Chu Nhã Phương nhíu mày rất nhẹ đủ để không ai nhận thấy. Chừng ấy năm sống trên đời ông đã gặp không ít hạng người, ông tin vào mắt nhìn của mình.
Giữa ông và Cố Quân Xuyên đúng là có giao tình lâu năm, từ lúc hắn còn tới thư đường học tập ông đã rất xem trọng người này. Ông còn từng định làm mai hắn cho cháu gái bên ngoại, nhưng đành gác lại sau khi nghe nói hắn có hôn ước với nhà họ Tô.
Chu Nhã Phương giao du rộng rãi, vì vậy sau một thời gian ông cũng nắm được nội tình hôn sự của hai nhà Cố – Tô. Thật không ngờ đến cuối cùng Cố Quân Xuyên lại lấy một phu lang dân dã như thế này… Ông kín đáo thở dài, chỉ đáp lời lấy lệ rồi lại tiếp tục bàn giao công việc với Cố Quân Xuyên.
“Tứ thϊếp của Ngô lão gia bên phố Đông vừa hạ sinh quý tử, nửa tháng nữa sẽ làm tiệc đầy tháng nên khi đó sẽ cần lời chúc phúc.”
“Sắp tới ngày giỗ của Tần lão gia quá cố của tiệm Bảo Khí vì vậy cần một bài văn tế. Đây là tiểu sử sơ lược, xin nhờ Cố công tử chắp bút.”
Dặn xong mấy việc lặt vặt Chu Nhã Phương mới hạ giọng: “Những việc nhỏ này cũng chỉ là chút bạc lẻ. Thế này, Tôn thiếu gia muốn sao chép một bộ sách quý lên giấy Tuyên, cũng yêu cầu chữ phải đẹp, thù lao là từng này.”
Giấy Tuyên đắt như thế quả là chỉ có nhà quyền quý mới dám dùng, nhà bình dân không thể mơ tới, huống chi còn là dùng cho một bộ sách.
Bên cạnh đó Cố Quân Xuyên từ trước đến nay thường chỉ viết đoản văn chứ chưa từng soạn sách dài. Hắn suy xét một chút rồi hỏi: “Cửa tiệm của Chu Nhị gia hẳn cũng có người chuyên chép sách, sao ngài không giao cho họ?”
“Ta để họ thử rồi nhưng Tôn thiếu gia không ưng, cuối cùng thành ra phí công.” Chu Nhã Phương xua tay: “Cố công tử viết chữ thể Nhan rất đẹp, nét nào ra nét ấy lại thanh thoát, người ta vừa nhìn đã thích.”
Cố Quân Xuyên bắt đầu hứng thú: “Xin hỏi sách gì vậy?”
“Kỳ thực cũng hơi khó nói.” Chu Nhã Phương che miệng nói khẽ tên sách, Cố Quân Xuyên nghe thấy thì hơi cau mày.
Thấy phản ứng của hắn ông vội nói: “Công tử chỉ cần chép lại, ta tuyệt đối sẽ không để ai biết là chữ của công tử, ta xưa nay đều rất kín tiếng, cái này công tử có thể yên tâm. Vả lại thù lao cũng rất hậu hĩnh, thậm chí gấp mười lần viết lời chúc đó.”
Cố Quân Xuyên suy tư một hồi rồi thở dài: “Tuy bây giờ ta đã nhuốm mùi tiền bạc tục tằn, nhưng quân tử thì vẫn nên biết cái gì nên làm, cái gì không. Nhị gia coi trọng ta… xin thứ lỗi, việc này ta đành không thể nhận.”
Chu Nhã Phương thấy hắn kiên quyết thì cũng chẳng thể ép buộc. Tuy nhiên việc không thành thì giao tình vẫn còn, ông chỉ nhấp một ngụm trà rồi nhắc: “Chuyện bữa trước ta bàn, công tử có tính toán gì chưa?”
Cố Quân Xuyên vỗ vỗ đùi, cười buồn bã: “Lòng có đó, nhưng lực bất tòng tâm.”
Chu Nhã Phương cũng thở dài: “Dù sao cũng không cần vội, chờ đến khi công tử nghĩ thông suốt với thu xếp ổn thỏa rồi, lúc đó nói với ta cũng chưa muộn.”
Ông thanh toán tiền công lần này, dặn dò thêm về ngày giao bản thảo lần sau rồi tiễn họ ra cửa.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, tiếng chuông đồng lại nhẹ ngân. Đôi bên khách sáo đôi câu, Cố Quân Xuyên nói Chu Nhã Phương dừng bước rồi cùng Thẩm Liễu rời đi. Gậy gõ lộp cộp trên đường đá xanh, nắng trải đầy đất in lên hai bóng người ngắn ngủi.
Cho đến khi họ đi xa rồi, Thẩm Liễu mới lên tiếng: “Vừa rồi Chu nhị gia nói thế là có ý gì vậy?”
Cố Quân Xuyên cúi mắt nhìn đúng lúc Thẩm Liễu cũng ngước lên, mắt họ giao nhau, ngay lập tức cậu bối rối quay đầu, nói nhỏ: “Có phải ta không nên hỏi không?”
Cố Quân Xuyên trầm mặc trong chốc lát. Hắn quen thói cô độc, như lời a nương hay nói là có chuyện gì cũng chỉ giữ trong lòng. Bây giờ nên bắt đầu biết chia sẻ… Hắn không quen lắm. Nhưng giờ hắn đã thành thân, có phu lang kề vai rồi thì nên học cách chung lòng…
Hắn chậm rãi giải thích: “Sách Chu Nhị gia muốn chép không phải thứ gì đàng hoàng cả. Nhưng Tôn thiếu gia trả thực sự rất hậu, nếu so ra thì tương đương với số thù lao a nương may vá y phục trong hai, ba năm.”
Hắn cười chua chát: “Là ta cố chấp giả bộ thanh cao rồi.”
Thẩm Liễu cắn môi, mày nhíu thật chặt. Số chữ cậu biết có thể đếm được trên đầu ngón tay nên cậu không có cách nói lời hay, nhưng đạo lý thì vẫn hiểu được.
Nghĩ một hồi, cậu lên tiếng: “Không phải ngươi giả bộ đâu, ta không biết nói sao… Nhưng ta tin trong lòng ngươi có thứ cao quý hơn tiền bạc.”
Cố Quân Xuyên sững người, hồi lâu vẫn chưa nói được câu nào. Hắn chưa từng nghĩ những lời ấy lại do chính phu lang mình nói ra. Cúi mắt mỉm cười, hắn khẽ đáp: “Ừ.”
Thẩm Liễu kéo tay áo hắn, vẫn còn thắc mắc: “Còn về sau Nhị gia nói gì nữa vậy?”
Cố Quân Xuyên xoa đầu cậu, thở dài: “Nhị gia giới thiệu công việc cho ta.”
“Công việc ư?”
“Thư đường Sùng Nguyên ở phố Tây thiếu một phu tử, muốn ta đến dạy.”
“Dạy học! Đó là việc tốt mà?”
Mắt Thẩm Liễu sáng lấp lánh. Trong thôn cậu, hễ nhà nào có con học hành đều được dân làng nể nang vài phần. Còn đã là các tiên sinh dạy học thì càng oai nghiêm, ngày lễ đều được học trò đến thăm hỏi, kính biếu.
Cậu hỏi tiếp: “Vậy ngươi có nhận không?”
Ngón tay Cố Quân Xuyên nhẹ ve vuốt trâm bạc trên tóc cậu: “Tiền công không cao lắm, đường xá lại xa xôi nên ta vẫn đang cân nhắc.”
Thẩm Liễu chợt nhớ lại khi ở tiệm sách, lúc đó hắn đã vỗ gối mà nói “lực bất tòng tâm”. Cậu nuốt nước bọt, không biết nói gì tiếp nữa mà chỉ ngước lên nhìn, vẻ mặt bình lặng như nước của hắn khiến trong lòng cậu đau như dao cứa.
Gió nổi lên dần đẩy mây trôi về xa, chuông đồng ở hiệu sách gần đó cũng đung đưa từng tiếng leng keng. Hiện tại đã qua giờ Ngọ, hẳn bụng ai cũng rỗng rồi.
Cố Quân Xuyên nhìn cậu, dịu giọng nói: “Em đói chưa? Muốn ăn gì nào?”
Thẩm Liễu chợt nhớ đến lời a nương dặn ban sáng, rằng cậu phải nói Cố Quân Xuyên mua đồ ngon cho ăn, mắt bất giác lại cong cong, Thẩm Liễu nói: “Ta cũng chưa biết muốn ăn gì.”
“Thế để ta chọn nhé.”
“Được!”