Chương 22

Mùi thơm từ chảo lan tỏa khắp gian bếp, chỉ cần hơi ngẩng đầu là Ngụy Thanh Sơn đã có thể nhìn thấy bánh rán hành trong chảo vàng ruộm, điểm thêm màu xanh của hành thái nhuyễn. Mùi vị này còn hấp dẫn hơn cả những chiếc bánh rán ba đồng mà hôm nay bọn họ mua.

Lâm Ngư cẩn thận gắp chiếc bánh rán đầu tiên đưa cho Ngụy Thanh Sơn: "Ngươi ăn thử xem."

Ngụy Thanh Sơn cầm lấy, cuộn chiếc bánh lại rồi cắn một miếng lớn. Lớp vỏ giòn rụm, nhân mềm thơm khiến y không nhịn được mà tấm tắc. So với những chiếc bánh trước đây từng ăn, bánh của Lâm Ngư ngon hơn không biết bao nhiêu lần!

Buổi tối, ngoài bánh rán hành, Lâm Ngư còn hâm lại ít thịt, làm một món rau trộn từ rau dại. Cậu không nấu cháo vì trong nhà chỉ có một cái chảo lớn, nếu nấu cháo thì cháy đen mất.

Bà Tiền nhà bên thò đầu qua nhìn, lòng thầm nghĩ: "Nhà Ngụy Thanh Sơn hôm nay ăn món gì mà thơm thế nhỉ? Từ lúc cưới tân phu lang, ngày nào nhà bọn họ cũng thoảng mùi thịt."

Ngụy Thanh Sơn cùng Lâm Ngư dọn bàn ăn ra sân, ngồi ăn dưới ánh mặt trời sắp lặn. Ngụy Thanh Sơn cuộn bánh rán hành với thịt heo, nếu hơi ngấy thì lại ăn kèm rau trộn chua cay.

Y một mình ăn hết ba chiếc bánh rán, còn Lâm Ngư chỉ ăn một chiếc rưỡi.

Tối đến, Ngụy Thanh Sơn lấy chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong tủ ra, đổ hết lên bàn. Tiếng đồng xu va vào nhau lách cách khiến Lâm Ngư ngây người.

Ngụy Thanh Sơn kéo cậu lại gần: "Sau này tiền trong nhà đều do em quản, sau khi thành thân, trong nhà chỉ còn chừng này bạc. Em muốn mua gì thì mua, ta cũng sẽ kiếm thêm."

Trên bàn có hai thỏi bạc nhỏ, còn lại là đồng xu lẻ, Lâm Ngư chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, cậu cẩn thận chạm vào thỏi bạc.

Ngụy Thanh Sơn bật cười, tiểu phu lang của y thật đáng yêu. Ngụy Thanh Sơn liền bày trò: "Em đếm thử xem."

"Ta... ta..."

"Đếm đi."

Lâm Ngư cẩn thận đếm từng đồng xu một, khóe miệng cong cong, ánh mắt sáng rực, có vẻ rất thích thú: "Còn có ba trăm tám mươi văn.”

"Ừm, số tiền này em giữ làm tiền chi tiêu trong nhà."

Lâm Ngư vội lắc đầu: "Quá, quá nhiều..."

Ngụy Thanh Sơn nghiêm mặt: "Đây là tiền của chúng ta, giao cho em tức là để lo sinh hoạt. Chờ tích góp thêm vài năm, nói không chừng có thể đủ xây một căn nhà ngói đen."

"Nhà ngói đen..." Lâm Ngư tưởng tượng đến một căn nhà ngói đen, thứ mà trong làng Đại Lý chỉ có rất ít người đủ khả năng sở hữu.

"Vậy ta sẽ cất bạc đi để dành xây nhà."

Ngụy Thanh Sơn ừ một tiếng, Lâm Ngư giống như một chú chuột nhỏ, cất kỹ hai thỏi bạc vào tủ, dùng quần áo đè lên, còn đồng xu thì cho vào túi để dùng hàng ngày.

"Ta... Ta sẽ để tiền đồng ở chỗ này, ngươi cần thì lấy mà dùng."

Ngụy Thanh Sơn gật đầu, đáp: "Ừ, ta biết rồi."

Hai người rửa mặt xong xuôi, cùng nhau nằm lên giường, Lâm Ngư từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy số bạc lớn như vậy, đến giờ vẫn còn chút ngơ ngác, Thanh Sơn còn giao hết số bạc đó cho cậu giữ.

Đêm nay, Ngụy Thanh Sơn lại đắp thêm một tầng chăn mỏng. Lâm Ngư cảm thấy không lạnh, mà sự hiện diện mạnh mẽ của Ngụy Thanh Sơn bên cạnh làm y thấy ấm áp hơn. Trong lòng Lâm Ngư tràn đầy cảm kích, hai người chỉ mới thành thân hai ngày mà Ngụy Thanh Sơn đã giao hết bạc cho cậu quản lý.

Lại nghĩ đến chuyện hôm qua hai người không làm xong, Lâm Ngư cảm thấy như mình đã làm Ngụy Thanh Sơn mất hứng, không biết y có khó chịu với mình hay không.

Khi Ngụy Thanh Sơn đang sắp chìm vào giấc ngủ thì tiểu phu lang bên cạnh khẽ gọi một tiếng: "Thanh Sơn, ngươi ngủ rồi sao?"

"Ừ."

Ngụy Thanh Sơn đáp một tiếng, sau đó tiểu phu lang từ từ dịch sát lại, bàn tay nhỏ bé kéo nhẹ dây lưng áo trong của y. Lâm Ngư nghiêng người rúc vào ngực y, dáng vẻ cầu hoan khiến Ngụy Thanh Sơn lập tức có phản ứng.

Nhưng y vẫn lo lắng vết thương trên người phu lang chưa lành, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu: "Chờ em khỏe hẳn rồi hãy nói."

Dũng khí vừa gom đủ đã lập tức rụt lại, Lâm Ngư đỏ bừng cả mặt, may mà đèn đã tắt, Ngụy Thanh Sơn không nhìn thấy.

Lâm Ngư trốn vào trong chăn chưa đầy vài phút đã ngủ say. Hôm nay đi đường núi lâu nên Lâm Ngư cũng đã thấm mệt, nhưng Ngụy Thanh Sơn bên cạnh bị tiểu phu lang khơi lên lửa nóng lại không thể ngủ được.

Hai lớp chăn vốn đã ấm, giờ lại càng nóng hơn, Ngụy Thanh Sơn chỉ đành thò tay ra ngoài chăn để giảm nhiệt.

Đêm nay, tiểu phu lang không lăn vào lòng y như thường lệ, Ngụy Thanh Sơn lại cảm thấy lòng ngực mình trống trải.

Nhìn phu lang đã ngủ say, y nhẹ nhàng nhích lại gần, vốn đã nóng thì giờ lại càng nóng hơn. Ngụy Thanh Sơn phải vén một góc chăn của mình lên để giảm bớt hơi nóng, cảm thấy có chút hối hận vì đã đắp thêm lớp chăn này, nếu không tiểu phu lang nhỏ có lẽ đã lăn vào ngực mình.