Chương 31

Qua con ngõ này sẽ đến phố chợ, nơi có hàng quán cửa tiệm san sát nhau. Đúng vào giờ cơm trưa nên tiểu nhị của các quán đều ra đường chào khách, vai khoác khăn trắng, lời rao hàng như hát vè sôi nổi vang lên dọc phố.

Mọi khi mỗi lần Cố Quân Xuyên đến giao bản thảo, hắn đều ghé quán gần đó ăn một bát mì không, nếu hôm nào thù lao hậu hĩnh hơn sẽ gọi thêm một quả trứng luộc.

Khi hai người họ bước vào, trong quán đã đông nghịt, thực khách chủ yếu là lái buôn và học trò đến hiệu sách mua học cụ. Vì thiếu chỗ ngồi thế là hai người đành chen chúc ở một cài bàn nhỏ kê sát cửa.

Tiểu nhị cũng áy náy: “Khách đông quá, đành để hai vị ngồi chỗ này. Lát nữa tiểu nhân xin biếu thêm chút rau dưa ăn kèm, hi vọng quan khách vừa lòng.”

Cố Quân Xuyên lại chẳng thấy phiền, ngồi sát cửa thế này vừa mát mẻ thoáng đãng, lại có thể nhìn cảnh nhộn nhịp bên kia phố. Hắn đặt hòm sách lên bàn, gọi trước hai bát mì thịt, thêm một quả trứng cho bát của Thẩm Liễu. Sau đó tranh thủ đồ chưa mang lên, hắn dẫn phu lang sang bên kia mua ít điểm tâm.

Giữa trưa phố xá thật nhộn nhịp, tiếng rao, tiếng chào mời rộn ràng không ngớt.

Tiệm điểm tâm vừa bày ra một mẻ bánh trà nóng hổi, phụ nhân đứng trước cửa lớn tiếng hô: “Bánh trà đây! Bánh trà mới ra lò đây!”

Nồi hấp tỏa khói nghi ngút, hương ngọt thanh của bánh trà phảng phất khắp không gian. Cố Quân Xuyên đề nghị: “Mua ít bánh nhé?”

Thẩm Liễu chưa từng được nếm loại điểm tâm tinh xảo thế này, cậu ngẩng đầu nhìn bảng hiệu có vẻ trang trọng thì càng e ngại giá cả, bèn rướn lên nói nhỏ vào tai Cố Quân Xuyên: “Chắc đắt lắm phải không?”

“Hôm nay có bạc, chúng ta mua vài cái nếm thử cũng được.”

Thẩm Liễu gật đầu đi theo, cậu đến gần mới nhìn kỹ: đáy xửng lót lá trúc, đặt lên trên là những chiếc bánh nhỏ xanh biếc như ngọc bích, bề mặt bánh rắc vụn hạnh nhân cùng lớp đường mật màu hổ phách đang từ từ chảy xuống. Đẹp đến nỗi chẳng nỡ ăn.

Cố Quân Xuyên nói với người bán: “Cho hai cái bánh trà.”

“Có ngay!”

Phụ nhân gắp hai chiếc bánh bỏ vào một tờ giấy dầu, gói cẩn thận rồi buộc chặt bằng dây gai xong thì đưa qua cho họ. Thấy Thẩm Liễu háo hức, Cố Quân Xuyên không nhận mà chỉ hơi hất hất cằm, thế là cậu vươn hai tay ra tự mình đón lấy gói bánh.

Hai người quay về quán mì thì món ăn cũng vừa dọn lên, tiểu nhị mang thêm cho họ một đĩa dưa chuột đập dập, coi như bù đắp cho việc phải ngồi sát cửa, hắn niềm nở: “Chúc hai vị ăn ngon miệng!”

Cố Quân Xuyên ngồi xuống rồi gỡ dây mở gói ra, cách gói rất khéo giúp bánh vẫn nguyên hình, không bị xẹp, ngay cả lớp hạnh nhân ở trên vẫn nguyên vẹn không rơi ra vụn nào.

Hắn đặt trước mặt Thẩm Liễu, nói: “Còn nóng, em ăn đi.”

Thẩm Liễu liếʍ liếʍ môi, vừa nhớ lại vừa nãy nghe bà lão báo giá mà nhói cả tim – ba đồng một miếng, hai miếng là sáu! Hôm trước ra chợ với bảo muội ăn đậu hũ chỉ có một đồng, một cái bánh trà đủ mua ba bát rồi!

Nhân lúc đũa còn sạch, Thẩm Liễu cẩn thận gặp lên một cái rồi rón rén cắn thử. Bánh trà mềm mại, ngọt dịu, từng lớp bánh phảng phất hương trà thanh nhã. Đường tan ngay thành mật khi vừa chạm môi, nhai thêm một chút thì nếm được vị ngọt ngậy của hạnh nhân.

“Ngon không?”

“Ngon lắm!” Thẩm Liễu cười: “Ngươi cũng ăn đi.”

Cố Quân Xuyên nhẹ “ừ” một tiếng, dùng đũa chia đôi bánh rồi gắp một nửa lên ăn; kết cấu bánh mềm mịn, ngọt mà không gắt, quả thật cũng khá. Nửa còn lại hắn đẩy cho Thẩm Liễu, hắn không hảo ngọt mà bánh này vốn cũng là mua để cho cậu ăn mà. Thẩm Liễu ăn rất kỹ, đến cả mật dính trên giấy cũng không bỏ mà cẩn thận dùng đầu đũa cạo hết.

Cố Quân Xuyên sợ mì ngâm lâu sẽ trương nên trộn lên giúp cho cậu, đũa vừa đảo mùi thơm đã dậy lên. Váng mỡ lấp lánh trên bề mặt nước dùng màu sẫm, sợi mì cán tay dẻo ngon vừa miệng, thịt mỡ nạc thái lát đã xào sơ qua, khi thả vào nước là đủ chín tới cuộn rìa.

Ăn xong bánh trà, Thẩm Liễu bắt đầu húp một ngụm nước mì, đậm đà lại tươi mới, quả là mỹ vị. Sau đó cậu lấy đũa tách đôi quả trứng trong bát mình thì ngay lập tức lòng đỏ đã tràn ra, cậu gắp một nửa sang bát Cố Quân Xuyên. Hắn nhìn miếng trứng rồi đưa tay xoa nhẹ gáy Thẩm Liễu một cái, sau đó lấy trứng lên ăn tự nhiên như thể họ đã làm cả trăm lần.

Đang ăn, chợt nghe bên ngoài có người gọi: “Cố huynh?”

Lên tiếng là một thư sinh cũng đeo hòm sách sau lưng, mặc áo vải lanh dài màu chàm. Người này thấy Cố Quân Xuyên thì lộ vẻ kinh ngạc.

Hai người nghe tiếng gọi cũng ngẩng lên, Cố Quân Xuyên thấy là ai thì hơi nhăn mày, chầm chậm nói: “Phương huynh, đã lâu không gặp.”

Hắn nghiêng đầu nhìn sang Thẩm Liễu thấy cậu đang mờ mịt thì giới thiệu: “Đây là Phương Thuấn Cử, trước đây là đồng môn với ta. Còn đây là Thẩm Liễu, phu lang của ta.”

Đồng môn của Cố Quân Xuyên, vậy cũng là người có học thức… Thẩm Liễu sợ làm mất mặt phu quân nên vội vàng ngồi ngay ngắn, chuẩn bị chào hỏi thì thấy đối phương nhíu mày, một biểu cảm rõ ràng bất mãn nhưng phải nhịn xuống.

Phương Thuấn Cử hỏi thẳng luôn: “Cố huynh sao lại đến chốn này?”

Cố Quân Xuyên lặng im, hắn không vội đáp – kỳ thực hắn không muốn nói nhiều với người này. Phương Thuấn Cử là người bảo thủ cứng đầu, xưa nay luôn đề cao khí cốt ngạo nghễ của kẻ đọc sách mà khinh thường tiền tài tục vật. Khi hắn và y còn ở trong học đường đã không ít lần tranh luận bất đồng.

Tuy Cố Quân Xuyên khâm phục cái tính thanh cao cứng cỏi ấy, nhưng không thể hoàn toàn đồng tình, hai người họ không chung chí hướng thì tốt nhất nên ít lời. Vì vậy hắn chỉ đáp qua loa: “Ta qua đây có chút việc.”

Tuy nhiên Phương Thuấn Cử chẳng phải người chậm chạp, y nhìn hòm sách chiếm nửa cái bàn họ đang ngồi, lại liếc ra phố xá nhộn nhịp – nơi kia chẳng phải là cầu Quan Âm hay sao?

Y bèn lắc đầu tiếc nuối: “Hiệu sách Tế Hiền có không ít mối làm ăn mờ ám, vì chút bạc đó mà huynh chịu hạ mình sao? Bao nhiêu năm huynh đọc sách thánh hiền đều là uổng công vô ích ư?”

“Lúc giàu thì giúp người, khi nghèo thì giữ mình.” Cố Quân Xuyên lãnh đạm nói: “Phương huynh không cần phải nói thêm nữa.”

Nhưng Phương Tuấn Cử vẫn cứ khăng khăng, y “ôi chao” một tiếng như thể rất bức bối rồi lớn giọng mắng: “Cố gia đã đến nỗi không có gì mà ăn rồi sao? Vậy mà ngươi đã sa đọa thế kia? Giao du với thương nhân, còn đâu thể diện! Khiến những người đọc sách chúng ta cũng phải xấu hổ thay!”

Những lời thẳng thừng, thô lỗ, như một nhát dao đâm thẳng vào sống lưng, đến Thẩm Liễu không được học hành cũng hiểu rành rẽ huống chi là Cố Quân Xuyên. Hắn bây giờ thực sự rất tức giận song vẫn còn giữ lễ, nhưng nắm tay siết chặt của hắn đã nổi đầy gân xanh.

Hắn sắp lên tiếng thì đột nhiên “rầm!” một tiếng, Thẩm Liễu đứng bật dậy: “Ngươi nói bậy!”