Chương 20

Nhớ lại chuyện cũ, lòng Lâm Ngư có chút khó chịu, đó là nơi cậu sinh ra và lớn lên, cứ như vậy mà bị Triệu Gia Trụ bán đi không chút do dự. Những chuyện này, cậu chưa từng kể cho Ngụy Thanh Sơn.

Lâm Ngư cúi đầu, khẽ lẩm bẩm: “Không thích.”

Ngụy Thanh Sơn hơi bất ngờ trước câu trả lời thẳng thắn của cậu, y thầm nghĩ sao tiểu phu lang của y lại ngây thơ đến thế chứ, thật làm người ta đau lòng. Nếu là người khác, dù không thích cũng sẽ không nói ra, vì đó ít nhất cũng là một đường lui.

Triệu Gia Trụ và Thái Xuân Hoa chẳng phải là người tốt đẹp gì, nếu đổi lại là người khác nói không chừng còn có thể lợi dụng việc mình bị ức hϊếp để kiếm chút lợi lộc, hoặc ít nhất cũng tạo áp lực đôi chút lên phía bên kia. Nhưng tiểu phu lang ngốc nghếch của y thì chỉ biết thành thật mà nói thẳng hai chữ không thích, cũng không sợ sau này có thể bị chính mình gây khó dễ.

Ngụy Thanh Sơn có chút ngứa ngáy tay chân, muốn xoa đầu tiểu phu lang của mình.

Có điều cho dù y cũng không ưa gì hai vợ chồng Triệu Gia Trụ và Thái Xuân Hoa, nhưng để phu lang không bị hàng xóm láng giềng xem thường, những thứ cần chuẩn bị y vẫn phải chu toàn.

Ngụy Thanh Sơn ghé qua hàng thịt, mua thêm một miếng thịt ba chỉ. Ban đầu y định mua thêm rượu, nhưng không rõ vì lý do gì mà cuối cùng lại từ bỏ ý định đó.

Hạ Đông Đông nhìn thấy quầy bán hồ lô ngào đường thì thèm thuồng, liền bỏ ra hai văn mua một xiên. Ngụy Thanh Sơn cũng mua cho tiểu phu lang của mình một xiên, hai ca nhi vừa ăn vừa cầm xiên hồ lô, vẻ mặt hân hoan.

Lâm Ngư cẩn thận cắn một viên, tâm trạng không vui ban nãy cũng dần tan biến. Cậu giơ xiên hồ lô lên trước mặt Ngụy Thanh Sơn, nhẹ giọng nói: “Ngươi cũng ăn đi.”

Đối mặt với sự ngọt ngào từ tiểu phu lang của mình, Ngụy Thanh Sơn làm sao có thể từ chối? Y cúi xuống cắn một viên, nhai hai ba lần rồi nhanh chóng nuốt xuống, nếu không phải Lâm Ngư đang nhìn chăm chú, vẻ mặt của y có lẽ đã sớm méo xệch, cố gắng suy trì hình tượng. Sao hai con người này lại có thể ăn cái thứ chua lè này một cách ngon lành vậy chứ!

Lâm Ngư thấy Ngụy Thanh Sơn ăn xong thì lại muốn đưa thêm, nhưng Ngụy Thanh Sơn vội vàng từ chối. Y thật sự không thể ăn thêm được nữa, nhưng Lâm Ngư lại hiểu nhầm, cứ tưởng Ngụy Thanh Sơn nhường cho mình.

Ba người tiếp tục dạo phố, lúc này mặt trời đã lên cao, Ngụy Thanh Sơn không để Lâm Ngư chọn món ăn vì biết cậu sẽ lại sợ tốn tiền.

Ngụy Thanh Sơn nhấc chân chuẩn bị đi về phía một quán ăn, Lâm Ngư liền kéo tay áo y lại, ánh mắt có chút nhút nhát nhưng vẫn kiên định mở miệng: “Không ăn ở đây.”

Nhìn vẻ mặt sắp khóc của tiểu phu lang, Ngụy Thanh Sơn đành thỏa hiệp:

“Vậy có món gì muốn ăn không?”

Lâm Ngư liếc nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng chỉ vào một sạp bánh nhỏ: “Ta muốn ăn cái kia.”

Cuối cùng, cả ba người mỗi người cầm một chiếc bánh hấp trên tay, mỗi chiếc ba văn tiền. Lâm Ngư vừa ăn vừa cảm thấy vui vẻ, đến nước uống cậu cũng xin từ người bán.

Sau khi mua sắm gần như đầy đủ, ba người lên đường trở về, lúc đi ngang qua cửa hàng gạo, Ngụy Thanh Sơn lại mua nửa túi gạo và nửa túi bột mì. Nhà y không có ruộng đất, nên lương thực đều phải mua.

Ngụy Thanh Sơn đặt gạo và bột vào sọt, để Lâm Ngư cầm vải dệt, còn các món khác thì y tự mang. Khi ba người trở về, trời vẫn còn sáng, lúc đi qua cổng thôn thì gặp không ít dân làng đang tụ tập dưới gốc cây hòe lớn nói chuyện phiếm.

“Thanh Sơn, mới từ trấn trên về à?”

“Ai chà, mua nhiều đồ thế này, chắc tốn không ít tiền đâu.”

“Tân phu lang thật có phúc.”

Ngụy Thanh Sơn chỉ cười đáp lại vài câu, rồi tiếp tục đi. Lâm Ngư sợ người lạ nên cứ rụt rè bám sát bên cạnh y.

“Để ta đếm xem, năm xấp vải dệt cơ đấy!”

“Thanh Sơn cưng chiều phu lang của mình ghê ấy nhể!”

“Đúng thật, lần đầu may đồ mới mà làm hẳn bốn bộ!”

Tiền bà tử cũng đứng ở đầu làng, ánh mắt đầy ghen tị. Một bà thím khác vốn không hợp với bà ta, liền châm chọc: “Sáng nay ai bảo là người ta không có nổi một bộ đồ mới nhỉ? Giờ thì rõ rồi nhé!”

“Ngụy Thanh Sơn lấy đâu ra nhiều bạc thế nhỉ? Chẳng phải nghèo đến mức chỉ có mỗi căn nhà tranh rách nát sao?”

“Nhà hắn có nghèo cũng chẳng để phu lang của mình thiệt thòi đâu.”

Khi về đến nhà, Ngụy Thanh Sơn đưa lương thực vào bếp, còn Lâm Ngư thì cẩn thận cất những món đồ mới mua, sau đó cẩn thận cởi chiếc áo đông xuân của mình ra, định giúp Ngụy Thanh Sơn thay quần áo.

Lâm Ngư chuẩn bị đi rửa tay một chút rồi mới làm việc, không ngờ mới vừa bước ra khỏi phòng, con chó đen to lớn trong sân liền nhảy bổ về phía cậu. Lâm Ngư giật mình hét lên một tiếng, ngã ngồi xuống đất.

Một màn này vừa vặn bị Ngụy Thanh Sơn nhìn thấy, y liền lạnh giọng quát lớn: “Đại Hắc!”

Ngụy Thanh Sơn bước nhanh tới, đánh khẽ một cái vào đầu Đại Hắc. Đại Hắc im lặng, rêи ɾỉ đầy uất ức, không dám cựa quậy. Ngụy Thanh Sơn vốn rất ít khi đánh hai chú chó săn của mình, vì chúng là trợ thủ đắc lực khi đi săn của y, cũng được coi như công thần trong nhà. Nhưng lần này, Đại Hắc lại dám lao vào phu lang của y.

Ngụy Thanh Sơn vội đỡ Lâm Ngư đứng dậy, Lâm Ngư bị dọa đến nỗi hốc mắt đỏ hoe.

“Không sao đâu, lát nữa ta sẽ nhốt nó ở hậu viện.” Ngụy Thanh Sơn trấn an.

Lâm Ngư sững lại trong khoảnh khắc, nhận ra Đại Hắc chỉ định chơi với mình, bởi nó không hề nhe răng đe dọa.