Chương 44: Anh xây cho em một cái khác.

Mộc Ngôn đang nằm trên giường trong phòng, chợt tỉnh táo lại một chút, liền nghĩ bụng không biết nên ngủ tiếp hay xem nhiệm vụ hệ thống trước.

Thế là, Mộc Ngôn nhấp mở giao diện hệ thống, phát hiện thanh tiến trình nhiệm vụ tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn đã tiến được một đoạn rất dài, sắp hoàn thành đến nơi. Mộc Ngôn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lập tức ngồi dậy, kêu lên: “Số 5, ngươi mau tới đây xem này, thanh tiến trình nhiệm vụ sao lại nhanh như vậy? Chúng ta không phải mới tìm được năm loại thức ăn thôi sao, sao ở đây lại thành tám loại rồi?”

Mộc Ngôn nhớ rõ ràng trước đó bọn họ tìm được năm loại, mấy ngày trước tìm được nấm, mộc nhĩ và rau dền, hôm nay lại tìm được củ cải trắng và củ cải đỏ, vậy ba loại còn lại là cái gì?

“À, ba loại còn lại chính là con thỏ, gà rừng và trứng gà hôm nay ăn đó.” Số 5 trả lời.

“Con thỏ và gà rừng cũng tính sao? Vậy lần trước chúng ta cũng ăn con thỏ, sao không tính vào?” Mộc Ngôn rất khó hiểu, nếu con thỏ cũng được tính, chẳng lẽ lần trước không nên tính vào rồi sao, nhưng lần trước cậu xem xét vẫn không có.

“Lần trước là do con thỏ tự mình bị thương đυ.ng phải chúng ta, không tính là chúng ta tự tìm được, nhưng lần này là người đàn ông kia đi săn bắt, cho nên tính là chúng ta tự tìm được, liền tính vào đó.” Dù số 5 không tình nguyện, nhưng cũng không thể không thừa nhận người đàn ông kia còn có chút tác dụng.

Bất quá, cũng chỉ có chút tác dụng đó thôi, vẫn không lợi hại bằng hắn số 5, hắn vẫn là trợ thủ đắc lực nhất của Ngôn Ngôn!

“Ra là thế này.” Mộc Ngôn đã giải đáp được thắc mắc trong lòng, cũng thả lỏng hơn nhiều, nhìn nhiệm vụ sắp hoàn thành, cậu cảm thấy hôm nay nhất định sẽ có một giấc mơ đẹp.

Ngủ một canh giờ, Mộc Ngôn dụi mắt đi ra, liền thấy Mộc Thần đang ngồi xổm trong sân mân mê thứ gì đó, mà sân dường như đã có chút thay đổi, nhưng cậu vừa mới tỉnh giấc còn hơi mơ màng nên không chú ý rốt cuộc là cái gì đã thay đổi.

“A Thần, anh đang bận gì vậy?” Mộc Ngôn đi tới, giọng mũi đáng yêu hỏi.

“Tỉnh rồi à? Đến bên kia ngồi trước đi, bên này hơi bừa bộn, đợi anh thu dọn một chút.” Mộc Thần nắm tay nhỏ của Mộc Ngôn, đưa cậu đến ngồi trên ghế nằm, sau đó lại trở về thu dọn tàn cuộc.

Một lát sau, Mộc Ngôn tỉnh táo hơn nhiều, nhìn mọi thứ xung quanh cũng rõ ràng hơn, lúc này mới phát hiện trong sân dường như thay đổi rất nhiều, đặc biệt là chỗ cậu xây bệ bếp trước kia thế mà hoàn toàn không thấy đâu.

Bệ bếp không thấy? Mộc Ngôn đột nhiên ngơ ngác.

Rõ ràng trước khi ngủ cậu vẫn còn ở đó nấu cơm nấu ăn, sao mới ngủ một giấc, nó đã hoàn toàn biến mất rồi?

“Mộc Mộc, em lại đây thử xem cái này dùng có ổn không?” Mộc Thần vẫy tay gọi Mộc Ngôn.

Mộc Ngôn vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, chậm rãi đi về phía Mộc Thần, sau đó liền phát hiện trước mặt Mộc Thần thế mà xuất hiện một cái bệ bếp, hơn nữa còn là một cái bệ bếp rất đẹp, đẹp hơn nhiều so với cái cậu tự xây trước kia.

Đây lại là chuyện gì xảy ra?

“Anh thấy em dùng cái bệ bếp kia nấu cơm không thoải mái, cho nên làm lại cho em một cái, em thử xem dùng có ổn không, nếu không ổn thì anh lại sửa cho em.” Mộc Thần cười nói, ngữ khí có chút khoe khoang.

Mộc Ngôn lập tức cảm thấy trong lòng nghẹn lại, dường như có thứ gì đó muốn trào ra.

Vội vàng mang hết nồi niêu của mình ra, rồi lần lượt đặt lên bệ bếp thử, phát hiện cái bệ bếp mới này dùng tốt hơn cái cậu tùy tiện xây trước kia quá nhiều, không chỉ nồi đặt lên vững chắc, mà Mộc Thần còn làm hai cái, như vậy một cái nấu cơm, cái kia có thể đồng thời xào rau, tiết kiệm được không ít thời gian.

Mộc Ngôn vô cùng thích hai cái bệ bếp này, hận không thể bây giờ liền bắt đầu nấu cơm xào rau trên đó.