Chương 18

Ở bên này, ba người Lâm Ngư cùng nhau trò chuyện trên đường đi tới trấn, từ thôn Lộc Gia đến trấn Xương Bình mất chừng một canh giờ rưỡi. Trên đường, Hạ Đông Đông và Lâm Ngư liên tục trò chuyện rôm rả, chỉ có Ngụy Thanh Sơn im lặng đi phía trước.

Sáng nay, tâm trạng Lâm Ngư có chút không tốt, nhưng nhờ câu chuyện tán dóc của Hạ Đông Đông mà tinh thần cậu dần thoải mái hơn. Cậu tự nhủ, chỉ cần Ngụy Thanh Sơn đối tốt với mình là được, chẳng cần lo lắng chuyện tương lai.

Lâm Ngư mặc chiếc áo xuân, bên trong là một lớp áo khoác mỏng. Hôm nay trời đẹp, cậu không cảm thấy lạnh nên sắc mặt cũng vì thế mà hồng hào hơn.

Khóe môi Lâm Ngư mang theo ý cười, còn Hạ Đông Đông thì miệng không ngớt lời, trên quãng đường này, tất cả chuyện trong thôn cậu đều đã nghe qua hết.

Ngụy Thanh Sơn hơi nghiêng đầu qua hỏi: "Em có mệt không, muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Lâm Ngư lắc lắc đầu: "Không mệt."

Mặc dù thân hình gầy yếu, nhưng Lâm Ngư vốn quen lao động vất vả ở Triệu Gia, nên đoạn đường này chẳng là gì với cậu.

Hạ Đông Đông chen vào, quay sang trêu chọc Ngụy Thanh Sơn: "Thế sao Thanh Sơn ca không hỏi xem ta có mệt không?"

Ngụy Thanh Sơn lấy từ trong túi ra một miếng kẹo mạch nha, đưa cho Hạ Đông Đông: "Ta thấy ngươi nói nhiều như thế, chắc chắn không mệt."

Hạ Đông Đông ngậm kẹo mạch nha vào miệng, lúc này mới không trêu Ngụy Thanh Sơn nữa. Ngụy Thanh Sơn còn đưa thêm một miếng cho Lâm Ngư, tay hai người chạm nhẹ vào nhau, gương mặt Lâm Ngư thoáng chốc đỏ bừng.

Gương mặt lạnh lùng của Ngụy Thanh Sơn dường như cũng tan chảy trong gió xuân. Hôm nay, lòng bàn tay tiểu phu lang của y thật ấm áp.

Lâm Ngư cầm kẹo mạch nha, miệng nhỏ từ tốn ngậm từng chút một, vị ngọt ngào này cậu rất thích, hơn nữa thứ quý giá như kẹo mạch nha, cậu luyến tiếc không dám ăn hết ngay.

"Trong nhà vẫn còn nhiều, đám cưới xong còn dư lại không ít."

Ngụy Thanh Sơn đưa chiếc túi bên hông cho Lâm Ngư, đường đi hơi lâu, bên trong là đồ ăn vặt mà y chuẩn bị sẵn cho cậu.

Hạ Đông Đông cũng tò mò thò đầu vào xem, Lâm Ngư cầm túi, Hạ Đông Đông giúp cậu mở nó ra, vừa nhìn thấy bên trong liền oa lên một tiếng rõ to. Trong túi toàn là kẹo mạch nha, hạt khô và mấy món ăn vặt nữa.

Dù nương có cưng chiều nhóc thế nào thì cũng chưa bao giờ mua cho nhóc nhiều đồ ăn vặt như thế này!

Những thứ như kẹo mạch nha, hạt khô là đồ hiếm, nhà Hạ Đông Đông mỗi tháng chỉ có thể lên trấn trên mua một lần, mỗi lần cũng chỉ được chia cho hai miếng bánh hay vài cây kẹo mạch nha mà thôi. Vậy mà Thanh Sơn ca lại hào phóng như vậy!

Sợ Lâm Ngư tiếc của, Ngụy Thanh Sơn cố ý nói: "Ngư ca nhi mau ăn nhanh đi, bằng không lát nữa Đông ca nhi sẽ ăn hết của em đấy."

Hạ Đông Đông hừ một tiếng: "Ta đâu có như thế!"

Dọc đường, Hạ Đông Đông vừa ăn vừa trò chuyện với Lâm Ngư, tâm trạng hôm nay của nhóc thật sự vui vẻ như bay lên trời vậy, nhờ phúc của Ngư ca nhi mà nhóc cũng được hưởng ké.

Lâm Ngư mải trò chuyện với Hạ Đông Đông một lúc lâu mới nhận ra chỉ có hai người họ ăn, còn Ngụy Thanh Sơn thì chưa động một chút nào. Y cầm túi, đưa lên trước mặt Ngụy Thanh Sơn: "Ngươi cũng ăn đi."

Thấy tiểu phu lang của mình còn nhớ đến mình, Ngụy Thanh Sơn trong lòng rất vui. Y tiện tay lấy một hạt khô ném vào miệng: "Em cứ ăn đi. Ta không thích mấy thứ ngọt với chua này."

Lâm Ngư lúc này mới xoay đầu tiếp tục trò chuyện với Hạ Đông Đông, thực ra cũng chỉ là phụ họa theo lời của Hạ Đông Đông mà thôi.

Thấy Lâm Ngư không nhìn mình nữa, gương mặt lạnh băng của Ngụy Thanh Sơn thoáng chốc méo mó, gấp gáp phun thứ quả khô trong miệng. Chua chết y rồi, thế mà tiểu phu lang của y lại rất thích ăn món này.

Ba người đến trấn Xương Bình thì đã gần trưa, việc đầu tiên Ngụy Thanh Sơn làm là hỏi tiểu phu lang của mình có đói bụng không, Lâm Ngư lắc đầu: "Vẫn chưa đói."

Trên đường cậu đã ăn không ít hạt khô và kẹo, chua chua ngọt ngọt rất hợp khẩu vị, bụng cũng chưa thấy đói.

Ngụy Thanh Sơn dẫn hai người đến tiệm vải, hôm nay việc quan trọng nhất chính là chọn vải may đồ mới cho tiểu phu lang, đương nhiên phải ưu tiên.

Tiểu nhị của cửa hàng nhiệt tình chào đón: "Khách quan, ngài cần gì ạ?"

"Ta muốn chọn vải cho phu lang."

Lâm Ngư nghe hai chữ "phu lang" từ miệng Ngụy Thanh Sơn, mặt y lập tức đỏ lên, có chút ngượng ngùng.

Tiểu nhị rất có nhãn lực, vừa nhìn Ngụy Thanh Sơn liền biết ý, nhiệt tình giới thiệu: “Ngài xem, loại vải thiên thủy bích này rất hợp với phu lang của ngài.” Vừa nói, tiểu nhị vừa dùng tay ướm thử màu sắc lên người Lâm Ngư.

Ngụy Thanh Sơn cũng thấy màu này rất hợp với tiểu phu lang của mình, làm cậu càng thêm nổi bật và cuốn hút.

“Ngài xem, ở đây còn có vải thất yên màu xanh lục, xanh lá mạ, màu nào cũng rất phù hợp với phu lang ngài. Nếu thích màu tươi hơn, thì hạm đạm hồng là lựa chọn không tồi. Đây là màu sắc đang rất thịnh hành bên huyện phủ, mấy ca nhi và nữ nhân đều mê lắm!”

Ngụy Thanh Sơn nhớ lại dáng vẻ của Lâm Ngư trong bộ hỉ phục đỏ hôm tân hôn, màu đỏ thật sự tôn lên nét đẹp của cậu.

“Em thích màu nào?”

Lâm Ngư đang mải suy nghĩ, đột nhiên bị hỏi liền có chút lúng túng. Cậu nghĩ thầm, những loại vải đẹp thế này chắc chắn rất đắt.

“Ta... ta thấy màu nào cũng được.”

Hạ Đông Đông đứng bên cạnh liền nói ngay: “Sao lại ‘màu nào cũng được’ được chứ? Ngư ca nhi mau chọn đi, nếu Thanh Sơn ca chọn trúng màu xấu thì làm sao bây giờ?”

Hạ Đông Đông thoạt nhìn còn vui vẻ hơn cả Lâm Ngư, chạy tới chạy lui chọn lựa.