Chương 45: Thăng cấp khen thưởng

“A Thần, cảm ơn anh, em thật thích.” Mộc Ngôn khẽ nói lời cảm tạ, trong lòng ngọt ngào như ăn mật.

Chưa từng có ai vì cậu làm nhiều như vậy, cũng chưa từng có ai cẩn thận nhận ra yêu cầu của cậu, rồi nhanh chóng giúp cậu hoàn thành tốt như vậy, A Thần là người đầu tiên.

“Không cần cảm ơn, mạng của anh là em cứu, nếu không có em, trên đời này cũng sẽ không có anh, cho nên anh vì em làm bất cứ điều gì đều là nên làm, không cần nói cảm ơn với anh.” Mộc Thần nói, giọng nói vô cùng dịu dàng, cứ như người đứng trước mặt anh chính là người yêu vậy.

Khuôn mặt nhỏ của Mộc Ngôn lập tức đỏ bừng, ánh mắt bối rối không yên, chỉ là không dám nhìn Mộc Thần, gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến người người oán giận kia, phối hợp với vẻ mặt ôn nhu, quả thực chính là vũ khí sát thương lớn, chỉ cần nhìn một cái liền sẽ không nhịn được mà lún sâu vào, mãi mãi không thoát ra được.

“Em… em đi xem buổi tối ăn gì.” Mộc Ngôn vội vàng tùy tiện tìm một cái cớ rồi bỏ chạy, cậu cảm thấy nếu cứ ở lại, rất có thể sẽ không nhịn được mà nhào tới, đến lúc đó có lẽ Mộc Thần sẽ cảm thấy cậu quá không biết xấu hổ, quá phóng đãng, sẽ chán ghét cậu cũng không chừng.

Nghĩ đến rất có thể sẽ bị A Thần chán ghét, Mộc Ngôn liền cảm thấy tim nhói đau, đau đến mức hô hấp cũng muốn ngừng lại.

Mộc Ngôn tự nhủ hết lần này đến lần khác, nhất định phải kiềm chế bản thân, nhất định không thể để lộ ý đồ của mình, trừ phi A Thần tỏ vẻ thích cậu, bằng không tuyệt đối không thể biểu lộ ra, như vậy cậu vẫn có thể tiếp tục cùng A Thần sống bên nhau.

Mộc Thần nhìn Mộc Ngôn xấu hổ bỏ chạy, tâm tình vô cùng tốt đẹp, khóe môi luôn tự nhiên khẽ nhếch lên, ngay cả chính anh cũng không nhận ra, số lần anh mỉm cười khi đối diện với Mộc Ngôn nhiều hơn bao nhiêu, và sự khác biệt so với khi đối diện với những người khác lớn đến nhường nào.

Mấy ngày này, có Mộc Thần là một trợ thủ đắc lực, Mộc Ngôn đi vào rừng rậm cũng dám thâm nhập sâu hơn một chút, rất nhanh liền tìm đủ hai nguyên liệu nấu ăn còn lại, số 5 cũng lên cấp một.

“Đinh, hệ thống lên cấp một, khen thưởng thực đơn một phần.” Lúc ban đầu nghe được cái loại âm thanh cơ khí hóa kia lại vang lên, lạnh băng như không có sinh mệnh vậy.

Bất quá rất nhanh, giọng nói vui sướиɠ thiếu tự nhiên của số 5 cũng vang lên theo sát, “Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn, chúng ta thăng cấp rồi, bây giờ có thực đơn rồi!”

Mộc Ngôn nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, khoảng thời gian này cậu đã quen có số 5 làm bạn, cũng quen với cái giọng ồn ào của nó, nếu lập tức quay trở lại cái loại âm thanh cơ khí hóa lạnh lùng vô cảm kia, cậu cảm thấy mình có lẽ sẽ không thích ứng được.

“Ngôn Ngôn, mau xem là thực đơn gì đi.” Số 5 nóng lòng nói.

Mộc Ngôn nhấp mở giao diện hệ thống, thanh tiến trình cấp bậc hệ thống quả nhiên lại tăng thêm một đoạn lớn, đây là lượng kinh nghiệm cần thiết để đạt tới cấp hai, mặt khác có chút đáng buồn là, cột tích phân vẫn là số âm, chẳng qua con số đó đang ngày càng tiến gần về không, cho thấy bọn họ rất nhanh sẽ có hy vọng biến con số tích phân thành số dương.

“Ngôn Ngôn, phần thưởng thăng cấp ở góc dưới bên phải của ba lô.” Số 5 gấp gáp nói.

Ở góc dưới bên phải giao diện có một nút ba lô, Mộc Ngôn theo lời nhắc nhở của số 5, nhấp mở cái ba lô đó, bên trong quả nhiên đặt một tờ giấy đơn độc.

Số 5 hiển nhiên cũng chú ý tới, cả cái ba lô to lớn bên trong chỉ có một tờ giấy trông quá mức cô đơn khó coi, vội vàng an ủi nói: “Phần thưởng thăng cấp đều sẽ được đặt trong ba lô, sau này đồ trong ba lô chắc chắn sẽ ngày càng nhiều.”

“Ừ.” Mộc Ngôn đáp, sau đó đưa tay chạm vào tờ giấy kia, rồi tờ giấy đó, chính là cái gọi là thực đơn, phóng to ra mấy lần, chữ viết cũng đủ rõ ràng để đọc, nhưng mà…