Cuối cùng, sau một hồi khoa tay múa chân của Đông Đông, Lâm Ngư chọn một loại vải sẫm màu.
Hạ Đông Đông ngạc nhiên: "Ngư ca nhi, sao lại chọn màu tối thế này? Mấy màu xanh biếc kia nhìn đẹp hơn mà!”
Lâm Ngư nghĩ thầm, chọn màu tối vừa dễ giữ sạch lại tiện cho việc làm đồng áng.
Ngụy Thanh Sơn gật đầu đồng ý: “Ta chọn bộ vải này, thêm cả thiên thủy bích, trúc màu xanh lơ, cả thất hạm đạm hồng nữa, mỗi màu một bộ. Còn nữa, lấy thêm chút vải bông trắng làm áσ ɭóŧ.”
Lâm Ngư giật mình, vội nắm lấy góc áo Ngụy Thanh Sơn, lí nhí nói: “Nhiều... nhiều quá rồi.”
“Không nhiều đâu. Trước cứ lấy chừng này, đến khi cần làm áo bông cho mùa đông thì chúng ta lại ra đây chọn thêm.” Ngụy Thanh Sơn chợt nghĩ ra điều gì, quay sang hỏi: “Em biết may áo không?”
“Biết chứ.”
Ngụy Thanh Sơn thầm nghĩ, nếu tiểu phu lang không biết may thì lần tới đành nhờ dì Hà giúp vậy. Nhưng nghe thấy Lâm Ngư khẳng định, y cười nhẹ, nói: “Vậy chờ vào đông, nhờ phu lang làm cho ta một cái áo bông nhé.”
Lâm Ngư nghiêm túc gật đầu: “Được, ta sẽ may áo bông cho ngươi.”
Hạ Đông Đông đứng bên cạnh nhìn đến trợn tròn hai mắt, Thanh Sơn ca đúng thật là hào phóng, mua một lần đến cả bốn bộ vải xuân, đều là loại vải tốt cả, lại còn mua cả vải áσ ɭóŧ! Nhà nhóc đôi khi cả năm cũng chẳng được một bộ mới, thật là ngưỡng mộ quá đi!
Tiểu nhị cười tươi rạng rỡ, vốn chỉ nghĩ rằng họ đến để mua một ít vải dệt đơn giản, không ngờ vị tướng công này lại chiều chuộng phu lang đến mức mua liền bốn bộ vải dệt để may đồ mới, thậm chí còn chuẩn bị cả hai bộ vải làm áσ ɭóŧ!
Tiểu nhị cẩn thận dùng dây lụa đỏ buộc chặt các cuộn vải, miệng nói:
“Khách quan, tổng cộng là ba lượng năm tiền, đa tạ ngài đã chiếu cố.”
Nghe số tiền lên đến hơn ba lượng bạc, Lâm Ngư ngỡ ngàng, không tin nổi vào tai mình: "Sao lại đắt thế chứ!"
Tiểu nhị là dân buôn bán, nhìn dáng vẻ tiếc tiền của Lâm Ngư liền khéo léo an ủi: “Phu lang, ngài đúng là có phúc, tướng công ngài thật sự yêu thương ngài.”
Trước khi rời đi, tiểu nhị còn tặng thêm hai chiếc khăn lụa, một cái cho Lâm Ngư, một cái cho Hạ Đông Đông. Hạ Đông Đông không ngờ mình cũng được tặng, vui vẻ nhận lấy chiếc khăn trắng mịn, miệng cười tươi rói: “Hôm nay đúng là nhờ phước của Ngư ca nhi hết! Khăn lụa này chắc cũng phải đáng bảy tám văn bạc ấy chứ!”
Lâm Ngư nhìn chiếc khăn trong tay, tuy hoa văn hơi lòe loẹt nhưng lại rất tinh xảo. Cậu cẩn thận gấp khăn lại, để vào trong ngực áo, trân quý như bảo vật.
Chợ phiên trên trấn vô cùng nhộn nhịp. Không chỉ một mình Lâm Ngư rất ít khi đến đây mà cả Hạ Đông Đông cũng không hay đi. Một phần vì đường xa, phần khác là vì ca nhi chưa gả ra ngoài thường tránh xuất đầu lộ diện nơi đông người.
Ba người thong thả đi dạo giữa phố, Ngụy Thanh Sơn cúi đầu, vừa đi vừa trò chuyện với Lâm Ngư bên cạnh: “Có gì muốn mua thì cứ nói với ta.”
Lâm Ngư gật đầu, lòng nghĩ chuyến này đã tiêu mất hơn bốn lượng bạc, cậu không dám đòi thêm thứ gì nữa. Phải biết rằng năm lượng bạc đủ cho một gia đình nghèo sống tằn tiện cả năm trời.
Hạ Đông Đông có hai mươi đồng xu trong tay, lần này mẹ nhóc khá rộng rãi, nhóc cũng không keo kiệt với bản thân, thích gì thì mua, muốn ăn thì ăn nhưng cũng không dám tiêu xài phung phí. Một phần vì mẹ nhóc còn dặn mang đường về cho hai đứa cháu nhỏ ở nhà.
Thấy một cửa hàng bán điểm tâm, Hạ Đông Đông bước vào, mua mười lăm văn đường mạch nha cho hai đứa nhỏ. Mặc dù số kẹo không nhiều, nhưng đủ để chúng vui vẻ.
Ngụy Thanh Sơn thấy vậy cũng mua thêm hai phần bánh ngọt, Lâm Ngư vội kéo nhẹ tay áo y: “Ta không ăn đâu.”
Ngụy Thanh Sơn cười khẽ một tiếng: “Để làm quà hồi môn.”
Bánh ngọt được làm từ đường trắng, mật ong và bột mịn, mỗi phần giá năm mươi văn, so với kẹo mạch nha thì đắt đỏ hơn nhiều.
Lòng Lâm Ngư vừa ấm áp vừa xót xa, cậu nhỏ giọng nói với Ngụy Thanh Sơn: “Không cần phải mua quà đắt như vậy đâu.”
Ngụy Thanh Sơn không chắc địa vị của vợ chồng Triệu Gia Trụ trong lòng Lâm Ngư, nhưng dù sao bọn họ cũng là người thân của cậu. Y thuận miệng hỏi: “Sao vậy? Em không thích bọn họ sao?”
Lâm Ngư gật nhẹ: “Không thích.”
Cậu hoàn toàn không có chút tình cảm nào với Triệu Gia Trụ và Thái Xuân Hoa. Sau khi cha mất tích và mẹ qua đời, Triệu Gia Trụ liền đến nhận nuôi cậu, vẻ ngoài tỏ ra rất chính trực, còn chắp tay với hàng xóm: “Xin chư vị yên tâm, tôi là cữu cữu của Ngư ca nhi, nhất định sẽ chăm sóc nó chu đáo.”
Lâm Ngư biết mình không nợ nần gì nhà họ Triệu, sở dĩ Triệu Gia Trụ nhận nuôi cũng chỉ vì nhắm vào mảnh sân nhà cậu. Tuy nhà không có tiền bạc gì, nhưng cái sân ấy cũng đáng giá một khoản lớn.
Một lần, sau khi bị đánh, Lâm Ngư trốn về nhà thì phát hiện sân đã bị bán. Cậu lập tức quay trở về hỏi cữu cữu mới biết ông ta đã bán nó với giá mười lượng bạc, còn nói đã tiêu hết số tiền ấy vào việc nuôi cậu. Khi đó, cậu còn nhỏ nên không dám cãi lại.
Mãi về sau, khi đi tế bái cậu mới biết được từ miệng hàng xóm Triệu Gia Trụ đã bán mảnh sân đó với giá hai mươi lượng bạc, cũng chính lúc này, cậu mới hiểu vì sao nhà họ Triệu lại đột nhiên xây được căn nhà mới.