Chương 17

Ngụy Thanh Sơn đưa bộ quần áo qua cho Lâm Ngư: “Thay đồ đi, chúng ta cùng lên trấn nào.”

Lâm Ngư rất cảm kích trước sự chu đáo của Ngụy Thanh Sơn, nỗi lo trong lòng cũng dần tan biến.

Hạ Đông Đông kéo tay Lâm Ngư vào trong phòng, vừa cười vừa nói: “Để ta giúp tẩu thay đồ. Cái áo khoác nhỏ này là ta cùng nương làm đấy.”

Hạ Đông Đông lại tinh nghịch chớp mắt với Lâm Ngư, tiếp lời: “Cái này là do Thanh Sơn ca bảo chúng ta làm cho tẩu đó.”

Trong lòng Lâm Ngư đầy ấm áp, cậu không ngờ Ngụy Thanh Sơn lại đối xử tốt với mình như vậy. Thầm nghĩ, sau này nhất định phải đối tốt với y hơn.

Hạ Đông Đông nhanh nhẹn giúp Lâm Ngư thay đồ. Trước sự nhiệt tình và thân thiện của Đông Đông, Lâm Ngư không khỏi cảm thấy ngượng ngùng.

Từ trước đến giờ cậu chưa gặp qua ca nhi nào tốt bụng nhu vậy, cũng lo lắng Hạ Đông Đông có thể phát hiện những vết thương trên người mình. May thay, bên trong cậu vẫn còn mặc áσ ɭóŧ, Hạ Đông Đông thì mải miết loay hoay chỉnh sửa quần áo, vừa làm vừa huyên thuyên mà không để ý.

Nhờ Hạ Đông Đông nói ra, Lâm Ngư mới biết được ngày hôm qua Ngụy Thanh Sơn đã nhờ dì Hà may áo bông và giày mới cho cậu. Hôm nay, y còn định mua thêm bộ đồ mới để cậu mặc, nhưng Đông Đông đã lấy luôn bộ đồ tết của mình để đưa cho Lâm Ngư mặc trước.

Nghe những việc mà Ngụy Thanh Sơn đã âm thầm làm, trong lòng Lâm Ngư vừa cảm động vừa ấm áp.

Sau khi thay đồ xong, Hạ Đông Đông vui vẻ xoay quanh Lâm Ngư như một chú ong mật, reo lên: “Oa, tẩu mặc đồ của ta trông còn đẹp hơn ta mặc nữa! Hắc hắc, nhưng mà ta béo hơn tẩu một chút nên tẩu mặc vào lại vừa vặn luôn.”

Lâm Ngư nghe Hạ Đông Đông khen đến mặt đỏ bừng. Cậu tùy ý cột tóc ra sau, đuôi tóc buông nhẹ phía sau trông rất đẹp mắt.

Hạ Đông Đông vừa nhìn liền nhảy dựng lên: “Sao mà tẩu lại đẹp dữ vậy chứ! A a a!”

Lúc hai người bước ra, Ngụy Thanh Sơn cũng nhìn đến ngẩn ngơ. Hôm nay, Lâm Ngư mặc một chiếc áo bích sắc vừa người, làm nổi bật vòng eo thon gọn. Dù sắc mặt cậu vẫn còn hơi vàng, nhưng sau này chăm sóc tốt chắc chắn sẽ hồi phục.

Hạ Đông Đông cười gian hai tiếng: “Thanh Sơn ca nhìn đến mức không nỡ chớp mắt luôn kìa!”

Ngụy Thanh Sơn vội quay người, giả vờ chỉnh lại giỏ tre trên lưng, nhưng vành tai đỏ bừng đã bán đứng nội tâm bối rối của y. Lâm Ngư càng thẹn thùng mà cúi đầu xuống.

Sau khi chuẩn bị xong, ba người cùng đi lên trấn trên. Khi đi ngang qua con sông đầu thôn, các bà thím đang giặt quần áo ở đó đều tò mò nhìn về phía họ.

Lâm Ngư nhận ra ánh mắt đánh giá của mọi người, có phần ngượng ngùng, bèn nép sát vào phía Ngụy Thanh Sơn, mong thân hình cao lớn của y che chắn cho mình.

Thấy phu lang của mình ỷ lại vào mình như vậy, Ngụy Thanh Sơn vô cùng hưởng thụ, khóe mắt không giấu được ý cười.

Dọc đường, Ngụy Thanh Sơn liên tục chào hỏi mọi người, một bà thím đang giặt đồ bên bờ sông lên tiếng hỏi: “Thanh Sơn đưa tân phu lang đi đâu thế?”

“Lên trấn trên mua chút đồ.”

“Đông ca nhi cũng đi hả?”

“Phải rồi, ta với Ngư ca nhi cùng đi chơi luôn ~”

Khi bọn họ đi xa, các bà thím liền bàn tán: “Ai nha, tân phu lang nhà Thanh Sơn xinh đẹp thật nhỉ.”

“Đúng vậy, hai người bọn họ đi cùng nhau còn rất xứng đôi nữa chứ.”

Mấy bà thím ngồi bên bờ sông vừa giặt quần áo vừa nói chuyện phiếm. Nước sông đầu xuân vẫn còn hơi lạnh, tay ngâm trong nước chưa được bao lâu mà ngón tay đã đỏ ửng vì lạnh. Nhưng dân quê đã quen rồi, cả đống quần áo của một đại gia đình, nhà nào cũng phải ra bờ sông để giặt.

Bà Tiền chen vào một câu: “Cái áo xuân trên người phu lang mới của Ngụy Thanh Sơn là của Đông ca nhi đúng không? Ta nhớ mùa xuân năm ngoái Đông ca nhi vẫn mặc cái áo ấy mà.”

“Ngươi nói như vậy hình như cũng đúng thật!”

Hạ Hà Hoa nghe mấy bà thím khen tân phu lang của Ngụy Thanh Sơn mà bực bội trong lòng. Ngày thường, cô ta vốn là người hay khua môi múa mép, ngày hôm qua đi đòi đồ của Ngụy lão thái thái mà không được, giờ trong lòng vẫn còn đang nghẹn một bụng tức giận không có chỗ xả.

Cô ta lập tức chen mồm vào: “Nghe nói nhà mẹ đẻ của nó chỉ cho được hai chiếc chăn làm của hồi môn, đến cả bộ quần áo tươm tất cũng không có. Nếu không mượn đồ của người khác, chẳng lẽ lại trần trụi ra cửa à?”

Hạ Hà Hoa vừa nói dứt câu, mấy người xung quanh liền phá lên cười. Nhà họ Triệu làm việc như vậy đúng là quá keo kiệt.

Ở một bên, phu lang nhà họ Triệu là người đã gả về thôn Lộc Gia được mấy năm cũng đang giặt quần áo. Hôm nay trời đẹp nên cậu ta cũng ra bờ sông giặt quần áo. Bình thường, cậu ta không thích những chuyện bàn tán linh tinh của mấy người này, khi bọn họ chửi bới Lâm Ngư, cậu ta cũng không buồn đáp lại.

Nhưng nghe Hạ Hà Hoa càng nói càng quá đáng, thậm chí còn nhắc đến chuyện “trần trụi”, trong khi cách đó không xa còn có vài người đàn ông ra đây rửa chân, nếu để bọn họ nghe thấy thì còn ra thể thống gì nữa!

Phu lang nhà họ Triệu tính tình hiền lành, dù không thích tranh cãi nhưng nghĩ đến tình cảnh của Lâm Ngư, cậu ta không khỏi cảm thấy đồng cảm. Cuối cùng không nhịn được nữa bèn lên tiếng: “Hà Hoa tẩu tử, không nên nói một ca nhi như vậy. Nếu bị người ta nghe được thì còn ra thể thống gì nữa?”

Hạ Hà Hoa lập tức đáp trả: “Ôi trời, ngày thường thấy ngươi ít nói, hôm nay lại bênh vực phu lang nhà Ngụy Thanh Sơn. Sao? Hôm qua ngươi cũng đi ăn tiệc nhà Ngụy Thanh Sơn đúng không, hay là cầm được chỗ tốt gì của người ta rồi?”

Phu lang họ Triệu không biết phải nói sao, mặt đỏ bừng, lúng túng: “Ta... ta không có.”

Hạ Hà Hoa cười lạnh, cố tình dập mạnh quần áo xuống nước, làm bọt nước bắn lên người phu lang họ Triệu.

"Ngụy Thanh Sơn đúng là số khổ, ngươi xem phu lang nhà y cũng bộ dáng chẳng phóng khoáng gì, gầy như ma, không biết còn bị Ngụy Thanh Sơn hành hạ được mấy năm nữa đây."

Hạ Hà Hoa dám ngang nhiên bắt nạt Liên Ca Nhi như vậy cũng chỉ vì gia cảnh Liên Ca Nhi nghèo túng, bị bắt nạt cũng không biết làm thế nào mà phản kháng.

Liên Ca Nhi tức giận ôm chậu nước bỏ đi, nước mắt cứ thế trào ra vì uất ức.