Chương 40: Gà hầm nấm

Sau đó, Mộc Ngôn tự mình đào hai củ cải trắng trông non mơn mởn nhất, rồi không tiếp tục nữa. Cậu lấy chỗ này làm trung tâm, đi xung quanh đó không xa xem có phát hiện gì khác không.

Đừng nói, Mộc Ngôn thật sự lại có phát hiện mới. Ngay trong một bụi cỏ nhỏ, thế mà lại mọc một đám củ cải con, những chiếc lá xanh mướt lộ ra bên ngoài trông rất quen thuộc và ngon mắt.

Mộc Ngôn vui vẻ tiến lên nhổ thêm mấy củ cải nữa, những củ cải trắng mập mạp trông càng thêm hấp dẫn.

Với thu hoạch hôm nay, Mộc Ngôn cảm thấy vô cùng hài lòng. Cứ như vậy, nguyên liệu nấu ăn cho nhiệm vụ lại có thêm hai món, cậu lại có thể tiến thêm một bước nữa.

Đợi lát nữa A Thần săn được gà rừng hoặc thỏ thì cậu sẽ làm món củ cải trắng hầm thịt, củ cải xào, phần còn lại vẫn có thể nướng ăn.

Mộc Ngôn vui vẻ nghĩ về thực đơn lát nữa sẽ làm, sau đó bảo Số 5 đi xung quanh tìm xem có nguồn nước nào không.

Tốc độ của Số 5 luôn rất nhanh, nhưng lần này nó vẫn chưa về, Mộc Thần thì đã về trước, có thể thấy tốc độ của anh nhanh đến mức nào.

Một tay Mộc Thần xách một con thỏ nửa chết nửa sống, tay kia xách một con gà rừng đang vẫy cánh, trông cũng thu hoạch đầy ắp.

"A Thần, anh săn được cả thỏ và gà rừng rồi à, thật là lợi hại!" Mộc Ngôn nhìn Mộc Thần xách hai món đồ ăn hoang dã kia, hai mắt lấp lánh những ngôi sao nhỏ sùng bái.

"Em thích ăn thì anh sẽ săn nhiều một chút." Mộc Thần cưng chiều cười nói.

Khuôn mặt nhỏ của Mộc Ngôn không tự chủ được lại bắt đầu nóng lên. Nếu giờ phút này Số 5 ở đây, chắc chắn nó lại sẽ nói Mộc Thần không có ý tốt, dụng tâm kín đáo, hơn nữa sẽ ra sức khuyên bảo Mộc Ngôn.

Đáng tiếc lần này Số 5 không có ở đây, đợi đến khi Số 5 trở về thì đoạn đối thoại này đã kết thúc.

Mộc Thần buộc con thỏ và gà rừng lại với nhau, phòng ngừa chúng chạy mất, sau đó lại móc ra mấy vật nhỏ từ trong ngực.

Mộc Ngôn nhìn thấy đồ vật trong tay Mộc Thần, hai mắt lập tức trở nên sáng hơn.

"Trứng gà? Anh còn tìm được trứng gà nữa à?" Mộc Ngôn cảm thấy vô cùng kinh hỉ, cầm những quả trứng gà trong tay, yêu thích không rời.

Chuyến đi này thu hoạch thật sự quá nhiều.

"Lúc anh đυ.ng phải con gà rừng này, nó đang ấp mấy quả trứng này. Anh nghĩ có lẽ em biết là cái gì, nên mang về luôn." Mộc Thần nói, anh vô cùng may mắn lúc đó đã mang cả những quả trứng này về, nếu không đã không nhìn thấy biểu tình đáng yêu linh động của Mộc Ngôn như vậy.

Anh rất thích nhìn thấy nụ cười thỏa mãn trên khuôn mặt Mộc Mộc, đặc biệt là nụ cười này là vì anh mà nở ra.

Vì thế, Mộc Thần quyết định, về sau phàm là gặp được đồ vật mới lạ, anh đều sẽ tìm một phần cho Mộc Mộc, nói không chừng Mộc Mộc sẽ nhận ra và có thể ăn được.

Cũng chính vì quyết định này của Mộc Thần mà sau này họ nhanh chóng tìm được nhiều nguyên liệu nấu ăn hơn và tiết kiệm không ít thời gian, đương nhiên đó là chuyện về sau.

Sau khi Số 5 trở về, đầu tiên nó liếc xéo Mộc Thần một cái như thường lệ, sau đó nói với Mộc Ngôn: "Ngôn Ngôn, phía trước cách đây không xa có nguồn nước, là một con suối nhỏ, xung quanh còn khá rộng rãi, chúng ta đi đến đó đi."

"Mộc Mộc, lúc nãy trên đường về, anh tiện đường đi xem nguồn nước, ở phía trước cách đây không xa có một cái, chúng ta qua bên đó đi."

Gần như ngay khi Số 5 vừa dứt lời, Mộc Thần cũng lên tiếng, hơn nữa rất tự nhiên nhận lấy củ cải và cải trắng trong tay Mộc Ngôn.

"Hừ, tôi đã nói cho Ngôn Ngôn biết chuyện nguồn nước rồi, bây giờ anh mới đến sau, chậm chân." Số 5 kiêu ngạo ưỡn ngực nhỏ, đắc ý nói, đáng tiếc Mộc Thần không nhìn thấy.

Mộc Ngôn cảm thấy như vậy cũng tốt, nếu không cậu còn phải nghĩ cớ để Mộc Thần cùng đi về phía trước, với tính cách của cậu, cớ thật sự không dễ tìm, nói không chừng còn bị lộ tẩy nữa, bây giờ A Thần chủ động đề nghị, cậu tự nhiên vui vẻ không cần nghĩ cớ gì cả.

Hai người đi đến bên dòng suối nhỏ, xung quanh quả thật như Số 5 nói, tương đối rộng rãi, rất thích hợp để nấu cơm dã ngoại.

Mộc Ngôn lấy con gà rừng từ chỗ Mộc Thần, định ra bờ suối nhỏ xử lý, nhưng ngay sau đó lại bị Mộc Thần giành lại.

Mộc Ngôn khó hiểu nhìn về phía Mộc Thần.

"Em nói xem làm thế nào, anh làm cho." Mộc Thần nói, tuy rằng không biết con gà rừng này nên xử lý thế nào, nhưng chắc chắn sẽ rất tanh máu, anh không muốn đứa nhỏ dính phải cái loại tanh máu đó, dù là gà rừng cũng không muốn.

Bất quá Mộc Ngôn lại không nghĩ nhiều như vậy, cậu nghĩ A Thần xử lý gà rừng, cậu xử lý củ cải cải trắng, hai người cùng nhau làm thì tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều.

"Em đi đun nước ấm, anh trước tiên làm sạch máu gà đi." Mộc Ngôn nói, sau khi nấu nước nóng, dùng để nhổ lông gà sẽ tiện hơn nhiều, nhưng đồng thời vấn đề cũng đến.

Đồ làm bếp đều ở trong không gian của Số 5, ngày thường chỉ có cậu và Số 5 thì có thể tùy tiện lấy ra lấy vào, nhưng bây giờ Mộc Thần không biết sự tồn tại của Số 5, vậy đồ làm bếp cũng không thể sử dụng, như vậy nước ấm phải đun như thế nào đây?

Hơn nữa, không chỉ là vấn đề nước ấm, lát nữa củ cải trắng hầm thịt, củ cải xào đều không thể làm được.

Mộc Ngôn nhăn khuôn mặt nhỏ, rối rắm đứng tại chỗ.

"Đã bảo đừng cho cái tên đàn ông kia đi theo cùng rồi mà, làm gì cũng không tiện, lần sau chỉ có hai chúng ta đi cùng nhau, không cần hắn." Số 5 nhân cơ hội nói.

"Hôm nay đã tìm được hai loại nguyên liệu nấu ăn mới rồi, hay là chúng ta về trước đi, về nhà nấu cơm sẽ tiện hơn nhiều." Mộc Ngôn nghĩ nửa ngày, rốt cuộc nghĩ ra một biện pháp hay, hơn nữa càng nói càng cảm thấy biện pháp này thật sự quá tốt.

Sở dĩ cậu ở lại đây ăn cơm trưa, cũng chẳng qua là muốn tìm thêm chút nguyên liệu nấu ăn mà thôi, bây giờ đã tìm được hai món, cũng coi như là thu hoạch không nhỏ, buổi chiều dù không tìm kiếm nữa cũng được, phần còn lại để dành cho lần sau đi.

Ừm, cứ như vậy làm, Mộc Ngôn âm thầm gật gật đầu, sau đó nói với Mộc Thần đang xử lý con mồi: "A Thần, ở đây không có dụng cụ nấu nước, trưa nay chúng ta về nhà ăn đi."

Mộc Thần tuy rằng không biết vì sao Mộc Ngôn lại thay đổi chủ ý, nhưng bất cứ quyết định nào của Mộc Ngôn anh đều cảm thấy tốt và sẽ chấp nhận, nên không chút do dự gật đầu, thu dọn con thỏ và gà rừng đã cắt tiết xong, chuẩn bị lát nữa cùng nhau mang đi.

"Số 5, cậu về trước mang đồ làm bếp đặt vào phòng chứa đồ, như vậy lát nữa chúng ta về là có thể trực tiếp lấy đồ làm bếp từ phòng chứa đồ." Như vậy Mộc Thần cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ, Mộc Ngôn cảm thấy kiêu ngạo và đắc ý vì mình có thể nghĩ ra cách làm hoàn hảo như vậy.

Số 5 không vui vẻ đi trước, nó càng không muốn Ngôn Ngôn ở một mình với người đàn ông này, nhưng Mộc Ngôn hiển nhiên đã quyết tâm, Số 5 bất đắc dĩ, chỉ có thể rời đi trước, trước khi đi còn cố tình liếc Mộc Thần một cái đầy hung dữ.

Mộc Thần đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chỗ của Số 5, trong ánh mắt mang theo vẻ sâu sắc sắc bén, phảng phất biết nơi đó có Số 5 tồn tại.

Số 5 tức khắc bị hoảng sợ, toàn thân lông dựng đứng cả lên. Nếu nó không chắc chắn mười phần rằng trừ Mộc Ngôn ra thì những người khác căn bản không thể nhìn thấy nó, nó thật sự muốn cho rằng Mộc Thần đã nhìn thấy sự tồn tại của nó.

Kỳ thật ngay cả Mộc Thần cũng không biết vì sao, trong khoảnh khắc đó, anh luôn cảm thấy nơi đó có cái gì đó tồn tại, nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng có gì cả.

Số 5 lúc này cũng không dám ở lại đây lâu nữa, vội vàng nói vài câu với Mộc Ngôn rồi bay đi, bộ dạng như thể phía sau có cái gì đó khủng khϊếp đang đuổi theo nó vậy, khiến Mộc Ngôn một đầu mờ mịt.

Số 5 về đến nhà trước một bước, Mộc Ngôn và Mộc Thần thì ở phía sau chậm rãi đi, trong lúc đó nếu Mộc Ngôn nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn nào quen thuộc hoặc hơi quen mắt, cậu còn sẽ dừng lại cẩn thận quan sát một phen, cho nên thời gian về nhà cũng bị kéo dài rất nhiều, mãi đến khi mặt trời lêи đỉиɦ đầu, hai người lúc này mới về đến nhà.

"Những nguyên liệu này cứ để ở đây đi, em đi phòng chứa đồ lấy chút đồ." Mộc Ngôn nói với Mộc Thần, sau đó đi về phía phòng chứa đồ.

Mộc Thần đem tất cả nguyên liệu nấu ăn đặt ngay ngắn, cũng đi theo vào phòng chứa đồ, rồi cầm lấy tất cả những thứ Mộc Ngôn đang cầm trên tay.

"Chút đồ này em có thể tự mình mang được." Mộc Ngôn ngượng ngùng nói, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Trước đây ở nhà, cơ bản mọi việc nặng nhọc đều do cậu làm, không có ai giúp cậu, nhưng sau khi đến thế giới này, cậu không chỉ gặp được dì Lâm và chú Dương rất tốt, còn gặp được A Thần luôn giúp đỡ cậu mọi việc, thật tốt!

"Lát nữa em còn phải nấu cơm." Sẽ rất mệt.

Nửa câu sau Mộc Thần tuy rằng không nói ra, nhưng Mộc Ngôn lại nghe hiểu, tức khắc trong lòng càng ấm áp, mang theo chút ngọt ngào nhẹ nhàng, trên mặt cũng không tự chủ được lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

"Còn muốn lấy chút gì nữa không?" Mộc Thần chủ động hỏi.

"Không cần, mấy thứ này đủ rồi." Mộc Ngôn nói, "Để đồ ở đây là được rồi."

Hai người đi vào trong sân, vẫn dùng cái bếp lò đơn sơ mà Mộc Ngôn đã xây trước đó.

Bởi vì năng lực và sức lực có hạn, Mộc Ngôn xây cái bếp lò rất không quy tắc, sử dụng cũng không thuận tay, bất quá cũng chỉ có thể tạm dùng vậy.

Mộc Thần đem đồ đạc để ngay ngắn, nồi cũng trực tiếp đặt lên bếp lò cho Mộc Ngôn, ánh mắt dừng lại trên bếp lò một lát, sau đó tự giác đi rửa rau.

Mộc Ngôn đổ đầy nước vào nồi, sau đó đặt lên bếp lò đun, chuẩn bị lát nữa dùng để nhổ lông gà.

Con thỏ đã được Mộc Thần xử lý xong trước đó, da thỏ cũng đã được lột xuống hoàn chỉnh.

Trong quá trình đun nước, Mộc Ngôn nhặt từng lá cải trắng rửa sạch để dùng, không cắt nhỏ, sau đó cắt củ cải trắng thành từng miếng, tính toán lát nữa dùng để hầm thịt hoặc xào đều được.

Cuối cùng, Mộc Ngôn lại đem nấm và một ít nấm hương hái được trên đường về rửa sạch, hơn nữa cắt thành kích cỡ tương đối bằng nhau, tính toán dùng để hầm thịt gà.

Trời biết, khi Mộc Ngôn ở trong rừng rậm gặp được nấm, tâm trạng cậu kích động đến nhường nào. Phải biết rằng món gà hầm nấm tuy cậu chưa từng ăn, nhưng cái mùi hương đó đến bây giờ vẫn còn vương vấn trong đầu cậu, cậu đã sớm muốn nếm thử.

Trước kia, có một lần cậu đi trấn trên, đi ngang qua một quán cơm, bên trong truyền ra một mùi hương nồng nàn, quyến rũ đến mức cậu suýt chút nữa bước chân không nổi, sau đó nghe người xung quanh bàn tán, mới biết đó là món ăn đặc trưng của quán cơm đó - gà hầm nấm.