Chương 14

Khi còn nhỏ, cuộc sống của Ngụy Thanh Sơn cũng rất gian khổ. Y là con cả trong nhà, nhưng cha mẹ lại thiên vị em trai nên từ nhỏ y đã phải theo làm ruộng vất vả. Cuộc sống tuy cực nhọc nhưng vẫn có thể no bụng, sau này y lên núi bái lão thợ săn làm thầy, rồi dần trở thành trụ cột của gia đình.

Bên cạnh là tiểu phu lang đang ngủ, nhưng Ngụy Thanh Sơn lại trằn trọc không thể chợp mắt. Y chỉ nghĩ đến việc ngày sau sẽ săn thật nhiều con mồi hơn nữa, kiếm thêm nhiều bạc để bồi bổ sức khỏe cho tiểu phu lang nhà mình.

Trong bóng tối, Ngụy Thanh Sơn khẽ thở dài một hơi, thiếu niên đang ngủ say bên cạnh như một con thú nhỏ tìm kiếm hơi ấm, dần dần rúc lại gần y hơn, đến khi da chạm da mới chịu an tĩnh lại.

Ngụy Thanh Sơn khẽ nhíu mày, sao người em ấy lại lạnh như vậy, hiện tại chỉ mới đầu xuân, thời tiết vẫn còn chút se lạnh, nhưng Ngụy Thanh Sơn nhiệt khí dồi dào, đã đổi sang chăn mỏng từ lâu. Y tự trách mình không chu đáo, tiểu phu lang vốn thân thể vốn yếu, làm sao chịu nổi cái lạnh đầu xuân như thế này.

Ngụy Thanh Sơn khẽ động, định với lấy chiếc chăn khác để đắp thêm cho cậu. Nhưng chỉ vừa động nhẹ, tiểu phu lang bên cạnh đã rầm rì một tiếng, lại càng rúc sát vào y hơn.

Không dám cử động thêm, y đưa tay với lấy chiếc áo bông gần đó nhẹ nhàng đắp thêm một lớp cho cậu. Lòng y không khỏi lại thở dài: "Sao em ấy lại khiến người ta đau lòng thế chứ?"

Khi chưa ngủ, tiểu phu lang nằm thẳng thắn, đoan chính bao nhiêu thì khi ngủ say lại cuộn tròn như một quả cầu nhỏ, chỉ biết tìm hơi ấm. Hai người nằm gần nhau đến mức Ngụy Thanh Sơn có thể cảm nhận được từng nhịp thở ấm áp của cậu, như làn gió xuân dịu nhẹ len lỏi vào tay y.

Ngụy Thanh Sơn khẽ cựa chân, vô tình chạm phải đôi chân lạnh như băng của cậu, đột nhiên không kịp phòng bị lạnh đến mức giật mình khẽ kêu lên một tiếng, cũng đã sang đầu xuân rồi mà sao chân cậu ấy vẫn lạnh thế này.

Y kẹp đôi chân lạnh lẽo ấy giữa hai chân mình để sưởi ấm. Không biết qua bao lâu, tiểu phu lang dần duỗi thẳng người, nhưng vẫn nép sát vào tay y như một bé thú nhỏ tìm hơi ấm trong mùa đông.

Cả đêm, Ngụy Thanh Sơn gần như không ngủ được. Có người nằm bên cạnh, y lại không có chút buồn ngủ. Tiểu phu lang nghiêng người, đầu tựa vào cánh tay y, Ngụy Thanh Sơn chỉ cần hơi nghiêng qua là có thể ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào từ cậu. Y không biết đó là hương gì, chỉ thấy rất dễ chịu.

Ngụy Thanh Sơn cảm thấy hành vi nghiêng đầu để ngửi như vậy của mình thật ngốc nghếch, nhưng tiểu phu lang của y thật sự quá thơm quá. Y không nhịn được lại nghiêng đầu thêm lần nữa, cuối cùng bất chấp tất cả, xoay người lại đối diện với cậu. Vừa động, cậu đã dịch sát vào lòng y, tựa như đang tìm một vị trí thoải mái hơn để tiếp tục giấc ngủ.

Thế là Lâm Ngư nằm gọn trong lòng Ngụy Thanh Sơn, trán áp vào ngực y. Hơi thở ấm áp của cậu phả nhẹ lên ngực y từng chút một. Ngụy Thanh Sơn cứng đờ, không dám động đậy. Tiểu phu lang vừa mềm vừa thơm, ngay cả sợi tóc cũng thoảng mùi bồ kết dễ chịu.

Trong cơn mơ màng, Ngụy Thanh Sơn bất giác chợp mắt được một lát. Nhưng sáng sớm, trời còn chưa sáng rõ, y đã dậy trước, sợ tiểu phu lang nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của mình.

Lâm Ngư cảm thấy có chút chói mắt, cậu chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu như hôm nay, toàn thân lười biếng, cả người tựa như đang lơ lửng giữa đám mây, thật thoải mái, giống như lúc còn nhỏ được nương vuốt ve đầu vậy.

Lâm Ngư quấn lấy chăn bông cọ cọ thêm chút nữa, dù đã tỉnh nhưng cơ thể lại tham luyến hơi ấm này, không muốn rời đi.

Bỗng ngoài cửa sổ, tiếng chó sủa vang lên làm Lâm Ngư tỉnh hẳn. Ánh nắng chiếu vào mặt cậu, lúc này Lâm Ngư mới phát hiện trời đã sáng rõ.

Không xong rồi, ngủ quên mất! Cậu còn chưa chuẩn bị bữa sáng cho Ngụy Thanh Sơn nữa, liệu y có nghĩ cậu quá lười biếng không?

Nhìn sang bên cạnh thì giường đã sớm trống không, Ngụy Thanh Sơn không còn ở đó. Lâm Ngư hoảng đến mức sắp rơi nước mắt, vội vàng lấy bộ hỉ phục cuối giường mặc vào.

Nghe thấy động tĩnh, Ngụy Thanh Sơn liền bước vào. Hôm nay y mặc bộ đồ làm việc vải thô đơn giản, vừa vào nhà đã trông thấy tiểu phu lang luống cuống mặc quần áo.

"Không cần dậy sớm thế đâu, trong nhà chẳng có việc gì quan trọng cả."

Lâm Ngư sợ Ngụy Thanh Sơn ghét bỏ mình, đêm qua cậu đã làm không tốt, nay lại còn ngủ nướng. Cậu lắp bắp: "Xin... xin lỗi. Để ta dậy nấu cơm ngay."

Ngụy Thanh Sơn mở cửa tủ cuối giường ra, tìm kiếm vài bộ quần áo mùa đông của mình đưa cho Lâm Ngư: "Trước mắt em mặc tạm cái này đi. Hôm nay ta sẽ lên trấn trên mua thêm vải, may cho em hai bộ quần áo mới."

Lâm Ngư ngượng ngùng gật đầu, nhận lấy bộ quần áo. Khi gả sang đây, cậu chỉ có của hồi môn là hai chiếc chăn mỏng, còn quần áo mới thì chẳng có gì. Ngoài bộ hỉ phục, cậu không còn gì để mặc nữa.

Hiện tại chỉ có thể tạm chấp nhận mặc quần áo của Ngụy Thanh Sơn. Dù y đã chọn chiếc áo bông mỏng nhất của mình, nhưng đối với thời tiết hiện tại vẫn có chút dày. Y cũng chỉ mặc vào những ngày lạnh nhất, vì cơ thể y luôn nóng. Đầu xuân đã sớm thay áo xuân, cần gì phải mặc áo bông dày như vậy.

Thân hình Ngụy Thanh Sơn vốn cao lớn, Lâm Ngư mặc quần áo của y vào trông giống như đứa trẻ đang lén thử đồ người lớn, lỏng lẻo rũ xuống người. Ngụy Thanh Sơn nhìn mà muốn bật cười, nhưng lại sợ tiểu phu lang da mặt mỏng của mình xấu hổ. Y vội ho nhẹ, điều chỉnh khóe miệng khẽ nhếch.

"Để ta tìm cho em cái đai lưng, thắt lại cho gọn."

Lâm Ngư xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, rụt đầu vào trong áo bông.

Ngụy Thanh Sơn tìm được chiếc đai lưng, đưa cho Lâm Ngư rồi ra ngoài. Vừa ra đến sân, y liền vỗ nhẹ vào đầu con chó lông đen chân trắng: "Ai bảo ngươi sủa?"

Con chó lông đen nhe răng, lại gâu gâu sủa thêm một tiếng. Ngụy Thanh Sơn chỉ liếc mắt, chẳng buồn để ý. Người đã dậy cả rồi, muốn sủa thì cứ sủa đi.

Thấy Ngụy Thanh Sơn ra ngoài, một con chó khác toàn thân trắng như tuyết cũng chạy đến, dụi đầu vào chân y. Ngụy Thanh Sơn đẩy nó ra, tỏ vẻ không hài lòng, thân là một con chó săn mà lúc nào cũng bám người.