Chương 34

Nắng giờ Thìn lên cao, len qua khung cửa khép hờ đáp lên mí mắt nóng ran. Thẩm Liễu đưa tay dụi dụi mắt liền nghe giọng Cố Quân Xuyên bên cạnh dịu dàng hỏi: “Tỉnh rồi à?”

Sực tỉnh luôn, cậu mở choàng mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Cố Quân Xuyên không trả lời mà nói: “Cát thẩm rủ nương cùng đi làm đậu phụ rồi, còn bảo muội đang trông Trịnh Hổ, chẳng có thời gian xây chuồng gà đâu.”

Thẩm Liễu lồm cồm ngồi dậy thấy trên người đã mặc sẵn trung y, cậu phồng má. Thật là tức chết mất! Cứ tưởng người này đoan chính thế nào hóa ra là hạng gian xảo!

Cậu hậm hực: “Ngươi xấu lắm!”

“Ừ, là ta.” Cố Quân Xuyên không chối, đưa bát nước đến bên môi cậu: “Em uống chút nước đi, giọng khàn cả rồi.”

Quả thật cũng hơi khát, Thẩm Liễu cầm bát nước cúi đầu uống, nước ấm tràn qua cổ họng làm thanh quản dễ chịu đi không ít.

Cố Quân Xuyên nhận lại cái bát rồi đặt sang một bên, tiếp tục ân cần: “Chắc rồi đói phải không? Ta hâm đồ ăn rồi mang vào cho em nhé.?”

Trời ạ, đã dậy trễ thế này mà còn ăn trên giường thì chẳng ra làm sao cả! Thẩm Liễu lắc đầu quầy quậy: “Ta dậy đây.”

“Em còn thấy khó chịu không?”

Cái kiểu của hắn vẫn vậy, mặt không đổi sắc nói mấy lời khiến người ta xấu hổ! Má Thẩm Liễu lại đỏ bừng, cậu gãi gãi cổ: “Không nói… Ta không nói cho ngươi.”

Cố Quân Xuyên suýt bật cười, hóa ra tiểu phu lang nhà hắn giờ cũng biết dỗi rồi.

Hắn không trêu nữa mà đưa y phục sạch cho Thẩm Liễu, biết cậu muốn mặc đồ nên quay đi: “Ta không nhìn đâu.”

Lần này Thẩm Liễu thông minh hơn rồi, cậu nhìn chằm chằm sau đầu hắn một lúc, tới khi chắc chắn hắn sẽ không nhìn lén mới bắt đầu cởi trung y.

*

Phần bữa sáng để riêng cho Thẩm Liễu cất trong bếp: trong nồi sắt là xửng tre bày hai cái bánh bao chay, một bát cháo trắng, thêm một phần cà tím kho khoai tây nữa. Thậm chí dưới đáy nồi còn đổ sẵn nước rồi, bây giờ Thẩm Liễu chỉ cần nhóm bếp lên đun nữa thôi. Cậu kéo ghế đẩu ngồi xuống bên lò, lửa chẳng mấy chốc đã cháy phừng phừng, hơi nóng phả ấm hai gò má.

Nước trong nồi không nhiều nên sôi rất nhanh, nhưng mà là cháo đặc vì vậy cần đun thêm ít lâu nữa mới nóng được.

Thẩm Liễu day day vành tai, đầu óc không khỏi nghĩ ngợi lung tung. Nhất là lúc sáng thấy hộp sáp thơm trên bàn… cậu có cảm giác cả người mình đều hun chín đỏ.

Chỉ có mình mình ăn nên Thẩm Liễu không bưng vào nhà nữa, cậu ngồi bên bếp xử luôn. Bánh bao mới làm sáng sớm nên hấp lại thì vẫn thơm thơm mềm xốp, cắn một miếng vị ngọt lan trên đầu lưỡi. Thìa sứ múc men theo thành bát lên một ít cháo, cậu thổi thổi mấy hơi mới đưa vào miệng, chỉ là cháo trắng đơn sơ nhưng hương vị vẫn bùi bùi ngọt ngọt, ăn kèm với một miếng cà tím kho đậm vị tương lại càng thêm ngon miệng.

Tương đậu đều do nhà tự làm; muốn ủ tương tốt nhất nên bắt đầu vào xuân hoặc thu khi thời tiết không quá nóng hay quá lạnh, lên men lúc này là thích hợp nhất.

Khi đó vừa hay vào tiết Cốc Vũ(*) nên nhiệt độ vẫn chưa tăng nhiều lắm, Triệu Xuân Mai đi chợ sớm chọn được mẻ đậu nành hạt nào hạt nấy đều căng mẩy, to tròn.

Ngâm qua một đêm đậu nành nở to gấp đôi, tròn mập bóng bẩy, hấp trong chõ tre đến khi chín mềm. Chờ đậu nguội thì đem trộn đều với bột mì rang, sau đó chọn một chỗ thoáng khí trong sân rồi rải đều hỗn hợp đậu ra, nhưng đừng quên phủ lên trên một lớp cỏ khô để ủ ấm. Đợi sau vài bữa đậu sẽ kết thành từng khối, trên bề mặt còn phủ một lớp nấm trắng mịn.

Vị mặn ngọt đã là khoái khẩu của Cố Tri Hỉ từ nhỏ đến nay nên Triệu Xuân Mai cũng thường xuyên làm. Hai người cùng bóp vụn những tảng đậu, đổ vào chum lớn, thêm nước muối rồi đem đặt ở nơi có nắng để ủ.

Để tương nhanh lên men thì ngày nào cũng phải “đánh tương”, tức là dùng cán bột khuấy đều để đậu nhuyễn thành hồ. Đây là nhiệm vụ của bảo muội, cô bé luôn vui vẻ làm, còn tranh thủ lúc a nương không để ý trộm quẹt một ít nếm thử.

Phơi chừng hai ba tháng tương đặc sánh ngả màu nâu sẫm, thơm lừng mùi đậu. Tương này đem đảo với rau hay trộn mì đều ngon, nhất là vào những ngày hè nực nội, được một miếng dưa mát lạnh trộn tương cũng có thể sánh với mỹ vị nhân gian rồi.

Thẩm Liễu cắm cúi ăn bữa sáng không dừng, cũng do đêm qua mệt quá, chẳng mấy chốc cậu đã húp hết bát cháo, còn ăn được nhiều hơn nửa cái bánh bao so với thường ngày.

Dọn dẹp đâu vào đấy, cất bát đũa sạch vào trong tủ, Thẩm Liễu định ghé qua nhà bên cạnh xem bảo muội thế nào. Chỉ một chốc nữa là quá giờ Thìn rồi, nếu a nương chưa về kịp thì cậu sẽ nấu bữa trưa trước.

Đi qua con ngõ nhỏ sang nhà bên mà đầu óc Thẩm Liễu cứ loạn cả lên. Lúc nãy cậu quên hỏi trước Cố Quân Xuyên, chẳng biết hắn lấy lý do dậy muộn nào với bảo muội, là lạnh quá không tỉnh nổi, hay lại cảm mạo như lần trước…

Chưa bước vào đã nghe tiếng gà mái kêu cục tác, qua cánh cửa mở hé có thể thấy Cố Tri Hỉ đang chơi đấu cỏ với Trịnh Hổ trong sân. Cả hai mỗi người cầm một cọng cỏ, hai cọng móc vào nhau thành hình chữ thập, mỗi đầu đều kéo hết sức, bên nào đứt trước thì thua cuộc.

“Tách” một tiếng giòn tan, cọng cỏ trong tay Trịnh Hổ đứt ngang, Cố Tri Hỉ vừa cười khúc khích vừa cong tay búng nhẹ vào trán cậu bé, nó ôm đầu bĩu môi nói: “Một ván nữa cơ.”

Thẩm Liễu nhìn thấy mà buồn cười, gõ nhẹ lên cánh cửa: “Bảo muội.”

Nghe tiếng, Trịnh Hổ quay đầu lại thấy Thẩm Liễu ở ngoài cổng liền gọi: “Tiểu Liễu ca ca, chơi đấu cỏ với bọn đệ nè.”

Cố Tri Hỉ xoa xoa đầu cậu nhóc một cái rồi đứng dậy, bước tới trước mặt Thẩm Liễu: “Ca phu dậy rồi ạ?”

Thẩm Liễu gãi má ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, hôm qua ta đã hứa sẽ dậy sớm dựng chuồng với muội, thế mà…”

“Không sao đâu, muội không trách ca phu, là tại đại ca mà.”

Tai Thẩm Liễu lại đỏ bừng thì nghe Cố Tri Hỉ nói tiếp: “Thật ra lần trước cũng thế nhỉ, mà muội ngốc nên tưởng ca phu bị ốm.”

Thẩm Liễu lí nhí “ừ” một cái, màu đỏ lan khắp mặt tới cổ với tai, ấp úng nói: “Ta, ta ngại… Không tiện nói.”

“Còn đại ca á, chẳng biết ngại là gì.” Cố Tri Hỉ trề môi, nàng nhớ lại sáng nay định qua rủ Thẩm Liễu dậy ăn sáng rồi cùng xây chuồng gà, ai dè bị ca ca chặn lại ngay ngoài cửa.

Đại ca là người bụng dạ khó lường, nếu thực sự không muốn để ai biết thì huynh ấy có trăm ngàn kế để dấu. Ấy thế mà sáng nay huynh ấy chỉ đứng chắn trước cửa, nghiêng đầu nhướng mày nhìn cô bé, nói cũng không nói, đầy ẩn ý cười cũng chẳng ra cười… Ý, cứ như bị cái gì nhập ấy.

Lại nhìn Thẩm Liễu trước mặt đỏ rực như trời chiều… Ôi, ca phu dễ thẹn ghê.

Sực nhớ, tiểu cô nương xoay qua kéo sang một cái ghế: “Ca phu ngồi đi, đứng lâu đau lưng đó.”

“Ta không yếu ớt đến mức ấy đâu.” Thẩm Liễu càng thẹn.

Cố Tri Hỉ chưa kịp đáp, Tiểu Hổ đã bịch bịch chạy tới giơ hai cọng cỏ lên: “Tiểu Liễu ca ca, chơi đấu cỏ với đệ đi.”

Cố Tri Hỉ vò vò cái đầu tròn vo của thằng nhóc: “Ca ca cần phải nghỉ ngơi, ta chơi với đệ còn chưa đủ à?”

Thằng bé xị mặt: “Nhưng mà đệ toàn thua tỷ…”

Thẩm Liễu bật cười: “Ta cũng không kém đâu nha.”

“Thật ạ?”

“Thật.”

Vốn Thẩm Liễu tạt sang là muốn hỏi Cố Tri Hỉ trưa nay sẽ ăn gì, cuối cùng lại thành ba đứa nhỏ chụm đầu chơi trò chơi. Cố Quân Xuyên ở nhà chờ mãi không thấy người, cũng đoán cậu qua chỗ bảo muội bèn sang tìm. Khi ghé mắt qua khe cửa thấy ba người từ lớn đến nhỏ chơi đùa vui vẻ thì hắn chẳng nỡ cắt ngang, chỉ quay người trở lại thư phòng.



(*) Tiết Cốc Vũ diễn ra vào khoảng từ ngày 20/4 đến 5/5 dương lịch, hay khi kinh độ của mặt trời bằng 30, là lúc thời tiết chuyển từ xuân sang hè.

Tiết Cốc Vũ là thời điểm có mưa, những cơn mưa này thường lớn và nặng hạt ví như những hạt ngũ cốc. Đây cũng là thời điểm vô cùng tốt cho sự sinh trưởng của cây cối, hoa màu.