Lâm Ngư mặc quần áo của Ngụy Thanh Sơn bước ra ngoài. Bộ áo bông màu đen trông quá khổ, khiến cậu giống như chú chim sẻ nhỏ mập mạp đáng yêu.
Cậu vội vàng chạy tới phòng bếp, nhìn thoáng qua thấy bữa sáng đã được làm xong. Trong lòng không khỏi có chút áy náy, ngày đầu tiên về làm vợ đã ngủ quên, còn để nam nhân của mình phải dậy sớm nấu cơm.
Ngụy Thanh Sơn gọi cậu: "Ngư ca nhi, rửa mặt xong rồi vào ăn cơm."
Lâm Ngư đáp một tiếng, lấy chậu gỗ múc nước từ lu để rửa mặt. Ngụy Thanh Sơn thấy vậy liền nhớ đến đôi chân lạnh cóng của Lâm Ngư, y đã sớm không cần nước ấm, nhưng tiểu phu lang thì khác. Thời tiết còn lạnh như thế này này thì ca nhi như cậu làm sao chịu nổi?
Ngụy Thanh Sơn lập tức múc một ít nước ấm từ nồi, đổ vào chậu cho cậu: "Trời lạnh, em dùng nước ấm mà rửa mặt."
Lâm Ngư gật đầu cảm kích.
Con chó lông trắng trời sinh hiếu động chạy lại gần Lâm Ngư, tứ chi thon dài, thân hình cao lớn. Lâm Ngư bị dọa đến mức không dám động đậy, Ngụy Thanh Sơn gọi một tiếng: "Tuyết Trắng, lại đây."
Con chó dường như rất thích Lâm Ngư. Ngụy Thanh Sơn phải nghiêm giọng lần nữa, nó mới chịu miễn cưỡng tránh xa.
Một con chó khác lông đen thì nằm lười biếng một góc, mắt không buồn mở, thoạt nhìn trông có vẻ hung dữ.
Trong lúc Lâm Ngư rửa mặt, Ngụy Thanh Sơn dọn sẵn bữa sáng ra nhà chính. Bữa sáng chỉ có bánh màn thầu trắng còn thừa, cháo loãng cùng với hai quả trứng gà và một đĩa dưa muối nhỏ.
Lâm Ngư rửa mặt xong liền ngồi vào bàn. Ngụy Thanh Sơn đẩy một quả trứng gà đến trước mặt cậu, y biết trứng gà quý, cậu sẽ không chủ động ăn.
Lâm Ngư ăn nửa cái màn thầu, một quả trứng gà, uống hết một bát cháo là no. Ngụy Thanh Sơn lại đẩy thêm quả trứng còn lại: "Ăn nốt cái này đi."
Lâm Ngư lắc đầu: "Ngươi ăn đi."
Ngụy Thanh Sơn phải làm việc, cần ăn no mới có sức. Cậu không muốn tranh ăn với y.
"Ta không thích ăn cái này."
Ngụy Thanh Sơn thật sự không thích trứng gà, vừa nhạt nhẽo vừa không có mùi gì. Thịt mới là món y ưa thích, trứng gà trong nhà thì thường để cho trẻ con hoặc ca nhi, nữ nhi sau sinh dùng. Tuy quý giá nhưng nhà y cũng không phải không ăn nổi trúng gà.
Lâm Ngư không tranh cãi, chỉ nhanh tay bóc vỏ trứng sau đó đặt vào bát cháo của Ngụy Thanh Sơn: "Ngươi là người làm việc cần tốn sức, mau ăn đi."
Ngụy Thanh Sơn trong lòng chợt mềm lại, cũng không từ chối, ăn hết quả trứng trong bát.
Sau bữa sáng, Lâm Ngư nhanh nhẹn thu dọn chén đũa, vẫn như thói quen dùng nước lạnh để rửa. Ngụy Thanh Sơn thấy vậy lập tức nhíu mày hỏi: "Sao lại không dùng nước ấm?"
"Không lạnh mà."
Nhưng Ngụy Thanh Sơn thừa hiểu lý do thực sự. Đây chẳng qua là vì cậu muốn tiết kiệm củi lửa. Có lẽ khi còn ở Triệu gia, ngay cả nước ấm cũng bị coi là xa xỉ.
Nhà của Ngụy Thanh Sơn thì không thiếu củi, bản thân y là một đại nam nhân khỏe mạnh, chỉ cần vào rừng chặt vài cây là đủ dùng lâu dài.
Ngụy Thanh Sơn nghiêm giọng: "Ba tháng tới, rửa bát, giặt quần áo đều phải dùng nước ấm. Trong nhà không thiếu củi đâu, nếu thiếu, ta sẽ vào núi chặt thêm."
"Thật mà, không lạnh." Lâm Ngư nhỏ giọng phản bác.
Ngụy Thanh Sơn liền viện ra một câu chuyện để răn đe: "Thôn bên kia có một phu lang rơi xuống sông vào mùa đông, lạnh quá mà sinh bệnh. Đại phu bảo có lẽ sẽ không sinh được con nữa. Từ đó về sau, nhà họ phải dùng nước ấm cho cậu ấy."
Ngụy Thanh Sơn tự bịa ra một câu chuyện xưa, chính là sợ lúc y không có ở nhà Lâm Ngư lại vì tiếc cửa mà dùng nước lạnh.
"Sinh... sinh không được?" Lâm Ngư bị dọa sợ, lắp bắp lặp lại, một phu lang không thể sinh con thì ngày tháng sau này sẽ rất khổ sở.
"Ừ."
Nghe vậy, Lâm Ngư không khỏi lo lắng. Ở triều Đại Chiêu, ca nhi vốn ít hơn nữ nhân, lại còn thường khó sinh nở. Những gia đình khá giả càng muốn chọn nữ nhân để có con nối dõi.
Hơn nữa, ở Triệu gia cậu đã chịu đủ khổ sở, đuôi mắt cậu cụp xuống, trông có vẻ ưu tư, Lâm Ngư thật sự sợ bản thân không thể sinh con cho Ngụy Thanh Sơn.
Thấy cậu dường như đã hiểu chuyện, Ngụy Thanh Sơn dịu giọng nói tiếp: "Từ giờ trở đi, mỗi sáng em phải ăn một quả trứng gà. Về sau ta sẽ đi săn thêm, không để em phải chịu khổ. Nếu không chăm sóc tốt bản thân thì làm sao sinh nhãi con được, đúng không?"
Nghe người ta nói, phu lang không thể sinh con sẽ bị hưu thê, Lâm Ngư không muốn bị hưu, lo lắng đến mức mặt trắng bệch.
Ngụy Thanh Sơn thấy sắc mặt Lâm Ngư có chút không đúng liền bối rối. Phản ứng vốn không nên như thế này chứ, nhắc đến chuyện sinh con không phải phu lang nào cũng ngại ngùng đỏ mặt sao. Sao lại sợ hãi đến mức mặt trắng bệch như vậy? Hay là cậu không thích trẻ con?
Ngụy Thanh Sơn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng nói: "Thật ra ta cũng không quá thích trẻ con, nếu em không muốn thì chúng ta có thể không sinh."
Lâm Ngư không nói gì, chỉ im lặng lắc đầu. Ngụy Thanh Sơn kéo chiếc thau gỗ lại gần: "Tay em còn đang bị thương, để ta rửa cho."
Ngụy Thanh Sơn rửa chén bát sạch sẽ xong xuôi đi ra thì thấy Lâm Ngư ngồi thẫn thờ ở cửa chính, không biết đang suy nghĩ gì.
Ngụy Thanh Sơn còn nhỡ rõ phải chuẩn bị vải may quần áo mùa xuân cho cậu. Y lau tay khô rồi bước tới: "Em có muốn lên trấn trên đi chợ không?"
Tiểu phu lang vừa nhạy cảm lại dễ tổn thương, y muốn đưa cậu ra ngoài cho khuây khỏa, tiện thể mua vài món đồ, không quên chuẩn bị quà hồi môn ba ngày sau.