Thẩm Liễu dứt lời hai người đều sửng sốt. Cố Quân Xuyên quay sang nhìn cậu, hắn chưa bao giờ nghĩ người đến múc giúp bát canh còn rón rén mãi mới dám làm, giờ lại vì mình mà nổi giận như thế.
Phương Thuấn Cử nhìn Thẩm Liễu, vẫn bất mãn: “Ta nói bậy chỗ nào? Sĩ nhân lấy đạo làm gốc! Còn kẻ cứ sân si áo xấu cơm thô thì không xứng nói chuyện quân tử!
Thẩm Liễu nuốt nước bọt, bấu chặt hai tay. Tuy căng thẳng nhưng hai mắt cậu vẫn sáng ngời, dứt khoát: “Cái sĩ, cái đạo gì đó, ta không hiểu. Nhưng ta biết người với người ai cũng như nhau, không phân sang hèn. Ngươi chẳng hiểu rõ một người ra sao, chẳng xem đức hạnh họ thế nào, nhưng chỉ dựa vào việc người ta buôn bán mà coi thường… Đó là lời thầy dạy ngươi sao?”
“Ngươi nói Cố gia chưa đến mức đói không có ăn mà phu quân ta đã đi kiếm tiền, như thế là hèn hạ… Chẳng lẽ chỉ khi sắp chết đói mới được kiếm tiền sao? Phu quân ta không trộm cắp cướp bóc, ngày nào cũng chong đèn viết chữ đến tận đêm khuya, mọi đồng tiền đều là tự tay vất vả kiếm được. Hắn không ỷ vào a nương, không lười nhác, đó là khí cốt quân tử còn gì. Sao qua lời ngươi lại là hèn hạ?”
Phương Thuấn Cử nghẹn lời không phản bác được câu nào, mãi sau mới quát to: “Ngươi, thứ quê mùa như ngươi thì hiểu cái gì!”
Cố Quân Xuyên sầm mặt: “Ta khuyên ngươi nên giữ mồm giữ miệng!”
Phương Thuấn Cử giật mình. Bao nhiêu năm cùng đi học với Cố Quân Xuyên, đây là lần đầu y thấy hắn nổi giận rõ rành rành như vậy. Giờ mới ý thức được mình lỡ lời, y đỏ mặt nói: “Là ta thất ngôn.”
Hai người lặng im không đáp, y chắp tay hành lễ rồi hấp tấp quay người rời đi.
Phố phường vẫn đông đúc, hàng quán vẫn ồn ào, tiểu nhị vẫn rôm rả rao hàng. Tại nơi góc cửa ít người để tâm này Cố Quân Xuyên vẫn chưa bình tâm.
Thẩm Liễu ngồi xuống là lại thu về vẻ dè dặt, cậu nghịch tà áo: “Ta, ta có nói sai gì không…”
Cố Quân Xuyên từ từ rũ mắt, lòng như biển động mà ngoài mặt hắn vẫn điềm tĩnh như thường, hắn cầm đũa đảo lại bát mì cho Thẩm Liễu: “Trương hết mất rồi.”
“Ôi!” Phu lang nhỏ của hắn vội cúi đầu ăn: “Không thể để phí được!”
Cứ thế, chuyện xáo xào vừa rồi không ai nhắc tới nữa.
Ăn xong bữa hai người lại dạo quanh vài gian hàng, mua thêm điểm tâm cho A nương và bảo muội.
Thu đến rất gần, tiết trời cũng dần chuyển lạnh, vì vậy Cố Quân Xuyên dẫn Thẩm Liễu đi mua ít sáp thơm. Đó là một hũ sứ trắng nhỏ, bên trong là lớp sáp màu ngà thoang thoảng mùi thơm dìu dịu.
Đây là lần đầu tiên cậu dùng thứ này, chứ hồi trước vào mùa đông, nếu mặt nứt nẻ thì dùng nước ấm lau tạm, đến khi không chịu nổi nữa thì mới lấy đầu ngón tay cạo ít mỡ lợn thoa lên mặt. Thế nên khi nghe hỏa kế giới thiệu cậu còn chưa hiểu cái hũ này dùng để làm gì, chỉ thấy mùi hương của nó dễ chịu, thoa lên mặt cảm giác rất mịn màng, êm ái.
Cố Quân Xuyên cũng mua thêm hai hũ cho a nương và bảo muội, dùng vải bọc lại cẩn thận rồi cất vào hòm tre. Xong xuôi tất cả rồi, hai người bắt đầu lên đường quay về nhà.
Thường ngày Cố Quân Xuyên sẽ chỉ ra đầu phố đón xe đi nhờ, nhưng xe đó vừa khó gặp lại không đưa vào tới nhà. Nhưng bây giờ có Thẩm Liễu đi cùng, hắn dứt khoát tốn thêm hai đồng thuê luôn một xe bò.
Xa phu giật nhẹ cương, xe bắt đầu lăn bánh cuốn theo bụi đất mịt mờ. Khi họ về đến nhà thì mây chiều đã nhuộm đỏ chân trời, chim bay về tổ, khói bếp lượn lờ trong gió.
Lúc hai người bước vào cửa Triệu Xuân Mai đang nấu ăn trong bếp, còn Cố Tri Hỉ đang bê bát đũa sạch đi ra, vừa thấy họ cô bé reo lên: “A ca, ca phu về rồi! Bữa tối cũng sắp xong rồi đấy!”
Cố Quân Xuyên ừ một tiếng rồi xách hòm vào thư phòng, còn Thẩm Liễu đi vào bếp phụ giúp, cậu rửa tay xong thì nghe Triệu Xuân Mai hỏi: “Hôm nay vui không con?”
“Vui lắm ạ!” Má Thẩm Liễu hơi hơi hồng, cậu tíu tít kể: “Con với tướng công đi ăn mì, mua cả điểm tâm, thích lắm!”
Triệu Xuân Mai tay thoăn thoắt bày món xào ra đĩa, cũng mỉm cười: “Vui là được rồi. Lúc con đi ta tranh thủ cắt may bộ đồ, ăn xong qua phòng nương thử xem có vừa không nhé.”
Thẩm Liễu gật đầu lia lịa: “Dạ vâng!”
Trên bàn cơm đã bày sẵn một nồi cháo trắng, một xửng bánh bao nhân rau, thêm một đĩa tam địa tiên(*) vừa ra lò.
Khoai tây, cà tím đều là Cố Quân Xuyên hái về sáng nay, tươi ngon vô cùng. Khi hắn ngồi xuống thì ba người kia đều đã múc sẵn cháo ra rồi, chỉ đợi hắn thôi.
Cố Quân Xuyên đặt gói giấy lên bàn: “Hôm nay con mua ít điểm tâm cho a nương và bảo muội nhấm nháp một chút.
Mắt Cố Tri Hỉ sáng rỡ, nuốt nước bọt một cái, nhưng Triệu Xuân Mai vội dẹp gói giấy sang bên: “Ăn tối trước đã, ngọt quá lại ngang bụng chán cơm.”
“Dạaa…” Tiểu cô nương tủi thân dẩu miệng quay đi thì hai hũ sứ trên bàn đập vào mắt, nàng lại hào hứng: “Ca ca mua sáp thơm cho muội ạ?”
Hắn gật đầu: “A nương và muội mỗi người một hũ.”
Những món đồ thế này tuy nhà họ không thường xuyên mua nhưng không phải chưa thấy bao giờ. Khi Cố Tri Hỉ còn nhỏ Triệu Xuân Mai sẽ nấu mỡ lợn với bạch chỉ và hạnh nhân để bôi mặt cho con. Khi lớn thêm một chút, bà biết con gái cần dưỡng nhan thì mỗi độ thu đông sẽ lên phố mua hũ nhỏ về, dè sẻn dùng vừa khéo đến mùa xuân năm sau.
Cô bé vui ra mặt, nhưng Triệu Xuân Mai liếc mắt trách khẽ Cố Quân Xuyên: “Con cứ chiều muội muội quá, con xem giờ nó ăn cơm cũng chẳng tập trung.”
Cố Quân Xuyên chỉ cười: “Vâng, để lần sau ăn cơm xong con mới đem ra.”
Dạo này trời tối nhanh hơn. Giờ này trên bàn nhỏ phải thắp thêm một ngọn nến, ánh lửa nhẹ lay động soi rọi cả gian nhà trong một lớp sáng ấm dịu dàng.
Triệu Xuân Mai gắp cho Thẩm Liễu một cái bánh bao: “Ta làm nhân cải thảo trộn với mỡ, con nếm thử đi.”
Lúc Triệu Xuân Mai hấp bánh Cố Tri Hỉ là người canh lửa, khi bánh vừa ra khỏi nồi tiểu cô nương không nhịn được mà nhón một cái ăn, nóng mấy cũng ngon lành chén hết. Khi đó bà đã nghĩ đến Thẩm Liễu, nếu đứa nhỏ ngoan này ở nhà thể nào cũng ngồi với muội muội bên bếp, vừa trông lửa vừa ăn bánh bao.
Thẩm Liễu cúi đầu cắn một miếng, cải trộn với mỡ ăn thơm nức mũi, cậu khen: “Ngon quá ạ.”
“Muội cũng thấy ngon.” Cô bé vừa nói vừa hí húi húp cháo, chẳng buồn ngẩng lên.
Triệu Xuân Mai gắp cho nàng một đũa rau: “Con tham ăn như mèo, cái gì chẳng khen ngon.”
Cả nhà đều bật cười, trong ánh sáng ấm áp, gương mặt nào cũng đầy hài lòng, vui vẻ.
Lúc dùng bữa xong trời cũng đã tối sầm, gió lạnh nổi lên từng cơn làm người ta rùng mình. Thẩm Liễu theo Triệu Xuân Mai vào phòng, thấy trên bàn đã bày sẵn bộ y phục đang sửa.
Học trò phần lớn đều mặc trường sam, Cố Quân Xuyên cũng vậy. Nhưng trang phục kiểu này hơi bất tiện cho sinh hoạt thường ngày do đó Triệu Xuân Mai khéo léo chỉnh lại thành áo tay dài và quần túm ống, sửa xong bộ đồ ban đầu rộng với Thẩm Liễu cũng thành vừa vặn.
Triệu Xuân Mai nâng y phục lên: “Áo của Xuyên nhi dài quá nên ta cắt bớt từ chỗ này, sửa lại chừa khoảng một gang tay, như vậy làm việc cũng tiện hơn.”
Áo mới chỉ cắt thô chứ chưa kịp khâu vào, Triệu Xuân Mai giơ ra trước ngực Thẩm Liễu ướm thử: “Vừa in, con nhìn này.”
Thẩm Liễu ôm bộ y phục vào lòng, miệng vụng về chẳng biết nói gì. Cậu chỉ cảm thấy mình có thể hình dung ra hình dáng thuở niên thiếu của Cố Quân Xuyên qua những lớp vải, hóa ra khi ở tuổi mới mười mấy hắn đã cao lớn thế này.
Tiểu ca nhi mày mắt cong cong: “Nương ơi, con thích lắm.”
–
(*) Tam địa tiên (地三鲜) có nghĩa là “ba món ngon từ đất”, là một món ăn gia đình rất phổ biến trong ẩm thực miền Bắc Trung Quốc.
Thành phần chính là khoai tây, cà tím, ớt xanh; từng nguyên liệu được chiên sơ riêng biệt, sau đó đem xào chung với tỏi, hành, xì dầu và ít đường, tạo thành một món ăn có màu sắc bắt mắt, hương vị đậm đà, kết cấu mềm mà hơi giòn giòn.