Chương 33

Khi Thẩm Liễu bước tới gần bếp đã nghe thấy tiếng nước sôi ùng ục. Cố Tri Hỉ đang dùng gáo bầu múc nước vào chậu, thấy cậu nàng hỏi: “Nước nấu xong rồi đấy, ca phu muốn rửa ráy trước hay mang nước cho đại ca trước ạ?”

“Nặng lắm đấy, muội để ta làm cho.” Thẩm Liễu bước nhanh lại gần, cầm lấy gáo nước trong tay cô bé: “Cứ để ta lo, muội về phòng nghỉ đi.”

Cố Tri Hỉ gật gật định đi ra nhưng rồi lại quay qua ghé gần vào Thẩm Liễu: “À, ca phu, phòng củi sắp chật rồi, bao giờ mình làm chuồng gà ạ?”

Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng đâu, chỉ là a nương nói gà là do nàng và Thẩm Liễu cùng nhau đội mưa mang về, vì vậy khi làm chuồng thì phải nói với Thẩm Liễu một tiếng.

“Muội mang đủ đá về rồi đấy, chỉ chờ huynh rảnh rồi mình xây chuồng thôi.”

“Muội vác đá về rồi sao? Chắc nặng lắm đúng không?”

“Cũng không đến nỗi đâu, muội chia làm nhiều lượt nên không nặng lắm.”

Hôm nay đại ca và ca phu tới tiệm sách, a nương phải ở nhà sửa áo, vì vậy cô bé tranh thủ lên núi nhặt đá, còn tiện thể bắt thêm vài con châu chấu. Cũng chẳng đến nỗi vất vả, mỗi tội trời nắng quá thôi.

Thẩm Liễu đổ thêm một gáo nước lạnh vào chậu, vừa lấy tay thử rồi nhấc lên, vừa nói: “Vậy để mai đi, sáng mai ăn xong mình bắt tay vào làm.”

“Dạ được.”

Cố Tri Hỉ lại thấy Thẩm Liễu lúi húi bắc nồi lên nấu nước tiếp, vậy chậu nước kia là cho đại ca rồi. Ca phu lo liệu mọi thứ thật chu đáo, cô bé yên tâm cầm đèn về phòng mình.

Trời về đêm trở lạnh thêm, lảng bảng sương mù. Cửa phòng đã đóng từ sớm, ánh nến mờ nhạt. Cố Quân Xuyên đang ngồi đọc sách, hắn đã tháo búi tóc rồi, trên người cũng chỉ khoác một cái áo mỏng, khi nghe có tiếng mở cửa thì từ tốn ngẩng đầu lên.

Chẳng cần đợi Thẩm Liễu nói gì, hắn đã chủ động dịch người ngồi sát mép giường.

Có lẽ lần trước đã thành thật giãi bày với nhau mà lần này Cố Quân Xuyên không ngăn cậu đυ.ng vào chân hắn nữa, khi Thẩm Liễu giúp hắn xắn ống quần lên, trên mặt hắn chỉ thoáng một vẻ bất an, nhíu nhẹ mày rồi thôi.

Nước ấm vừa độ, hơi ấm lan khắp cẳng chân. Cố Quân Xuyên ngó sang Thẩm Liễu, vỗ nhẹ bên mép giường ra hiệu cho cậu ngồi lại gần. Vốn dĩ Thẩm Liễu định bê nước vào cho hắn xong thì quay ra bếp luôn, song hắn nói thì cậu vẫn thuận theo ngồi xuống. Hai người sát bên nhau, chân chạm chân, mặt cậu lại ửng hồng.

Một hồi sột soạt vang lên, Cố Quân Xuyên xoay người đưa sang một túi bạc, Thẩm Liễu đưa hai tay đón lấy mà ngơ ngác: “Đây là…”

“Là bạc của phòng mình. Hôm nay Chu Nhị gia trả thù lao, trừ đi bữa trưa, điểm tâm, sáp thơm, thì còn lại năm trăm bốn mươi đồng. Cùng với tiền ta để giành được trước đây, tất cả đều ở trong này.”

Thẩm Liễu tròn xoe mắt nhìn túi bạc căng phồng, lại nhìn sang Cố Quân Xuyên mà vẫn mờ mịt: “Nhưng ngươi đưa cho ta làm gì?”

Cố Quân Xuyên nhìn gương mặt kinh ngạc của cậu, nói: “Đã thành phu lang rồi thì cũng nên học cách quán xuyến việc nhà đúng không?”

Thẩm Liễu đối diện với đôi mắt ngập tràn ý cười của hắn mà vẫn mờ mịt một hồi lâu không phản ứng. Cố Quân Xuyên giơ ngón tay huơ huơ trước mặt cậu: “Em ngẩn ra đó làm gì? Đếm tiền đi.”

Lúc này cậu mới hồi thần mà cầm túi bạc ra bàn, “loảng xoảng” một loạt đổ ra bàn làm Thẩm Liễu lại tròn mắt. Trong này có cả tiền đồng lẫn lộn cùng bạc vụn, cậu bắt đầu đếm, mặt rạng lên ánh đỏ.

Dưới ánh nến dịu dàng, Cố Quân Xuyên ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chăm chú của tiểu ca nhi, khóe môi khẽ cong lên một nét cười không dễ nhận ra.

Chợt Thẩm Liễu quay đầu lại hỏi: “Chúng ta có cần đưa một ít cho a nương không?”

“Việc đó tùy em quyết.”

“Tùy ta à?” Thẩm Liễu có phần lúng túng, đây là lần đầu tiên cậu cầm quản số tiền lớn thế này nên không tránh khỏi e dè.

Cố Quân Xuyên nói thêm: “Lúc trước mỗi khi nhận được tiền công ta cũng gửi a nương nhưng người phần nhiều đều không chịu nhận. Cứ đợi đến dịp lễ mình biếu a nương thêm chút là được.”

Thẩm Liễu gật đầu, cậu lại tiếp tục tách riêng bạc vụn sang một bên, định bụng sẽ cất kỹ số này chung với năm lượng bạc lần trước, còn lại dành cho chi tiêu hàng ngày. Lại đếm ra trăm đồng bỏ vào túi rồi đặt vào tay Cố Quân Xuyên.

“Ngươi ra ngoài cũng cần ít tiền theo người.” Cậu bẽn lẽn nói.

Cố Quân Xuyên nhìn túi tiền trong tay, cúi đầu mỉm cười: “Đa tạ phu lang.”

Cái giọng trầm thấp khiến vành tai Thẩm Liễu nóng ran, cậu lắp bắp: “Ngươi, ngươi rửa mặt xong rồi thì cứ nghỉ trước đi, ta ra ngoài chuẩn bị… Khi về, về mang nước đi đổ cho.”

“Được.”

Qua chừng ấy thời gian, nồi nước đun từ nãy đã sôi sùng sục, Thẩm Liễu lấy móc kéo củi ra trước để dập lửa, sau đó múc thêm hai gáo nước lạnh hòa vào chậu cho dịu bớt nhiệt nóng.

Đợi đến khi cậu rửa ráy xong xuôi rồi về phòng, Cố Quân Xuyên đã yên vị trên giường. Hắn thấy Thẩm Liễu vào lấy chậu đem đi thì khẽ nói: “Cảm ơn em.”

Thẩm Liễu tươi cười: “Chuyện nhỏ thôi mà, ngươi cảm ơn làm gì.”

Tiếng cười còn vương dài ở âm cuối rót vào tai êm ái, quấn quýt như mật. Ánh sáng chập chờn soi lên khuôn mặt trong sáng của cậu, làm hắn bất giác thất thần, vội quay đầu nhìn tránh đi.

Thẩm Liễu đổ nước xong thì cài chặt then cửa bếp, song cậu vẫn chẳng vội về phòng. Cậu yên lặng đứng trong sân, mắt nhìn ánh trăng xa tít chân trời một hồi lâu vẫn chưa động đậy.

Gió đêm nhè nhẹ thổi cành lá lay động, từng chiếc lá xào xạc rơi – thu đến thật rồi.

Thẩm Liễu hiểu rất rõ bản thân mình không thông tuệ cũng chẳng lanh lợi, diện mạo cũng thường thường không có gì đặc biệt. Được gả vào nhà họ Cố quả thực là phúc lớn trời ban cho cậu.

Thẩm Liễu nhéo mạnh một cái vào tay, đau thật, nhưng lại làm cậu bật cười.

Không phải mơ, là thật đấy.

Tiếng cửa mở khe khẽ, Cố Quân Xuyên đặt sách sang bên rồi kéo đèn nến lại gần hơn, ngay sau đó Thẩm Liễu bước vào. Có lẽ vì đứng ngoài trời quá lâu mà dẫu đã có thêm áo của nương, cậu vẫn rùng mình một cái.

Cố Quân Xuyên trông thấy thì hỏi: “Bộ y phục a nương đang sửa cho em bao giờ sẽ xong?”

“A nương nói gần xong rồi, vải đã cắt sẵn chỉ cần may lại thôi, sẽ vừa lắm.”

Thấy Thẩm Liễu cứ đứng nguyên ở đó mãi, Cố Quân Xuyên lại vỗ nhẹ mép giường muốn cậu đến ngồi. Thẩm Liễu lắc đầu: “Người ta vẫn còn hàn khí.”

“Không sao đâu.”

Thẩm Liễu bèn nghe lời ngồi xuống bên cạnh, hai người lại vai kề vai, Cố Quân Xuyên thuận tiện kéo tay cậu sang xoa: “Chỉ một bộ áo thì em thay giặt ra sao?”

Bàn tay nam nhân khô ráo ấm nóng làm những ngón tay của Thẩm Liễu đỡ lạnh đi nhiều. Thẩm Liễu khẽ nói: “Ta tính, phòng củi còn ấm… Giặt ban đêm treo lên, sáng ra sẽ khô thôi.”

Ở nhà họ Cố làm cậu học được cách sinh hoạt tinh tế hơn. Nếu là trước kia, một bộ y phục có thể mặc suốt bốn mùa, dù sờn rách mấy cũng chẳng dám đổi.

Nhưng Cố Quân Xuyên lại cau mày. Cố gia không dư giả nhưng cũng chẳng đến nỗi để phu lang phải mặc mãi đồ cũ. Hắn bèn kiếm cớ: “Trong đó không phải vẫn còn một bầy gà ư?”

“Chúng sắp có nhà mới rồi.” Thẩm Liễu hào hứng: “Ta với Bảo muội đã bàn nhau sáng mai sẽ xây ổ gà, muội ấy đã đi nhặt sẵn đá rồi đấy.”

Cố Quân Xuyên trầm mặc không đáp, chỉ day nhẹ các đốt ngón tay. Hừm, lúc trước hắn dặn thế nào, phu lang nhỏ của hắn tuyệt nhiên không thèm nhớ. Trông gương mặt nở nụ cười trong trẻo của đối phương hắn chỉ hơi nhăn trán.

Cố Quân Xuyên dịch sang một bên chừa chỗ đã được làm ấm cho Thẩm Liễu.

Cậu nghĩ sao nói vậy: “Lỡ nửa đêm ngươi cần dậy đi…”

“Ta chưa muốn ngủ.” Hắn trầm giọng nói.

Thẩm Liễu hiểu ý, hẳn là chân hắn lại nhức rồi: “Vậy ngươi đợi ta thay đồ xong ta bóp chân cho.”

Cậu lén nhìn qua thì thấy Cố Quân Xuyên không chú ý đến mình mới yên tâm. Dù họ đã thân mật rồi nhưng dù sao vẫn là trong bóng tối, bị nhìn thấy khi thay đồ vẫn xấu hổ lắm. May thay Cố Quân Xuyên luôn giữ lễ, ngay cả khi viên phòng cũng hỏi trước… bởi thế cậu chẳng lo hắn nhìn…

Nhưng khi vừa trút bỏ y phục bên ngoài Thẩm Liễu bỗng nghe thấy tiếng loạt soạt, cậu còn chưa kịp phản ứng thì nến đã phụt tắt.

Cậu giật mình: “Sao, sao thế… ưm!”

Cố Quân Xuyên không lên tiếng, chỉ có hơi thở nặng nề như hun đốt cả đêm dài.

Giọng Thẩm Liễu nghèn nghẹn: “Khoan, từ từ đã… Ta hẹn với bảo muội, mai… mai xây chuồng gà nữa…”

“Cứ để ta làm.”