Chương 43: Học cách sử dụng đũa

Hai người về đến nhà, Số 5 đã ăn uống no nê từ trước. Đây là điều Mộc Ngôn đã dặn dò Số 5 trước khi đi, chỉ lo bọn họ trở về sẽ phát hiện ra nó ăn gì.

Mộc Thần nhìn chằm chằm mấy cái mâm đựng thức ăn như đang suy tư điều gì. Số 5 thấy vậy thì không hiểu sao lại khẩn trương, dường như từ sau lần bị ánh mắt sắc bén của Mộc Thần nhìn chăm chú trong rừng rậm, mỗi khi thấy Mộc Thần, Số 5 luôn có cảm giác e ngại trong lòng.

"Ngôn Ngôn, tôi về phòng trước đây." Số 5 nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy mất.

Mộc Thần cuối cùng cũng không nói gì thêm, kéo ghế ra, để Mộc Ngôn ngồi xuống trước, sau đó anh ngồi vào đối diện cậu, học theo động tác của Mộc Ngôn, cầm lấy hai chiếc gậy gỗ thon dài trên bàn.

Đây là lần đầu tiên anh thấy loại gậy gỗ thon dài này trên bàn ăn, chúng dùng để làm gì vậy?

Mộc Thần lặng lẽ quan sát động tác của Mộc Ngôn, phát hiện hai chiếc gậy gỗ nhỏ này dùng để gắp thức ăn, hơn nữa trông còn rất linh hoạt và tiện lợi. Vì thế anh cũng thử dùng chúng để gắp miếng thịt gà.

"Keng", một miếng thịt gà trực tiếp rơi từ trong bát xuống bàn, mà khuôn mặt ít biểu cảm của Mộc Thần cũng xuất hiện một vết nứt, Mộc Ngôn rõ ràng thấy mặt đối phương dường như đen đi một chút.

Sự tương phản đáng yêu này khiến Mộc Ngôn không nhịn được, "Phụt" một tiếng bật cười.

"Đây là đũa, là dùng như thế này này." Mộc Ngôn ngồi qua, cầm tay chỉ cho Mộc Thần cách sử dụng đũa chính xác.

Cảm nhận được bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy bàn tay to của mình, Mộc Thần đột nhiên cảm thấy sự khó chịu vừa rồi dường như cũng có thể chấp nhận được.

Nếu mỗi lần đều có phúc lợi như vậy, thì thêm vài lần nữa cũng không sao.

Mộc Ngôn đương nhiên không biết ý nghĩ trong lòng Mộc Thần lúc này, bằng không khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu lại đỏ ửng lên mất.

Nhìn thấy Mộc Thần cuối cùng cũng có thể tự mình dùng đũa gắp thức ăn, Mộc Ngôn trong lòng cảm giác thành tựu dâng lên, còn không khỏi gắp cho Mộc Thần vài đũa thức ăn khen thưởng thành quả học tập của anh.

Mộc Thần im lặng ăn hết những món Mộc Ngôn gắp cho, cái loại hương vị và cảm giác chưa từng trải qua này, anh dám chắc, dù trước khi mất trí nhớ cũng tuyệt đối chưa từng được nếm thử.

"Ngon không anh?" Mộc Ngôn có chút khẩn trương hỏi.

Mộc Thần gật đầu, đôi đũa càng gắp càng nhanh không ngừng nghỉ, tuy rằng không mở miệng nói một lời, nhưng lại trực tiếp dùng hành động đáp lại.

Mộc Ngôn thấy vậy, lộ ra nụ cười thỏa mãn, cũng bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.

Bữa cơm này, hai người đều ăn vô cùng no bụng, ngay cả Mộc Thần, người luôn tự chủ mạnh mẽ, cũng không nhịn được ăn nhiều hơn.

Mộc Thần cảm thấy bụng bây giờ ấm áp, giống như có một dòng khí ấm nhỏ len lỏi trong bụng, chảy qua chỗ nào cũng vô cùng thoải mái, ngay cả cơn đau bụng âm ỉ trước đó cũng có chút cải thiện.

Bất quá sự thay đổi này không lớn, Mộc Thần cũng không để ý lắm.

Thời tiết đẹp, nhiệt độ vừa phải, sau khi ăn no uống đủ thì có chút buồn ngủ. Mí mắt Mộc Ngôn đã sớm bắt đầu đánh nhau, đầu nhỏ cũng gật gù từng chút một, khiến người ta nhìn mà lo cậu sơ ý một chút sẽ gục xuống mất.

"Mộc Mộc, mệt thì vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, chỗ này để anh dọn dẹp." Mộc Thần nói với Mộc Ngôn.

"Ưʍ... Vâng ạ." Giọng Mộc Ngôn mềm mại, còn mang theo chút ngái ngủ không rõ ràng, nghe thật đáng yêu, khiến người ta không nhịn được muốn véo má cậu một cái.

Đương nhiên Mộc Thần sẽ không làm như vậy, anh cố gắng kìm nén du͙© vọиɠ trong lòng, sợ hãi làm đứa nhỏ giật mình, sau đó dỗ dành cậu vào phòng.