Sáng hôm sau, Lâm Ngư thức dậy muộn, bên ngoài trời đã sáng rõ, cậu vừa mở mắt ra liền thấy nửa mặt mình đang ghé vào cánh tay của Ngụy Thanh Sơn. Lâm Ngư lập tức giật mình trợn tròn mắt, không dám làm kinh động y mà lặng lẽ giống như kẻ trộm rón rén rời khỏi giường.
Lâm Ngư ra khỏi phòng mà mặt vẫn còn đỏ bừng, đun chút nước ấm để rửa mặt rồi lại bắt tay vào nấu cháo, hấp lại một ít bánh rán hành hôm qua còn thừa, rồi luộc thêm hai quả trứng gà.
Khi còn ở nhà họ Triệu, mỗi ngày cậu chỉ ăn hai bữa, không có bữa sáng. Nhưng đến đây, cậu phát hiện Ngụy Thanh Sơn mỗi ngày ăn đủ ba bữa. Lâm Ngư quyết tâm chăm sóc thật tốt cho Ngụy Thanh Sơn, đương nhiên không thể vì tiết kiệm lương thực mà bỏ bữa sáng.
Ngụy Thanh Sơn đã tỉnh từ sớm, thân nhiệt y vốn nóng hầm hập lại thêm hai lớp chăn và tiểu phu lang trong lòng nên không thể ngủ sâu. Nhìn tiểu phu lang len lén rời giường, Ngụy Thanh Sơn mỉm cười, chờ thêm một lúc trong phòng rồi mới đứng dậy.
Ăn sáng xong, Ngụy Thanh Sơn ra sân xới đất chuẩn bị trồng rau, Lâm Ngư thì ngồi trong sân may bộ đồ mới.
Hạ Đông Đông cũng chạy đến giúp, nhìn chồng vải mới tinh, nhóc hết sờ lại vuốt một lúc lâu mới hỏi: "Ngư ca nhi, lúc tẩu hồi môn thì mặc bộ nào vậy? Ta thấy tấm lụa hồng nhạt này đẹp nhất, mà vải cũng tốt nhất."
Ban đầu, Lâm Ngư định dùng lụa màu xanh biếc, nhưng không chịu nổi Hạ Đông Đông ra sức khuyên nhủ, cuối cùng đành chọn tấm lụa hồng nhạt để may y phục mùa xuân.
Ngụy Thanh Sơn thì bận rộn trong sân, cuốc đất chuẩn bị trồng rau, dự tính chờ sau khi tiểu phu lang hồi môn rồi sẽ mua hạt giống mang về.
Nhờ có Hạ Đông Đông hỗ trợ, bộ y phục mùa xuân của Lâm Ngư nhanh chóng hoàn thành. Mảnh vải màu đen còn lại, Lâm Ngư may thành một chiếc áo ngắn vải thô cho Ngụy Thanh Sơn.
*
Đến ngày hồi môn, hai người thức dậy từ sớm, Lâm Ngư không mấy hào hứng, cậu thật sự không muốn trở về nhưng nghĩ đến nguyệt nương vẫn đang ở nhà, cậu lại muốn đi gặp cô bé. Ngày cậu xuất giá, nguyệt nương đã khóc đến sưng cả mắt.
Ngụy Thanh Sơn tay xách một tảng thịt heo và một túi hoa quả, lễ vật chuẩn bị vừa đủ, không quá nhiều cũng không quá ít.
Y mặc chiếc áo ngắn vải thô mới tinh do Lâm Ngư may, còn tân phu lang bên cạnh thì khoác lên bộ đồ mới màu hồng nhạt, làm sáng bừng cả khuôn mặt vốn đã thanh tú của cậu, khiến Lâm Ngư càng thêm phần rạng rỡ.
Hai người cùng nhau đi về phía cổng thôn, trên đường gặp người quen liền lên tiếng chào hỏi. Những người xung quanh cũng bàn tán xôn xao, không ít người sôi nổi khen bộ quần áo mới của cả hai.
"Mang cả thịt theo nữa! Thanh Sơn đúng là rất coi trọng hồi môn đấy."
"Còn không phải sao? Nhìn quần áo trên người tân phu lang xem, chỉ tính riêng chất liệu thôi cũng phải tốn không ít bạc rồi."
"Đấy, còn bảo nhà người ta không cho của hồi môn. Chẳng phải bộ quần áo mới này là mang từ nhà mẹ đẻ qua sao?"
Bà Tiền cũng chen vào một câu: "Hôm qua tôi còn thấy nhà cậu ta bày ra cả đống vải vóc, cứ tưởng sẽ gửi một ít về cho bên nhà mẹ đẻ cơ."
Người khác nghe vậy bèn nói móc: "Nghĩ gì vậy, cũng đâu phải nhà mẹ đẻ gì tử tế. Đã mang cả thịt theo rồi, không ít đâu. Mà nói chứ, mấy năm trước lúc Tiền Quý Nhi của bà lấy chồng, của hồi môn cũng chỉ mang mỗi túi khoai lang đỏ, còn dám so bì."
Bà Tiền bị nói trúng tim đen, mặt xanh mét, chỉ nghẹn lại một câu "Ai cần mấy người lo!", rồi bỏ đi một mạch.
Một thím bên cạnh nhìn bà lắc đầu nói: "Bà Tiền dạo này sao hay chõ mồm vào chuyện người ta thế nhỉ? Hay là Ngụy Thanh Sơn đắc tội gì với bà ta?"
"Chứ còn gì nữa, chẳng phải trước kia bà ta định gả thằng cháu trai ngốc của mình cho Thanh Sơn, mà Thanh Sơn không đồng ý đấy sao."
"Bà Tiền đúng là bụng dạ hẹp hòi, cứ ghi thù mãi trong lòng."
"Đúng rồi, với lại nhà bà ta còn gần với nhà Ngụy Thanh Sơn. Giờ thấy người ta sống tốt, trong lòng đương nhiên không thoải mái rồi."
Hai người đi khoảng một canh giờ thì tới cổng làng Đại Quả Mận. Triệu Nguyệt Nương từ sáng đã viện cớ đi hái rau dại, thực chất là ra cổng làng đợi anh trai.
Từ lúc Lâm Ngư xuất giá, Nguyệt Nương luôn thấp thỏm lo lắng, sợ người ta đối xử không tốt với cậu. Nghe người dân trong thôn đồn rằng anh rể không phải kẻ hiếu thảo, mà người bất hiếu thì sao có thể là người tử tế được.
Từ xa, Triệu Nguyệt Nguyệt đã thấy hai người bước tới, ban đầu cô bé còn không dám nhận, mãi đến khi họ đến gần mới nhận ra, bèn chạy nhanh tới gọi to: "Ca!"
Vừa trông thấy Triệu Nguyệt Nguyệt, hai mắt Lâm Ngư lập tức sáng rực, cười tươi đáp: "Nguyệt Nương!"
Nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn cao lớn đứng bên cạnh, cô bé có hơi e dè, khẽ khàng chào hỏi.
Lâm Ngư lấy từ trong túi ra một gói nhỏ đã chuẩn bị sẵn, đưa cho em gái: "Đây là do Thanh Sơn ca bảo ta mang cho muội, nhớ giữ mà ăn nhé."
Triệu Nguyệt Nương nhận lấy, vui mừng khôn xiết, ấn tượng đối với Ngụy Thanh Sơn tăng lên vài phần. Hôm nay, anh trai cô về nhà với bộ quần áo mới, sắc mặt cũng tốt hơn trước, chắc hẳn cuộc sống cũng không tệ.
Ba người cùng nhau đi về phía nhà họ Triệu, thấy Lâm Ngư đã trở lại, thím Lý hàng xóm liền chào hỏi: "Ngư ca nhi về rồi à!"
"Vâng, thím, ta đã về rồi."
Thím Lý nhìn Lâm Ngư thay đổi một trời một vực, bộ đồ mới trên người cùng khuôn mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, thoạt nhìn rất không tồi, làm thím cũng mừng thay.