Trong bếp, Triệu Xuân Mai đang đặt cái bánh trứng cuối cùng vào đĩa, mùi bánh quyện với mùi khói củi thơm nức len lỏi làm ấm lòng người. Bà dập lửa lò xong rồi quay sang lấy một đôi đũa sạch gắp mấy miếng dưa chuột muối từ vại ra.
Bà bê đồ ăn ra khỏi bếp thì thấy Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu bước vào, bèn nhắc: “Mau rửa tay còn ăn sáng thôi.”
Cố Quân Xuyên đáp lời: “Vâng, con đến ngay.”
Hắn đặt giỏ trúc xuống đất rồi kéo một chiếc ghế đẩu để ngồi: “Tiểu Liễu, em lên phòng lấy giúp ta đôi giày nhé.”
Đất ngoài vườn hễ dính nước thì bề mặt đều thành bùn lầy lội, Cố Quân Xuyên có một đôi giày vải chuyên để ra vườn. Sáng nay hắn thay giày từ trong phòng, bây giờ không thể lội đôi giày toàn đất này quay lại được.
Thẩm Liễu nghe lời gật đầu, xoay người chạy về phía phòng ngủ. Thời tiết thật vừa vặn, gió thu hơi se se luồn lách qua hành lang thổi tung những lọn tóc mai.
Cố Quân Xuyên nhìn bếp vừa tắt lửa, khói trắng lãng đãng chưa tan hết, hương ngũ cốc thoang thoảng trong gian phòng, cả căn nhà tràn đầy hơi thở của cuộc sống.
Chẳng bao lâu Thẩm Liễu đã chạy trở về, cậu ngồi thụp xuống trước mặt Cố Quân Xuyên muốn cởi giày cho hắn. Nam nhân vội đưa tay ngăn lại: “Không cần, bẩn tay em mất, cứ để ta tự làm đi.”
Tiểu ca nhi ngày thường đều ngoan hiền thuận theo hắn thế mà bây giờ chẳng chịu nghe lời, cậu nhanh nhẹn kéo ghế ngồi đối diện, chẳng hề e ngại cứ thế cúi xuống giữ lấy ống giày lấm lem.
Hắn hơi nghiêng người muốn tránh, Thẩm Liễu không ngẩng đầu nhưng nói: “Bẩn thì rửa tay là được mà… ta chẳng phải là phu lang của ngươi sao…”
Vế sau cậu chỉ dám nhi nhí trong miệng như muỗi kêu nhưng Cố Quân Xuyên vẫn nghe rõ, hắn không trốn tránh nữa, để mặc Thẩm Liễu thay giày cho mình.
Bùn bám trên giày đều đã khô, vừa phủi một cái bụi đất liền bay mù mịt. Thẩm Liễu giúp hắn xong lại đỡ hắn đứng dậy, sau đó còn chu đáo múc nước vào thau rồi rửa tay cho hắn. Lần này Cố Quân Xuyên vẫn không tránh, dẫu hắn bị thương ở chân chứ đôi tay còn khỏe hơn khối người nhưng hắn vẫn để mặc Thẩm Liễu cẩn thận thoa nước bồ kết lên tay cho mình.
Bọt xà phòng len lỏi qua kẽ tay cuốn sạch bùn đất, hai đôi bàn tay cùng chìm trong thau nước, những đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào nhau.
Rửa tay sạch sẽ xong hai người họ cùng cất bước lên nhà ăn sáng. Thấy người bước vào Triệu Xuân Mai mới mở nắp nồi cháo; cháo ngô mới nấu xong tỏa hương thơm ngào ngạt, thậm chí còn vương vất chút ít mùi ngũ cốc hơi quá lửa dưới đáy, cùng theo làn hơi nóng chầm chậm bốc lên khiến cái bụng đói réo lên vì thèm.
Cố Tri Hỉ đẩy đĩa bánh trứng ra giữa bàn rồi đồng thời đứng lên múc cháo vào từng bát cho mọi người.
Triệu Xuân Mai cầm đũa lên, giục: “Mau ăn đi, ăn đi, cả buổi sáng chưa được miếng nào, lát nữa còn phải ra ngoài nữa đấy.”
Thẩm Liễu gật đầu như gà mổ thóc rồi cúi đầu hớp một ngụm cháo. Món này kết hợp một nửa ngô xay thô và một nửa là bột ngô để cho dẻo dính, thêm cả hạt đậu ván nữa, ngâm cả đêm mới bắc bếp nấu. Cháo màu vàng ươm lại đặc quánh sánh mịn, cắn hạt ngô ngọt ngọt, dai dai nhai thấy thật “đã” gì đâu.
“Bánh trứng là Tiểu Liễu làm đó, khéo lắm, Xuyên nhi mau nếm thử đi.” Triệu Xuân Mai đẩy nhẹ cái đĩa, cười nói.
Cố Quân Xuyên thuận theo mặt gắp một chiếc bánh. Bánh trứng để một chốc nên đã hơi nguội nhưng vẫn không ảnh hưởng đến hương vị, hắn từ tốn nhai, chậm rãi cảm nhận rồi gật gù: “Ừm, ngon lắm.”
Thẩm Liễu gãi gãi gáy, nói khẽ: “A nương dạy ta làm đó.”
Cố Tri Hỉ dù có đang ăn vẫn không bao giờ kiệm lời, một miệng đầy ắp thức ăn nhưng cô bé vẫn chêm vào: “Vậy là ca phu quá giỏi đó, a nương dạy một lần đã biết làm luôn.”
Cả nhà bật cười, Cố Quân Xuyên kín đáo liếc nhìn Thẩm Liễu thấy cậu cũng vui đến cong cả mắt thì khóe miệng cũng khẽ nhoẻn lên theo.
Khi cơm nước xong xuôi cũng đã vào cuối giờ Thìn, ánh dương rực sáng khắp nơi.
Cố Quân Xuyên thường uống thuốc sau bữa ăn, hôm nay hắn định hoãn một lần thì Cố Tri Hỉ đã nói: “Muội đã sắc thuốc từ sớm rồi, bây giờ chắc cũng nguội rồi đó ca ca mau uống đi.”
Bấy lâu nay có bao nhiêu bát thuốc vào người rồi Cố Quân Xuyên vẫn chẳng thấy có mấy tác dụng. Nhưng hắn hiểu rằng tuy người uống là hắn, người yên tâm là a nương và muội muội, vì vậy hắn chỉ gật đầu không từ chối nữa.
Triệu Xuân Mai tranh thủ gọi Thẩm Liễu: “Vào đây ta lấy số đo của con.”
Vốn ban đầu bà dự định chiều trời mát sẽ cùng cậu dựng chuồng gà, mà giờ nhi tử định dắt ca phu của nó ra ngoài chơi nên bà chuyển sang sửa y phục cho Thẩm Liễu trước đã.
Lấy thước gỗ đo lưng xong lại đo quần, bà nói: “Ta đo rồi, ta thấy trường sam của Xuyên nhi đủ rộng, cắt phần vạt áo ra sẽ may được cho con một bộ đồ.”
“Đủ để làm được một bộ ạ?”
“Đủ đấy.” Bà lấy tay ước lượng vòng eo của cậu, chép miệng: “Con gầy quá đi mất. Người thì cao hơn ta đấy nhưng mặc áo của ta vẫn rộng.”
Thẩm Liễu bặm môi mặt trầm xuống, như thể mình vừa mắc lỗi, lại nghe Triệu Xuân Mai nói tiếp: “Vậy nên nhớ chú ý ăn uống vào nhé. Lát nữa ra ngoài với Xuyên nhi, bảo nó mua nhiều đồ ăn ngon cho, biết chưa?”
Những lời đó làm lòng Thẩm Liễu bồi hồi ấm áp, cậu tươi tỉnh hơn, gật đầu nói: “Con nghe lời a nương.”
Bản thảo cần giao đều đã được xếp vào hòm sách bằng tre đeo sau lưng Cố Quân Xuyên, thu xếp đâu vào đấy hắn gọi Thẩm Liễu rồi chống gậy rời nhà.
Sức nặng của cả cơ thể hắn dồn gần hết lên cây gậy nắm bên tay trái, Thẩm Liễu bèn ngỏ ý: “Hay để ta mang hòm cho, cũng đâu nặng lắm.”
Cố Quân Xuyên không đáp, chỉ đứng lại rồi chìa bàn tay rộng ra: “Lại đây.”
Thẩm Liễu nghe lời đưa tay ra, dưới nắng mu bàn tay thô ráp đầy vết xước lại càng nổi bật, Cố Quân Xuyên nắm lấy rồi bảo: “Đi nào.”
Thẩm Liễu không nói gì thêm, từ đêm thành thân đến giờ người này chưa từng để cậu chịu vất vả, ngủ dưới đất hay mang vác nặng hắn đều tự làm. Cậu cúi đầu lén liếc sang đôi bàn tay đang nắm chặt của họ, môi không mấp máy nhưng trong mắt thì lấp lánh trọn niềm vui.
Đúng giữa buổi sáng nên nắng ấm rất dễ chịu, có mấy phụ nhân ngồi trước cửa nhà bóc lạc, nhặt đỗ chuẩn bị cho bữa trưa. Trông thấy hai người từ xa, khi họ đến gần các thẩm đều cười cười chào hỏi: “Dẫn phu lang ra ngoài à?”
Thẩm Liễu dễ bẽn lẽn, biết mấy thẩm đều nhìn rõ họ đang nắm tay nên chỉ im thin thít cúi đầu đi cạnh Cố Quân Xuyên. Còn hắn vẫn không có ý định buông tay Thẩm Liễu, gặp người nào bắt chuyện hắn đều trả lời – vì vậy Thẩm Liễu cũng siết chặt tay mình lại.
Tiệm sách cũng không tính là xa lắm, ước chừng đi bộ sẽ mất khoảng nửa canh giờ, nhưng với Cố Quân Xuyên thì sẽ phải vừa đi vừa nghỉ nên họ sẽ mất gần một canh giờ mới đến nơi. Do vậy hắn thường tới cửa tiệm gạo đầu ngõ trả vài đồng để đi qua giang xe bò của họ.
Hắn đi nhiều nên đã quen biết với vài người làm trong tiệm, hôm làm đám cưới mấy người cũng đến uống rượu mừng.
Khi Cố Quân Xuyên tới nơi chiếc xe bò trước đã đi mất rồi, nhưng may vẫn còn một chuyến khác đang chờ chất hàng.
“Xuyên ca! Huynh đưa phu lang ra ngoài à?” Một tiểu nhị thấy họ thì vẫy tay.
“Ừ, cho em ấy biết đường tới cầu Quan Âm luôn.” Nói xong Cố Quân Xuyên móc hầu bao đưa tiền nhưng người này cản lại.
“Thôi thôi, hôm trước ta còn ăn tiệc uống rượu mừng ở nhà huynh, hôm nay không thể lấy tiền của huynh được.”
“Chuyện nào ra chuyện nấy, hai chúng ta ngồi cũng chiếm không ít chỗ trên xe mà.”
Khâu Tử cười: “Thiếu chỗ để hàng thì kéo thêm chuyến nữa là được thôi, huynh đừng ngại.”
Thấy Cố Quân Xuyên vẫn không muốn thu tiền về, hắn quay đầu cao giọng hô: “Tứ gia, hôm nay tiền xe của Xuyên ca miễn nha, bữa trước còn ăn tiệc cưới nhà người ta đó!”
Người được gọi Tứ gia chính là chủ tiệm gạo, là một ông lão đã luống tuổi. Ông ló nửa đầu ra từ trong cửa: “Ờ khỏi khỏi, ngươi nói chi thừa thãi thế!”
“Đó, ta bị mắng rồi kìa, huynh mau cất tiền đi.” Khâu Tử quay lại nhún vai, cười hề hề: “Nhưng mà lần sau thì vẫn thu phí đó.”
Cố Quân Xuyên mỉm cười gật đầu, cất lại túi tiền.
Xe bò vốn để chở gạo nên người ngồi lên cũng không thoải mái lắm. Khâu Tử dọn cho họ một chỗ coi như cũng tươm tất nhất, Cố Quân Xuyên đỡ Thẩm Liễu lên trước rồi vịn vào thành xe leo lên theo.
Đợi hai người họ ngồi vững vàng Khâu Tử vung roi quất nhẹ lên mông con bò già, nó “ụm bò” một tiếng trầm trầm rồi xe bắt đầu lăn bánh.