Vì đã hẹn lát nữa sang nhà họ Trịnh ăn cơm nên Triệu Xuân Mai không nổi lửa nữa, nhưng bà vẫn vào gian bếp xem qua. Một lúc sau Thẩm Liễu cũng bước vào mang theo một bó củi vừa lấy trong kho, cái này là để cho ngày mai.
Trông thấy Triệu Xuân Mai đang lúi húi sắp xếp gì đó vào giỏ cậu liền hỏi: “Nương có cần con giúp gì không ạ?”
“Con ngoan nhìn giúp ta xem mấy thứ này được chưa?”
Thẩm Liễu bước tới thấy trong giỏ đặt trên bếp có mấy món: trứng vịt muối mới làm mấy hôm trước, dưa non vừa hái ngoài ruộng, còn có một hũ tương ớt nương giã tay.
Cậu thắc mắc: “Mấy cái này để làm gì thế ạ?”
“Ta tính đem sang cách vách.” Triệu Xuân Mai thở dài: “Khi nãy bên đó đưa sang nhiều đồ như thế chắc chắn tốn kém không ít. Nhưng nếu nhà mình đưa tiền thì Cát thẩm con sẽ không nhận, vì vậy ta định nhân bữa cơm mang ít đồ sang đáp lễ.”
Cái giỏ Cát thẩm và Hổ tử mang đến cũng đang đặt trên bếp, Thẩm Liễu vén khăn lên xem thì thấy hơn chục củ từ mới đào, còn đã rửa sạch bùn đất; rất nhiều trứng gà xếp ngay ngắn, ước chừng hai, ba chục quả, có lẽ là đã tính góp mấy hôm định mang đi họp chợ.
Hai nhà bọn họ thường xuyên qua lại rất thân thiết. Cát thẩm là người thật thà, chưa bao giờ muốn chiếm lợi của ai, tỷ như khi vườn nhà họ Cố vừa thu hoạch rau sẽ đem sang tặng một ít ,chưa tới ba hôm thẩm ấy đã mang quà đến hồi lễ.
Thẩm Liễu nghĩ nghĩ rồi nói: “Nương à, con thấy Cát thẩm mang mấy thứ này đến chắc không phải muốn người tính toán quà đáp lễ đâu.”
Triệu Xuân Mai nghe vậy ngừng tay, Thẩm Liễu nói tiếp: “Thẩm áy náy vì đã đem phiền phức cho nhà mình, nếu nương trả lễ thì coi như tâm ý của thẩm ấy thành không rồi, thẩm sẽ buồn đó.”
“Với lại khi nãy Quân Xuyên nói với con, Hổ tử sang đây học thì nhà bên đó không cần lo tiền giấy bút, hắn dùng gì thì cứ để Hổ tử dùng nấy.”
Với học trò chi phí bút mực giấy nghiên là tốn kém nhất, chỉ một xấp giấy thôi đã có giá trị bằng hẳn một xâu thịt. Vì vậy đỡ được khoản đấy nhà họ Trịnh sẽ tiết kiệm được không ít. Triệu Xuân Mai ngẫm thấy cậu nói cũng hợp lý. Đồng thời bà không khỏi cảm khái trong lòng, tiểu nhi trầm mặc ít lời này trong lòng suy tính cũng thật chu đáo.
Bà gật đầu: “Con nói có lý, đúng là ta thiếu suy xét rồi.”
“Đâu phải nương không suy xét mà chỉ là lo lắng quá thành ra bị rối mà thôi.” Thẩm Liễu cười hiền lành: “Quân Xuyên cũng nói tối nay thể nào cũng có Trịnh thúc, hắn sẽ mang theo hai vò hoàng tửu, uống ít rượu trò chuyện với thúc ấy cho vui.”
Lại nhìn qua giỏ mây cạnh tay mẫu thân: “Con thấy mẻ tương ớt nương làm rất tươi ngon, mình mang theo là được.”
Triệu Xuân Mai bật cười: “Được rồi, nghe con.”
Hoàng hôn, mặt trời chìm xuống, mây xám giăng đầy, sân viện nhà họ Trịnh lại sáng sủa hơn thường ngày. Khói bếp chầm chậm quấn lên, tiếng xào nấu vọng ra từ nhà bếp, hương thơm theo gió lan tỏa khắp tường rào.
Trịnh Hổ ló ra mời nhà họ lần nữa, Cố Tri Hỉ vui vẻ đáp lại: “Biết rồi, tới ngay đây.”
Trước nay bữa cơm ở nhà họ Trịnh thường neo người, có hôm Trịnh Tùng Thạch tan làm về muộn chỉ vào bếp ăn qua quýt là xong. Hôm nay có Cố gia sang, cơm tối mới được dọn ra chính đường, bàn tròn bằng gỗ táo lâu ngày không dùng cũng được lau chùi sáng bóng.
Khi người nhà họ Cố đến thì thấy Trịnh Hổ đang chờ trong sân. Tiểu tử thường ngày nghịch ngợm nhưng hôm nay có Cố Quân Xuyên tới nó đã thay y phục tươm tất, còn không dám ngồi bệt xuống đất sợ dơ đồ, thay vào đó nó lấy ghế đẩu ngồi chống cằm ngoan ngoãn đợi.
Thấy khách tới nó bật dậy bước tới đón, sau khi chào từng người rồi thì quay ra sau gọi lớn: “A nương ơi! Triệu thẩm đến rồi ạ!”
Cố Tri Hỉ đi bên Thẩm Liễu, tiểu cô nương ghé gần tai cậu, bụm miệng khúc khích: “Hổ tử thấy ca ca thì không khác gì bị khóa bằng vòng kim cô, cả đi cũng rón rén.”
Cố Quân Xuyên đi trước họ một chút, Thẩm Liễu không nhịn được nhìn hắn; dáng người dong dỏng, vai rộng vững chãi, tính tình trầm tĩnh kiệm lời, không giận tự uy. Quả thật lúc mới gả đến người này cũng khiến cậu cảm thấy e dè.
Thẩm Liễu khẽ cười, thầm thì trả lời: “Hắn chỉ là trông nghiêm khắc thôi mà.”
Còn nữa cơ mà cậu không tiện nói, nhưng Cố Tri Hỉ biết thừa, cô bé chẳng ngại nói hộ: “...Nhưng thực ra huynh ấy tốt lắm, ca phu thích huynh ấy lắm chứ gì.”
“Bảo muội!” Má Thẩm Liễu phớt hồng, cậu hấp tấp liếc lên phía trước vừa hay thấy Cát thẩm bước ra bèn kéo tay cô bé: “Thẩm ra rồi kìa!”
Cát thẩm niềm nở chào: “Trời lạnh rồi, sợ đồ ăn dễ nguội nên ta nấu xong vẫn để trong nồi giữ ấm. Các ngươi vào bàn ngồi đi ta dọn lên ngay đây.”
Lúc này mới thấy Triệu Xuân Mai mang theo một cái giỏ, bà nhíu mày, xua tay: “Còn mang đồ làm gì vậy, khách khí quá rồi.”
“Có gì đâu.” Triệu Xuân Mai cười, vén khăn che lên: “Vò hoàng tửu đong đầu phố ấy mà, nam nhân ngồi với nhau cũng phải có chút men chứ. Còn đây là tương ớt ta tự giã, mang cho ngươi nếm thử.”
Cát thẩm thấy là cái gì thì mới thả lỏng, mặt mày rạng rỡ hơn: “Vậy ta nhận nhé, món gì ngươi làm xưa nay đều ngon cả.”