Giờ này mặt trời đã lên cao rồi nhưng nắng vẫn nhạt, chẳng đủ làm khí trời ấm hơn. Triệu Xuân Mai đưa chiếc áo khác trong tủ cho Thẩm Liễu: “Mặc tạm vào đi con, ngoài này lạnh lắm.”
Cậu đón lấy bằng cả hai tay. Áo vẫn thoảng mùi bồ kết, mặc vào hơi rộng một chút nhưng đủ chặn lại cái se se của buổi sớm: “Ấm thật.”
Triệu Xuân Mai thấy cậu đã tươi tỉnh trở lại thì cũng cười: “Ấm là tốt rồi.”
Hai người vừa bước ra thì Cố Tri Hỉ vừa rửa mặt xong, nhưng tiểu cô nương vẫn dụi dụi mắt ngái ngủ: “Nương ơi con bắc nồi cháo lên rồi đó.”
Sáng nay dự định ăn cháo ngô tấm nên đã ngâm sẵn hạt từ tối qua, bây giờ Cố Tri Hỉ chỉ cần rửa sạch lại rồi để lên bếp là được. Đun đến khi sôi ục ục thì hạ lửa để liu riu, sau gần nửa canh giờ là cháo nhuyễn rồi.
Nhưng chỉ một món cháo thì đâu đủ no cho buổi sáng, Triệu Xuân Mai quay sang kêu Thẩm Liễu đi lấy thêm hai quả trứng, rồi hỏi Cố Tri Hỉ: “Đại ca con dậy chưa?”
“Ca ca dậy rồi.” Tiểu cô nương vừa bỏ thuốc vào siêu vừa múc nước để rửa: “Huynh ấy đang ở ngoài vườn hái rau.”
Triệu Xuân Mai vừa đong bột vừa lắc đầu: “Sáng sớm ra đó làm gì, đã cần rau luôn đâu.”
Cố Tri Hỉ thay nước rồi đặt siêu lên bếp: “Ca phu nhóm giúp muội bên bếp này nha.”
“Ừ, để đấy ta làm.”
Cố Tri Hỉ chỉnh lại siêu thuốc, miệng vẫn liến thoắng: “Ca ca bảo là đã viết xong bản thảo rồi nên hôm nay sẽ ghé hiệu sách. Ăn sáng xong huynh ấy sẽ đi luôn, nhưng lại sợ trưa không kịp về nên ra hái rau trước.”
Nghe vậy Thẩm Liễu ngẩng lên: “Hắn định ra ngoài à?”
“Vâng, ca ca cứ khoảng nửa tháng sẽ tới hiệu sách một lần.”
Lửa bén nhanh liêm tục nổ lách tách, hơi nóng dâng lên, Thẩm Liễu thêm ít củi khô thì nghe Cố Tri Hỉ nói tiếp: “À đại ca muốn ca phu đi cùng đó, nhưng không biết huynh có bận việc gì không.”
Thẩm Liễu ngơ ngẩn chốc lát rồi hấp tấp đáp: “Không bận, ta không có việc gì cả.”
Cố Tri Hỉ cười toe: “Muội trả lời giúp huynh là miễn ca ca có việc thì ca phu bận mấy cũng sẽ đi cùng.”
Tai Thẩm Liễu đỏ ửng, chẳng rõ do lửa hay vì ngượng. Mãi sau cậu mới lí nhí được một câu: “Muội lại trêu ta.”
“Nhưng ca ca nghe vậy thì vui ra mặt đó.” Cố Tri Hỉ cười hí hí, kéo ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh cậu: “Ca phu không biết chứ mọi khi đại ca ra ngoài không cho ai đi theo đâu.”
“Hắn vui à?”
Cố Tri Hỉ gật đầu cái rụp: “Chỉ là ngoài miệng không nói thôi chứ muội đảm bảo trong lòng huynh ấy hào hứng lắm.”
Triệu Xuân Mai đong bột ở bên cạnh nghe vậy cũng phì cười, bà nói: “Ta định kêu Tiểu Liễu lát đi dựng chuồng gà với ta mà giờ con lại bận rồi.”
Thẩm Liễu ngoảnh đầu sang: “Vậy con về sớm một chút rồi tối mình đắp cũng được ạ.”
“Không phải vội vàng thế đâu.” Triệu Xuân Mai cười. “Gà nhốt tạm trong phòng củi thêm một, hai hôm cũng chẳng sao. Hiếm khi con với Xuyên nhi có dịp ra ngoài, hai đứa cứ thong thả mà đi.”
Giờ cũng đã không còn sớm, bà lấy khăn vải mở nắp nồi cháo rồi lấy muôi gỗ khuấy một lượt. Ngô đã ngâm qua đêm nên nhừ rất nhanh, bà nhấc nồi sang một bên để lấy chỗ đặt chảo sắt, chuẩn bị làm món khác.
“Bảo muội, ra rửa cho ta ít hành. Còn Tiểu Liễu qua đây, ta dạy con làm bánh trứng.”
Thẩm Liễu nghe lời, ngoan ngoãn lại gần giúp Triệu Xuân Mai. Làm bánh trứng không khó, đầu tiên bà nói Thẩm Liễu đánh đều ba quả trứng. Đũa tre gõ vào thành bát lách cách, chẳng mấy chốc cậu đã quấy được một tô trứng sánh vàng.
Triệu Xuân Mai mở nắp lu múc một gáo nước rồi đưa cho Thẩm Liễu: “Bây giờ phải đổ thêm nước.”
Thẩm Liễu tuy không giỏi nấu nướng nhưng ra tay vẫn có độ, cậu chầm chậm rót nước cho đến khi nương bảo ngừng thì lập tức dừng lại. Triệu Xuân Mai gật đầu: “Đó, nước chừng này là được, giờ con khuấy đều tiếp đi.”
Thẩm Liễu làm theo, màu vàng óng trong bát dần chuyển thành màu nhạt như lông ngỗng non, sau đó Triệu Xuân Mai đổ bột đã trộn sẵn vào trong bát trứng loãng, hỗn hợp bánh trứng như vậy là đủ rồi.
“Kỳ thực cũng chẳng có gì khó cả, nước nhiều thì thêm bột, bột nhiều thì thêm nước, quấy vừa tay thành hồ là được.” Bà giải thích.
Lúc này Cố Tri Hỉ mang hành vừa rửa ráo vào, nàng cắt thành đoạn xong thì gạt vào hỗn hợp trong tô, Thẩm Liễu lại đảo lên – thế là khâu chuẩn bị nguyên liệu đã xong rồi.
Bếp lửa nổi lên, thoang thoảng dấy lên mùi củi khô. Triệu Xuân Mai múc một khối mỡ lợn rồi hất nhẹ cái “bộp” vào thành chảo, từ từ đẩy nó vào giữa. Mỡ nhanh chóng chảy ra, khói trắng bốc lên không quên quấn theo mùi hương béo ngậy tỏa ra khắp bếp.
Triệu Xuân Mai lại múc một muỗng hỗn hợp bột trứng đổ tráng thành vòng tròn giữa chảo, tiếng xèo xèo lập tức vang lên, lớp chất lỏng vàng nhạt lan ra, nhanh chóng kết bánh rồi cuộn cong mép lại. Bà đổi sang dùng xẻng, khéo léo lật bánh, chẳng mấy chốc bánh trứng đã chín tới. Bánh mềm mềm dẻo dẻo đàn hồi bày lên đĩa trắng, mùi thơm của bột, trứng và hành quyện lên mũi làm người ta ứa nước miếng.
Triệu Xuân Mai đưa xẻng cho Thẩm Liễu: “Con làm cái tiếp theo thử xem.”
Thẩm Liễu nhận lấy xẻng thử sức làm, khởi đầu cậu hơi lóng ngóng nên thành quả đầu tiên bị cháy xém đôi chỗ; nhưng về sau cậu càng làm càng quen, bánh càng ngày càng ra hình ra dáng.
Cậu mới làm được dăm ba chiếc bánh trứng Cố Quân Xuyên đã quay về bếp. Triệu Xuân Mai hiểu ý, bà vừa lấy cái xẻng từ tay Thẩm Liễu một cái cậu chạy ào ra giúp hắn gỡ sọt xuống ngay.
“Ngươi có mệt không?”
“Không mệt.” Cố Quân Xuyên cúi đầu nhìn cậu dịu dàng nói: “Còn em đó, hôm kia còn mệt chẳng nhấc nổi người mà hôm nay lại dậy sớm vậy?”
Sáng nay lúc vừa tỉnh giấc hắn đã thấy giường bên trống trơn, chẳng biết tiểu phu lang của mình dậy từ lúc nào rồi. Hắn ra sân tìm thì thấy phần lớn lá rụng đã được gom thành từng đống, ngoài hậu viện gà con đang líu ríu, phòng củi cũng được dọn dẹp sạch sẽ, duy chỉ có bóng dáng Thẩm Liễu vẫn không thấy đâu.
Cuối cùng đi ngang phòng a nương thì thấy qua khe cửa khép hờ tiểu ca nhi đang gục đầu vào lòng bà sụt sùi, hắn bèn nhẹ chân lui đi.
Hắn quay ra sân quét nốt đống lá mà trong đầu cứ quanh đi quẩn lại cảnh Thẩm Liễu gọi “a nương”, hắn thầm nghĩ hẳn là cậu ấy nhớ nhà rồi, chi bằng đưa phu lang ra ngoài dạo một vòng cho khuây khoả.
Nghe Cố Quân Xuyên nhắc mặt Thẩm Liễu lại đỏ ửng, hôm đó mệt không dậy nổi chẳng phải, chẳng phải là vì… Cậu mím môi lườm hắn một cái: “Ngươi cứ trêu ta.”
Hắn nghiêng đầu bật cười, sau đó lại nghiêm mặt đứng đắn hỏi: “Ăn sáng xong chúng ta ra ngoài một chuyến nhé?”
Thẩm Liễu còn chưa kịp đáp, Cố Tri Hỉ bê nồi cháo từ bếp ra thấy họ thì trêu: “Hai người đừng tình tứ nữa, mau lên nhà dùng bữa thôi!”
“Con bé này, chẳng biết trên dưới gì cả.”
Cố Quân Xuyên giả vờ đanh giọng với muội muội nhưng vẫn cười, hắn lấy lại cái giỏ trong tay Thẩm Liễu: “Em cứ vào trước đi, ta cất giỏ xong thay giày sẽ vào sau.”
Nhưng Thẩm Liễu không chịu đi, đôi mắt đen láy như đậu vẫn nhìn hắn chăm chú: “Ta không đói, ta chờ ngươi vào cùng.”
Không hiểu sao Cố Quân Xuyên lại nhớ đến lời a nương: “Nó thương con bao nhiêu năm như vậy…” Dù hắn với chuyện phong hoa tuyết nguyệt có phần vụng về, nhưng có được người thành tâm đặt mình trong lòng hay không, sao hắn không cảm nhận được chứ? Tiểu ca nhi nghĩ rằng mình dấu rất kỹ mà đâu hay tình cảm ấy đã sớm lộ ra, sớm lay động theo gió mất rồi.
Cố Quân Xuyên đưa tay lên, nhẹ nhàng véo tai tròn trịa của cậu: “Ừ, thế thì em đợi ta một chút nhé.”
Thẩm Liễu gật gật, vui vẻ tung tẩy đi theo hắn như gà con.