"Oa, thơm quá, trông đẹp thật. Chắc là ngon lắm." Dương Oánh Oánh vô cùng nhiệt tình hoan hô, mắt không rời khỏi những bắp ngô vàng óng trong nồi.
Mỗi hạt ngô đều óng ánh đẹp mắt, xếp sát nhau, không ngừng tỏa ra hương thơm dụ người.
Mộc Ngôn tìm một cái chậu lớn, nhanh tay gắp hết ngô ra chậu, rồi đặt lên bàn ngoài sân.
Dương Oánh Oánh luôn lẽo đẽo theo sau Mộc Ngôn, làm một cái đuôi nhỏ tận tụy, Mộc Ngôn đi đâu cô bé theo đó.
Mộc Ngôn lấy mấy đôi đũa, dùng sức chọc vào phần đuôi của bắp ngô, như vậy có thể cầm đũa gặm ngô mà không lo bị bỏng.
Mộc Ngôn đưa bắp ngô đầu tiên cho bé Dương Oánh Oánh đã chờ không kịp, cẩn thận dặn dò: "Còn nóng lắm, ăn chậm thôi."
Sau đó đưa bắp thứ hai cho cậu bé Dương Anh Hạo ra vẻ người lớn. Dù cậu bé cố gắng bắt chước người lớn, nhưng dù sao cũng chỉ là đứa trẻ ba tuổi, thấy đồ ăn ngon cũng lộ ra vẻ trẻ con.
Tiếp đó, Mộc Ngôn lại xiên một bắp cho Mộc Thần, nhưng Mộc Thần đang bận xử lý heo rừng, không rảnh tay cầm. Mộc Ngôn đành tự mình cầm giúp anh, rồi đưa bắp ngô đến bên môi đối phương, nói: "Anh nếm thử xem có ngon không?"
Mộc Thần theo lực của Mộc Ngôn, trực tiếp há miệng cắn một miếng ngô, đầy miệng hạt ngô, hương thơm thanh mát vỡ tan trên đầu lưỡi. Rõ ràng chỉ là bắp ngô có vị ngọt nhạt, Mộc Thần lại cảm nhận được vị ngọt ngào như đường.
"Ngon không anh?" Mộc Ngôn mong chờ hỏi.
"Ừ, rất ngọt." Mộc Thần đáp, ánh mắt ánh lên vẻ tình cảm sâu sắc.
"Vậy anh ăn nhiều một chút, đi săn vất vả lắm." Bị Mộc Thần nhìn như vậy, mặt Mộc Ngôn hơi ửng đỏ nóng ran, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cứ thế giữ bắp ngô.
Mộc Thần cũng không muốn Mộc Ngôn vất vả, nhanh chóng mấy miếng đã gặm hết bắp ngô, chỉ còn lại lõi.
"Em cũng đi ăn đi, bên này anh sắp xong rồi." Mộc Thần nói với Mộc Ngôn.
"Vâng, vâng."
Mộc Ngôn trở lại bàn, thấy hai đứa trẻ và một hệ thống đang ra sức gặm ngô. Hai má phúng phính của chúng phồng lên theo động tác nhai, giống như hai chú sóc nhỏ đang ăn, đặc biệt đáng yêu.
Mộc Ngôn cũng cầm một bắp ngô lên cắn một miếng. Hương thơm nồng nàn của bắp ngon và ngọt hơn nhiều so với bắp ở chỗ họ trồng. Rõ ràng trông chúng không khác nhau mấy, nhưng hương vị lại khác biệt rất lớn.
"Anh Ngôn ơii, cái này là cái gì vậy ạ, ngon quá à." Dương Oánh Oánh vừa ra sức nhai vừa hỏi một cách mơ hồ.
"Đây là bắp ngô, lát nữa anh mang một ít sang cho ba mẹ các em, phải ăn nóng mới ngon." Mộc Ngôn đặt bắp ngô trong tay xuống, rồi lấy một cái chậu nhỏ khác, chọn mấy bắp to và mẩy bỏ vào, rồi đưa cho hai đứa trẻ.
Bọn trẻ ba tuổi cũng coi như là người lớn nhỏ rồi, cũng có thể giúp gia đình làm chút việc. Hơn nữa nhà hai bên cũng không xa, cho nên Mộc Ngôn yên tâm để hai nhóc đi đưa.
"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Dương Oánh Oánh tinh nghịch nói, rồi gặm xong bắp ngô trong tay, bưng cái chậu nhỏ, lắc lư đi về phía cửa.
Dương Anh Hạo thấy vậy, vội vàng đuổi theo, đưa tay đỡ một bên chậu, sợ Dương Oánh Oánh sơ ý cả người lẫn chậu ngã xuống đất.
Mộc Ngôn nhìn theo hai đứa trẻ rời đi có lẽ cũng không ngờ rằng, chỉ vì cái chậu ngô này mà lại gây ra một rắc rối không lớn không nhỏ.