cữu, mợ đang làm gì vậy? Tiểu biểu muội còn bé như vậy, chuyện này mà người ngoài nghe được chẳng phải sẽ cười chê sao? Sao không thấy biểu đệ Đại Chí đâu? Nghe nói biểu đệ là người đọc sách, mà ta cũng nghe nói huyện phủ lão gia thích nhất chính là những học sinh gia giáo."
Triệu Gia Trụ khụ một tiếng: "Đúng vậy, đúng vậy, Đại Chí nhà ta năm nay còn định đi thi phủ thí nữa mà."
Ngụy Thanh Sơn cũng phụ họa một câu: "Biểu đệ Đại Chí năm nay nhất định sẽ đỗ cao, đến lúc đó ngài sẽ là thân phụ của tú tài rồi."
Triệu Gia Trụ là người sĩ diện, yêu nhất mặt mũi, nghe mấy lời khen ngợi của Ngụy Thanh Sơn, trong lòng rất phấn khởi: "Ta đi lấy nước ấm đề hồ."