Ngụy Thanh Sơn bước lại gần, thấy tiểu phu lang nhỏ bé của mình đang thẹn thùng trốn trong chăn, mái tóc xõa tung trên gối, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe. Hàng mi dài khẽ rung, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào y.
Sự rụt rè của Lâm Ngư khiến tim Ngụy Thanh Sơn đập mạnh, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, đôi mắt y bỗng chốc đỏ lên. Thanh niên lần đầu cưới vợ vội vàng đến mức quên cả việc thổi tắt đèn, đi thẳng đến mép giường.
Theo từng bước Ngụy Thanh Sơn đến gần, lông mi Lâm Ngư càng run rẩy mạnh hơn, đáy mắt mờ mịt hơi nước như sắp trào lệ. Ngay cả khóe mắt cũng ửng lên một màu hồng nhạt.
Lâm Ngư nhịn không được run nhè nhẹ: "Tắt... tắt đèn đi."
Lúc này, Ngụy Thanh Sơn mới nhớ ra mình còn chưa tắt đèn. Y khẽ ho khan một tiếng che giấu sự ngượng ngùng, thổi tắt đèn rồi quay lại giường.
Lâm Ngư trong chăn sợ đến mức muốn khóc, trước khi cưới, dì Lý dặn cậu rằng chỉ cần nằm im là được, để tướng công ôm mình là đủ, những việc còn lại không cần lo. Cậu nhớ lời, nhưng sự sợ hãi vẫn ngập tràn trong lòng.
Nghe tiếng sột soạt của quần áo bị cởi ra, một cơ thể ấm áp nhích lại gần. Một bàn tay thô ráp, chai sạn nhưng mang theo sự dịu dàng chạm nhẹ lên khuôn mặt cậu. Ngụy Thanh Sơn chỉ cảm thấy toàn thân bừng bừng căng thẳng, như một sợi dây cung trong đầu đang bị kéo căng hết mức.
Lúc y cúi xuống gần hơn, một đôi cánh tay nhỏ nhắn mềm mại vòng qua cổ y. Sợi dây cung trong đầu Ngụy Thanh Sơn lập tức đứt phựt, hai mắt đỏ rực.
Như một con thú hoang, y chụp lấy hai tay của tiểu phu lang, ép chặt lêи đỉиɦ đầu. Lâm Ngư cắn môi không dám hé răng.
Âm thanh yếu ớt phát ra từ môi Lâm Ngư khiến Ngụy Thanh Sơn ngừng lại. Y đưa tay lên, chạm vào gò má của Lâm Ngư mới phát hiện toàn là nước mắt. Lý trí của Ngụy Thanh Sơn lập tức quay trở lại, cho rằng chính mình dùng sức quá lớn đã làm đau cậu. Ngay cả khi đối mặt với thú dữ y cũng chưa bao giờ nao núng, nhưng lúc này lại cảm thấy hoảng loạn.
"Thật xin lỗi, ta làm đau em."
Ngụy Thanh Sơn vội vàng khoác áo trong, đi thắp đèn dầu. Y cho rằng mình vừa rồi đã bất cẩn làm đau tiểu phu lang. Khi ánh đèn bừng sáng, Lâm Ngư cuộn mình trốn trong chăn.
Ngụy Thanh Sơn chân tay luống cuống, không biết phải làm gì: "Để ta xem, em bị thương chỗ nào."
Y nhẹ nhàng kéo chăn ra, thấy Lâm Ngư không phản kháng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Dưới lớp chăn, cậu cuộn tròn lại ôm lấy thân mình, lộ ra tấm lưng đầy rẫy vết thương dài ngắn, đỏ tím, trông vô cùng đau đớn.
Đồng tử Ngụy Thanh Sơn co rút tột độ, giọng y thấp hẳn xuống: "Là ai đánh em?"
Nhìn vết thương trên lưng, y biết chúng đã xuất hiện được vài ngày, nhưng trên cơ thể gầy yếu của thiếu niên vẫn đầy vết bầm tím khác. Ngụy Thanh Sơn nâng cậu dậy, mặc áo trong cho cậu.
Lâm Ngư cắn môi, nước mắt lã chã rơi: "Ta... không cố ý, thật sự không cố ý."
Cậu lo sợ rằng mình làm không tốt sẽ bị Ngụy Thanh Sơn ghét bỏ. Nước mắt không ngừng rơi, không phải vì cậu muốn khóc, mà vì cơn đau không thể chịu đựng nổi khi Ngụy Thanh Sơn vô tình chạm vào vết thương.
"Ai đánh em?" Giọng điệu Ngụy Thanh Sơn càng âm trầm.
"Thái... Thái Xuân Hoa."
Ngụy Thanh Sơn khẽ thở dài, cuộc sống của Lâm Ngư ở Triệu gia hóa ra còn gian nan khắc nghiệt hơn là y tưởng tượng. Vết thương trên tay cậu đặc biệt nghiêm trọng, đến giờ vẫn còn chưa lành miệng.
Trước đó, khi chạm vào tay Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn cho là làn da của cậu chỉ hơi thô ráp. Giờ y mới nhận ra đó là những vết thương chưa lành.
Ngụy Thanh Sơn hối hận, tự trách mình đã bất cẩn làm đau cậu. Y khoác thêm áo bông cho Lâm Ngư, rồi tìm thuốc trị thương trong nhà. Là thợ săn, thứ không thiếu nhất chính là thuốc trị thương.
Ngụy Thanh Sơn yên lặng ngồi xuống mép giường, bắt đầu xử lý những vết thương nghiêm trọng trên tay cậu: "Có thể sẽ hơi đau, nhưng một lát nữa sẽ đỡ hơn."
Lâm Ngư khẽ gật đầu, giọng nghẹn ngào: "Thật xin lỗi."
Đều do cậu, làm Ngụy Thanh Sơn mất hứng.
Nhưng Ngụy Thanh Sơn đang tập trung bôi thuốc cho cậu, nhất thời không chú ý đến ẩn ý trong lời cậu nói. Khi bị đau, theo bản năng, Lâm Ngư muốn rụt tay lại, đây là phản ứng hình thành theo bản năng nhiều năm qua, cũng may Ngụy Thanh Sơn đã kịp giữ chặt cổ tay cậu mới tránh làm đổ lọ thuốc.
Sau khi bôi thuốc, Ngụy Thanh Sơn dùng vải trắng băng kỹ vết thương: "Ba ngày tới không được để dính nước."
Y lại lấy thêm rượu thuốc: "Nằm xuống đi, phía sau lưng cũng cần phải bôi."
Lâm Ngư ngoan ngoãn nằm sấp trên giường, áo trong được vén lên đến eo, để lộ phần lưng gầy gò. Những tâm tư kiều diễm trong lòng Ngụy Thanh Sơn đã sớm tan biến, nhìn tấm lưng đơn bạc của thiếu niên, gầy gò đến mức lộ rõ cả xương cánh bướm, trên làn da trắng nõn là những vết bầm tím và dấu roi chằng chịt, đáy mắt Ngụy Thanh Sơn đầy đau lòng.
Y đổ rượu thuốc lên tay, xoa nóng, rồi nhẹ nhàng thoa lên những vết bầm, giúp tan máu tụ. Lâm Ngư cắn môi, cố gắng không kêu lên. Nỗi đau này còn nhẹ hơn nhiều so với những trận đòn mà Thái Xuân Hoa đã giáng xuống cậu.
Xong xuôi, Ngụy Thanh Sơn giúp cậu mặc lại áo trong rồi nói: "Ngủ đi."
Ngụy Thanh Sơn đứng dậy thổi tắt đèn, sau đó quay trở lại mép giường. Lâm Ngư ngơ ngác nằm yên bên trong không dám lộn xộn. Trong lòng ngổn ngang những suy nghĩ, một mặt, cậu xúc động vì sự dịu dàng của Ngụy Thanh Sơn vừa lo lắng vừa quan tâm bôi thuốc cho cậu, mặt khác lại sợ mình không biểu hiện tốt làm Ngụy Thanh Sơn ghét bỏ.
"Mình đúng thật là ngốc mà, làm tướng công mất hứng." Lâm Ngư thầm nghĩ.
Trong lúc suy nghĩ miên man, Lâm Ngư bất tri bất giác ngủ thϊếp đi. Chăn bông ấm áp, dễ chịu thật thoải mái, chỉ một lát sau, hơi thở của cậu đã trở nên đều đặn.
Nghe tiếng thở đều đều bên cạnh, lúc này Ngụy Thanh Sơn mới mở mắt ra.