Nhắc đến chuyện hồi môn, Ngụy Thanh Sơn lại thấy phừng phừng lửa giận. Y vốn không thích nhà họ Triệu, đặc biệt là Triệu Gia Trụ và Thái Xuân Hoa. Ngày hôm qua thấy vết thương trên người Lâm Ngư, y lại càng chán ghét bọn họ hơn bao giờ hết. Nhưng y lại chưa đoán được thái độ của Lâm Ngư đối với hai người họ, nếu không đi thì sợ người trong thôn dị nghị, nghĩ rằng y coi thường Lâm Ngư, tiểu phu lang cũng sẽ bị chê cười.
Nghe thấy Ngụy Thanh Sơn bảo mình cũng lên trấn trên đi chợ, hai mắt Lâm Ngư sáng rực cả lên, nhưng chỉ thoáng chốc lại ảm đạm. Trước đây ở Triệu gia, cậu rất ít khi được đi chợ, chỉ vào dịp Tết mới có thể đi một chuyến, mà chủ yếu cũng chỉ được đi theo để gánh đồ cho Thái Xuân Hoa.
"Không đi, ta muốn ở nhà."
Hiện giờ ngay cả bộ quần áo tử tế cậu cũng không có, đi ra ngoài chỉ làm Ngụy Thanh Sơn mất mặt. Ngụy Thanh Sơn đã bỏ ra sính lễ mười lượng bạc, mà của hồi môn của cậu chỉ vỏn vẹn có hai chiếc chăn.
"Chờ ta một lát, ta sẽ gọi Đông ca nhi đi cùng em."
Không đợi Lâm Ngư từ chối, Ngụy Thanh Sơn đã đi ra ngoài. Trời hôm nay đẹp, không quá lạnh, y đã quyết phải đưa cậu ra ngoài giải sầu.
Nhà của Ngụy Thanh Sơn nằm ở phía sau thôn, gần chân núi, rất yên tĩnh. Quanh đó chỉ lác đác có vài hộ nhà, phần lớn dân làng đều sống gần con sông nhỏ ở đầu thôn, tiện cho việc lấy nước và giặt giũ.
Ngụy Thanh Sơn đi một lúc đã tới nhà dì Hà. Trong sân, dì Hà và Hạ Đông Đông đang may vá, hai đứa trẻ thì chạy nhảy vui vẻ khắp nơi.
Thấy Ngụy Thanh Sơn đến, dì Hà niềm nở chào đón: "Thanh Sơn đấy à, đến đúng lúc lắm, áo khoác nhỏ cho Ngư ca nhi sắp xong rồi đây."
Hai đứa trẻ thấy Ngụy Thanh Sơn liền lập tức chạy tới vây quanh chân y luôn gọi "thúc thúc". Ngụy Thanh Sơn mỉm cười xoa đầu hai nhóc, thưởng mỗi đứa một miếng kẹo mạch nha. Hai đứa nhỏ vui mừng nhảy cẫng lên, cầm kẹo chạy qua một bên mà chơi.
Dì Hà vỗ nhẹ đứa cháu trai nhỏ bên cạnh: "Được Thanh Sơn thúc cho kẹo cũng không biết nói lời cảm ơn, chỉ biết ăn thôi, tiểu tử thúi này!"
Đứa trẻ khoảng ba, bốn tuổi ôm cục mạch nha trong tay, mυ"ŧ hai cái rồi ngây thơ cười khúc khích.
Ngụy Thanh Sơn cũng ngồi xuống: "Đại Trụ, Nhị Trụ không ở nhà sao?"
"Xuống ruộng tưới nước cả rồi."
Đầu xuân năm nay chẳng mưa mấy, anh em nhà họ Hà cùng mấy tức phụ đã sớm xuống ruộng làm việc. Sau khi phân gia, Ngụy Thanh Sơn chỉ nhận được một căn nhà tranh xập xệ, bảy mẫu đất chẳng chia được chút nào, tích cóp hơn một năm trời mới gom đủ tiền cưới vợ.
Y không có đất, nhưng Ngụy Thanh Sơn dự định chờ tích lũy thêm ít tiền sẽ mua vài mẫu ruộng nước và ruộng cạn. Hiện tại cũng không vội gì vì phu lang nhà y sức khỏe không tốt. Đang lúc trong nhà chưa có ruộng đất cũng là dịp tốt để nghỉ ngơi một đoạn thời gian, nếu không với tính tình không chịu ngồi yên của tiểu phu lang thì sẽ lại ra ruộng làm việc mất thôi.
Dì Hà cắn đứt đoạn chỉ rồi nói: "Ngươi xem thế nào, vừa vặn mang về cho Ngư ca nhi xem thử mặc có vừa không. Nếu không hợp, dì sẽ sửa lại cho."
Ngụy Thanh Sơn nhận lấy, trong lòng đầy cảm kích. Nhanh như vậy đã làm xong, sợ là ngày hôm qua trở về liền bắt đầu làm, hơn nữa đường may còn đều đặn chắc chắn như vậy, thật là dụng tâm.
"Đại Nương, ta tính mua cho phu lang của ta một bộ quần áo mới."
Y muốn mua bộ đồ mới cho phu lang, nhưng trong thôn nhà ai có đồ mới chứ? Quần áo tốt một chút thường để dành mặc vào dịp Tết, sợ dùng thường sẽ hỏng. Vì thế, y mới nghĩ đến chuyện trước mắt mua tạm quần áo cũ Đông Đông từng mặc, đợi thêm vài hôm lại may vài bộ đồ xuân mới cũng không muộn.
"Ôi dào, mua làm gì. Mặc tạm mấy hôm là được mà." Dì Hà lập tức hiểu ra. Cả thôn đều biết Triệu gia chỉ có mỗi hai chiếc chăn làm của hồi môn, sợ là tân phu lang chỉ có duy nhất bộ hỷ phục trên người.
Hạ Đông Đông ở bên cạnh cũng góp lời: "Đúng đó, để ta tìm cho cậu ấy mấy bộ quần áo của ta."
Hạ Đông Đông tìm được một bộ quần áo còn mới đến tám phần: "Đưa bộ này cho tẩu tử mặc đi. Bộ này ta chỉ mới mặc qua vài lần, không nhìn kỹ còn không nhận ra là đồ cũ đâu."
"À đúng rồi, còn đôi giày nữa. Nói sao lại trùng hợp, đầu xuân ta vừa làm đôi giày mới cho Đông Đông, giờ đưa cho cậu ấy luôn." Dì Hà vào nhà lấy đôi giày mới ra.
Chẳng mấy chốc, trong lòng Ngụy Thanh Sơn đã ôm một bộ quần áo, thêm một chiếc áo khoác nhỏ và đôi giày mới.
"Đại nương, mấy thứ này bao nhiêu tiền vậy?"
"Áo bông thì bốn xu, giày thì một xu thôi là được."
"Thế còn bộ đồ xuân này?"
Dì Hà xua tay: "Ôi dào, bộ này Đông Đông đã mặc rồi, cũ rồi sao lại lấy tiền của ngươi được chứ. Phu lang mới cưới nhất định phải mặc đồ mới."
Ngụy Thanh Sơn cũng không khách sáo nữa, móc trong túi ra ít bạc vụn. Dì Hà không lấy nhiều, áo khoác nhỏ vì có lót bông nên hơi đắt, giày thì chỉ tính tiền công.
Ngụy Thanh Sơn đưa thêm hai mươi văn: "Để mua chút quà vặt cho tụi nhỏ."
Dì Hà không từ chối mà vui vẻ nhận lấy, trong lòng thầm khen Thanh Sơn thật là phúc hậu.
"Đại nương, phu lang của ta vừa mới đến thôn này, chưa quen biết ai. Ta dự định lên trấn trên mua chút đồ, muốn cho Đông Đông đi cùng Ngư ca nhi để trò chuyện."
Hạ Đông Đông hào hứng reo lên: "Nương, con muốn đi!"
Ngày nào cũng bị hai đứa nhỏ kia bám chặt, nhóc đã mệt chết rồi, nhân cơ hội này đi ra ngoài chơi, lại còn được ở cùng Ngư ca nhi, quá tốt!
Dì Hà cười cười, giả bộ nghiêm mặt trừng: "Bao lớn rồi mà chỉ biết đi chơi. Đi thì nhớ mua chút quà vặt cho hai đứa cháu đấy."
"Con biết rồi!"
Dì Hà đưa hai mươi xu cho Hạ Đông Đông, nhóc cầm tiền xong chạy nhanh như chớp: "Con đi tìm Ngư ca nhi đây!"
Ngụy Thanh Sơn cũng nói lời cảm ơn rồi rời đi. Về đến nhà liền thấy Hạ Đông Đông đang ríu rít vây quanh Lâm Ngư trò chuyện, khuôn mặt Lâm Ngư cũng thoáng nét cười nhẹ, nhìn thôi cũng biết quyết định gọi Đông Đông theo là đúng.