Chương 39: Tóc ngắn thì kiến thức cũng ngắn

Nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn quen thuộc, Mộc Ngôn đã sớm vứt bỏ hết ngượng ngùng ban nãy, hưng phấn chỉ vào củ cải trắng nói với Mộc Thần: “A Thần, anh mau xem, đây chính là củ cải trắng, có thể ăn đó!”

Mộc Thần nhìn theo hướng tay Mộc Ngôn chỉ, nghe vậy khẽ sững người. Dù mất trí nhớ, quên hết mọi chuyện trước kia, nhưng những kiến thức cơ bản về cuộc sống thì anh vẫn nhớ. Ví dụ như thế giới này chỉ có thứ bột dinh dưỡng kia để ăn, mọi người đều dùng nó để no bụng, chưa từng ai thử ăn thứ gì khác.

Vậy mà giờ Mộc Ngôn lại chỉ vào một thứ trắng trắng xanh xanh bảo anh rằng nó có thể ăn được, lời này đủ sức lay động quan niệm bao nhiêu năm qua của anh. Nếu là người khác nói với anh như vậy, anh chắc chắn sẽ không để ý, nhưng người này là Mộc Ngôn, thì lại khác.

“Cái này có thể ăn?” Mộc Thần chỉ vào củ cải trắng, vẫn còn chút không tin. Trong mắt anh, đây chỉ là một loại cỏ dại mọc trong rừng rậm mà thôi, cỏ dại mà cũng ăn được sao?

“Đồ tóc ngắn kiến thức có chút hạn hẹp.” Số 5 không nhịn được châm chọc một câu.

“Đúng vậy đó, lát nữa buổi trưa em sẽ làm món thịt hầm củ cải trắng cho mọi người, ăn ngon lắm đó! Bất quá…” Mộc Ngôn hưng phấn nói, nhưng rồi giọng nhỏ dần, vì cậu cảm thấy hơi ngại ngùng với yêu cầu sắp tới của mình.

“Sao vậy?” Mộc Thần thấy thế liền biết Mộc Ngôn có lẽ có chuyện muốn nhờ anh, liền rất tâm lý hỏi thẳng.

“Cái đó… cái món thịt hầm củ cải trắng cần phải có thịt, mà muốn có thịt thì phải đi săn, cho nên… cho nên anh có thể giúp em bắt vài con thỏ hoặc gà rừng được không? Đến lúc đó em sẽ chia cho anh hơn một nửa.” Mộc Ngôn nhỏ giọng nói, trong mắt ánh lên vẻ chờ mong.

“Thỏ? Gà rừng? Cái đó cũng có thể ăn?” Mộc Thần cảm thấy hôm nay mình đã phải chịu đựng nhiều cú sốc hơn tất cả những ngày trước cộng lại. Dù không nhớ rõ quá khứ, nhưng anh vẫn có một cảm giác như vậy.

“Vâng vâng, ăn ngon lắm!” Mộc Ngôn ra sức gật đầu, khiến Mộc Thần sợ cậu làm rơi cả đầu, vội vàng đưa tay nâng cằm cậu.

Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to của đối phương, mặt Mộc Ngôn lại hơi ửng hồng, có chút luyến tiếc không muốn rời đi.

Số 5 vô cùng tận trách đứng bên cạnh làm máy điều hòa không khí miễn phí, đáng tiếc Mộc Thần không nhìn thấy nó, mà tâm tư Mộc Ngôn lại đặt hết vào bàn tay ấm áp kia, thế nên chẳng ai chú ý đến sự tồn tại của Số 5.

Số 5: …

Sao cứ cảm thấy ký chủ ngây thơ của mình sắp bị sói xám tha đi mất rồi vậy nè, online chờ, gấp lắm luôn!

“Được, anh đi săn cho em.” Mộc Thần có chút không nỡ buông tay đang nâng cằm đối phương, ngược lại cưng chiều xoa xoa tóc Mộc Ngôn, tay kia thì để sau lưng, ngón cái và các ngón tay còn lại khẽ vuốt ve, cảm nhận hơi ấm và xúc cảm còn lưu lại trên đó.

Trước khi đi, Mộc Thần nhìn quanh một lượt, cảm thấy nơi này tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì, liền nói với Mộc Ngôn: “Em cứ ở đây chờ anh, anh sẽ về nhanh thôi.”

“Vâng ạ.” Mộc Ngôn ngoan ngoãn đáp lời.

Mộc Thần định nhanh chóng săn được gà rừng và thỏ mà Mộc Ngôn muốn. Dù không nhớ rõ thân phận trước kia của mình là gì, nhưng kỹ năng thì vẫn còn đó. Có lẽ ban đầu sẽ hơi lạ lẫm, nhưng dần dần ký ức cơ thể sẽ phục hồi, đối phó một hai con gà rừng thì vẫn rất dễ dàng.

Mà bên kia, Mộc Ngôn thì đang cố gắng đào củ cải trắng. Nơi này có rất nhiều củ cải trắng, nhìn qua cả một vùng rộng lớn, nhưng Mộc Ngôn không định tham lam thu hoạch hết một lần, dù sao củ cải trắng cũng không để được lâu, rất dễ bị hỏng.

Mộc Ngôn nhờ Số 5 ghi nhớ vị trí này, sau này muốn ăn củ cải trắng thì có thể quay lại đào.