Thấy Lâm Ngư bị dọa thành như vậy, Ngụy Thanh Sơn định dạy dỗ Đại Hắc thêm lần nữa, nhưng Lâm Ngư đã kéo tay y lại, nhẹ giọng nói: “Không trách Đại Hắc, là tại ta hơi sợ nó, vừa nãy nó chỉ là muốn chơi với ta mà thôi.”
“Nó không nhe răng dọa em chứ?” Ngụy Thanh Sơn hỏi.
“Không, không có.”
Ngụy Thanh Sơn nghe vậy mới an tâm, chó săn đã nhận chủ thì không thể tùy tiện bỏ đi, nhưng nếu chúng nhe răng dọa người thì y sẽ để lại Đại Hắc cho sư phụ nuôi, thêm chút bạc để dưỡng nó sống an nhàn suốt đời.
“Muốn thử chạm vào chúng không? Đại Hắc không thích phản ứng với người lạ, còn Tuyết Trắng thì hiếu động hơn.”
Thấy Lâm Ngư không từ chối, Ngụy Thanh Sơn nắm lấy tay cậu đặt lên đầu Đại Hắc, mong Lâm Ngư có thể làm quen với chúng, nếu vẫn còn sợ thì y sẽ phải chuyển cả hai chú chó ra hậu viện. Nhưng thật tâm, y hy vọng Lâm Ngư không sợ, bởi hai con chó này không chỉ là là chó săn mà còn là ông bạn già của y.
Bàn tay của Ngụy Thanh Sơn bao trùm lấy tay Lâm Ngư, hướng dẫn cậu xoa đầu Đại Hắc. Lưng Lâm Ngư tựa sát vào ngực Ngụy Thanh Sơn, cảm giác như được Ngụy Thanh Sơn ôm trọn. Sự sợ hãi ban đầu dần tan biến, nhưng tim cậu đập liên hồi vì sự gần gũi bất ngờ này.
Lâm Ngư nhẹ nhàng xoa đầu Đại Hắc, lấy hết can đảm thử vuốt ve, Đại Hắc liền chủ động ngẩng đầu cọ cọ lòng bàn tay cậu. Lâm Ngư ngạc nhiên phát hiện lông của nó không mềm mại như tưởng tượng, mà cứng cáp và hơi thô ráp.
Ngụy Thanh Sơn lại tiếp tục nắm tay cậu sang vuốt đầu Tuyết Trắng. Chú chó này thì khác hẳn, vui mừng đến mức mắt sáng long lanh, thè lưỡi liếʍ láp, đuôi vẫy tít mù.
Ngụy Thanh Sơn thầm bật cười trong lòng, Tuyết Trắng đối với y thì không mấy nhiệt tình nhưng với phu lang của y thì lại ra dáng nịnh nọt thấy rõ. Thật đúng là mất mặt chó săn!
Thấy Lâm Ngư dần quen với hai chú chó, Ngụy Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm: “Em chơi với chúng thêm chút nữa đi, sau này nếu ta lên núi săn bắn, em có thể chọn một con ở nhà làm bạn.”
Ngụy Thanh Sơn lùi về sau một bước, ngón tay khẽ chụm lại cọ xát, bàn tay tiểu phu lang thật nhỏ nhưng lại hơi thô ráp. Y thầm tự trách hôm nay lên trấn trên nhưng lại quên mất mua chút cao dưỡng tay cho cậu.
Ngụy Thanh Sơn đứng phía sau vừa vặn trông thấy hai vành tai đỏ rực của tiểu phu lang, cũng không biết ngày hôm qua là ai lớn mật mà táo bạo vòng tay ôm lấy cổ y, kí©h thí©ɧ đến nỗi khiến y suýt nữa đã buông giáp đầu hàng.
Lâm Ngư quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, phát hiện Ngụy Thanh Sơn vẫn đứng gần đó liền lập tức xoay người lại trốn tránh giống như tiểu hài tử vừa làm chuyện xấu bị bắt tại trận, ra vẻ che giấu ngồi xổm xuống sờ sờ đầu Tuyết Trắng.
Tuyết Trắng không chút ngần ngại lập tức nằm ngửa xuống đất, phơi bụng chờ được vuốt ve. Lâm Ngư mỉm cười, nhẹ nhàng xoa bụng mềm mịn của nó. Tuyết Trắng khoái chí, liếʍ láp không ngừng.
Ngay cả Đại Hắc cũng bước đến, đặt chân trước lên đầu gối cậu. Lâm Ngư vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ban đầu cậu còn tưởng là Đại Hắc không thích mình kia.
Ngụy Thanh Sơn nhìn mà có chút ghen tị: “Con Đại Hắc này, ta phải huấn luyện rất lâu mới chịu nghe lời, không nghĩ tới chỉ mới vài ngày đã thích em như vậy!”
Lâm Ngư cũng rất cao hứng, hai chú chó này chính là thành viên trong nhà, được chúng chấp nhận đương nhiên cậu cảm thấy rất vui.
Lâm Ngư ở trong sân chơi đùa cùng hai chú chó, Tuyết Trắng là kẻ nghịch ngợm nhất, không ngừng lao lên người cậu, làm Lâm Ngư hết lần này tới lần khác bật cười khúc khích.
Khi mặt trời sắp lặn, Lâm Ngư liền chuẩn bị vào bếp nấu cơm. Dù đã thành thân với Ngụy Thanh Sơn nhưng cậu vẫn thấy khó mở miệng gọi tên chồng mình. Lâm Ngư xoắn vạt áo chần chừ một lúc mới lên tiếng: "Thanh Sơn, buổi tối ngươi muốn ăn gì?"
"Món gì cũng được."
"Bánh rán hành thì sao?"
"Được."
Nghe Ngụy Thanh Sơn đáp chắc chắn, Lâm Ngư mới yên tâm đi vào bếp. Ngụy Thanh Sơn cũng đi theo để phụ giúp, y rất thích nghe tiểu phu lang gọi tên mình. Mỗi lần cậu gọi, y cảm giác như có thứ gì đó mềm mại chạm vào lòng mình vậy, chỉ tiếc tiểu phu lang nhà mình nói quá ít, nếu cậu chịu nói chuyện nhiều hơn thì tốt biết bao.
Tay nghề của Lâm Ngư rất khéo, bánh rán hành được chiên hai mặt vàng óng, cậu cũng đã chịu dùng nhiều dầu hơn. Ngụy Thanh Sơn từng nói, ăn no thì mới có sức làm việc, vì thế Lâm Ngư muốn chăm sóc Ngụy Thanh Sơn thật tốt, trong phương diện ăn uống tận lực giúp Ngụy Thanh Sơn luôn ngon miệng và thoải mái.
Ngụy Thanh Sơn ngồi trước bếp nhóm lửa, thân hình y to lớn nên ngồi trước bệ bếp có hơi chật chội, hai chân không có chỗ duỗi, nhìn qua khiến Lâm Ngư cũng thấy khó chịu thay.
Vừa nhóm lửa, Ngụy Thanh Sơn vừa nói chuyện với Lâm Ngư: "Về sau trong nhà thiếu thứ gì thì cứ nói với ta."
"Ừm."
"Sau này ta sẽ lên núi săn bắn, em ở nhà nhớ chăm sóc bản thân."
"Ừm." Vô luận Ngụy Thanh Sơn nói cái gì, Lâm Ngư cũng ngoan ngoãn gật đầu. Thật ra, y càng mong tiểu phu lang nói thêm vài câu với mình hơn.
"Hai ngày nữa ta sẽ xới lại mảnh đất trống trong sân, sau đó giao cho em trồng trọt."
Nghe tới chuyện này, Lâm Ngư liền ngẩng đầu lên: "Thật sao?"
"Sao lại không? Đất này vốn là của nhà chúng ta, em muốn trồng gì thì cứ trồng. Trước kia ta thường xuyên lên núi săn bắn, chẳng ai chăm sóc ruộng vườn. Em có muốn trồng gì không? Hai ngày nữa ta sẽ đi mua hạt giống về."
"Muốn trồng bí đỏ, bí đao, củ cải." Bởi vì những thứ này có thể để dành ăn vào mùa đông, khi chẳng có mấy đồ ăn.
"Vậy trồng thêm dưa leo nữa, mùa hè có thể làm món rau trộn."
"Được!"
Ngụy Thanh Sơn dẫn dắt tiểu phu lang nói chuyện, trong lòng thầm vui. Nhưng y cũng nhận ra, phu lang của mình ít nói, lại nhút nhát như con ốc sên, chỉ cần chạm nhẹ là co rụt lại.