Chương 25

Ngoài trời nắng đẹp, gió núi mát lành làm người ta thật thư thái.

Thẩm Liễu tưởng Cố Quân Xuyên vẫn ở chỗ phòng củi, nào ngờ vừa mở cửa đã thấy người đang bước về phía mình. Chân hắn bất tiện thế nào, bước chân phải tốn sức ra sao, Thẩm Liễu đã biết, vậy mà hắn vẫn tốn công đến đây đón cậu.

Trong lòng Thẩm Liễu ấm áp, vội bước tới chỗ hắn, thì thầm: “Sao ngươi lại ra đây.”

“Bảo muội nói là em tỉnh rồi.”

“Ừm…” Thẩm Liễu không biết nói gì tiếp chuyện, chỉ thấy đứng trước người này mặt mình lại nóng ran.

“Gà ăn no hết rồi đấy, ta cho tất cả chúng nó ra hậu viện chơi rồi. Sáng nay a nương còn sai bảo muội đi mua thịt để nấu vằn thắn cho em nữa.”

“Làm cho ta ăn ư? Tại sao?” Thẩm Liễu ngạc nhiên.

Cố Quân Xuyên vòng tay qua nhẹ nhàng xoa lưng dưới của cậu: “Em nói xem vì sao.”

“À… Ngươi kể rồi à.” Thẩm Liễu càng ngượng ngùng hơn.

Vẻ mặt Cố Quân Xuyên nhu hòa, hắn vươn tay bao lấy tay cậu: “Chỉ mình a nương biết thôi, còn với bảo muội ta nói là em bị cảm lạnh.”

Thẩm Liễu giấu cái mặt đỏ rực như lửa vào ngực của hắn, lí nhí nói: “Lần trước ta hứa với nàng là sẽ không nói dối rồi.”

“Người lừa bảo muội là ta, em có làm gì đâu.”

Nghe Cố Quân Xuyên đáp tỉnh bơ như vậy, Thẩm Liễu đang tựa trán vào ngực hắn bật cười khúc khích. Tiếng cười như bông mềm sưởi ấm trái tim Cố Quân Xuyên, hắn cúi đầu nhìn mi mắt cười cong cong của người trước mặt, cảm thấy niềm vui trong lòng mình lại thêm đầy.

*

Trong bếp, nồi nước đã sôi rồi, Triệu Xuân Mai đang thả sủi cảo vào nồi.

Nhác thấy Thẩm Liễu đang bước vào, bà quay sang cười nói: “Đói rồi phải không? Con mau rửa mặt đi, sủi cảo sắp xong rồi.”

Thẩm Liễu vội vàng đáp lời rồi ra bồn múc nước rửa mặt. Lúc cậu chỉnh tề trở lại thì vằn thắn cũng vừa chín tới.

Sáng nay Triệu Xuân Mai bận rộn suốt, Cố Quân Xuyên và Cố Tri Hỉ đều không thông thạo việc bếp núc nên cả hai đã chẳng giúp được mấy lại còn vướng tay thêm. Thành ra bữa trưa không làm được nhiều món, bà bèn gói luôn sủi cảo cho tiện.

Trong trấn nhà nào cũng có vườn rau, tuy không đầy đủ mọi loại nhưng chẳng thiếu ăn, do vậy mà rau rất rẻ còn thịt mới hiếm. Tuy Cố gia bọn họ không gọi là túng thiếu nhưng vẫn có nhiều khoản cần chi tiêu. Không có nhiều thịt lắm do vậy bà sẽ gói cả sủi cảo nhân mặn lẫn loại nhân rau.

Trên bàn tròn đã bày sẵn hai tô lớn, nước dùng trong vắt, bỏ thêm mỡ lợn, hành hoa, vài giọt xì dầu, rau xanh – làm nên món ăn vừa thanh đạm lại thơm ngon. Sủi cảo vừa ra khỏi nồi nên bốc hơi nghi ngút, cắn vào một miếng nhân thơm nước ngọt ứa ra.

Triệu Xuân Mai còn xào thêm đĩa rau xanh, trước khi nhấc chảo bà rắc ít tỏi băm vào. Tỏi cũng là thu hoạch từ vườn nhà, đảm bảo thơm cay đủ cả, khi phi lên dậy mùi cả gian bếp.

Cố Quân Xuyên chu đáo kéo ghế cho Thẩm Liễu, ở trên lại còn để sẵn một cái đệm dày. Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hỉ ngồi bên thấy tất cả, mới liếc mắt nhìn nhau rồi cùng quay đi tủm tỉm cười. Cố Quân Xuyên vờ như không để ý, chỉ chuyên tâm múc sủi cảo cho Thẩm Liễu.

“Không mua được nhiều thịt lắm nên ta gói cả mặn lẫn chay.” Triệu Xuân Mai cười nhắc: “Đó là nhân thịt đấy, con lấy nhiều vào.”

Thẩm Liễu lo hắn múc thịt cho mình nhiều quá, không đủ cho cả nhà ăn bèn vội nói: “Loại nào ta cũng ăn được cả.”

Cố Quân Xuyên gật đầu, chia đều sủi cảo còn gắp thêm một ít rau vào bát Thẩm Liễu rồi đặt nó xuống trước mặt cậu.

Cố Tri Hỉ bèn đẩy bát sang: “Ca ca múc cho muội với.”

Cố Quân Xuyên tiện tay đón lấy, tiểu cô nương chống cằm cười: “Trước kia muội không biết ca ca chăm sóc người khác tốt thế này đấy.”

Cô bé thích ăn nhân thịt, Cố Quân Xuyên biết nên múc thêm cho nàng vài cái cùng với nhân chay, xong rồi hắn nhướng mày, cười nói: “Ta chăm muội đủ tốt chưa?”

“Sao giống được.” Cố Tri Hỉ nhận bát, liếc nhìn Thẩm Liễu rồi lém lỉnh nói: “Ca ca chắc chắn thương ca phu nhất.”

Thẩm Liễu đỏ bừng cả mặt, mọi người ngồi quanh bàn đều nhịn không được mà phì cười.

Sau trận mưa to, khí tiết đã lạnh đi nhiều, chắc do nơi này gần núi nên nhiệt độ giảm nhanh hơn. Gió nổi ngoài hiên lay động tán cây, lá úa theo đó rơi xuống lả tả.

Nhìn cảnh này qua khung cửa sổ Triệu Xuân Mai nghĩ bụng, phải ghé tiệm đầu phố mua mấy thước vải để may cho Thẩm Liễu một bộ áo mới được. Đứa nhỏ này không thân không thích, trở trời rồi mà đến một bộ đồ tươm tất cũng chẳng có, à còn phải may thêm đôi giày giữ ấm nữa.

*

Thẩm Liễu tuổi còn trẻ nên thể cốt nhẹ nhàng, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày đã hồi phục, lại ở nhà họ Cố được ăn no ngủ êm nên mặt mày cậu càng ngày càng hồng hào, đầy đặn.

Khi phương đông vừa hửng nắng, vân mây trắng giăng như bụng cá ở chân trời. Chẳng biết gà trống nhà ai cất giọng đầu tiên kéo theo bốn bề tiếng gáy trải dài khắp trấn, đánh thức một góc trời.

Thẩm Liễu hé mắt tỉnh giấc, Cố Quân Xuyên vẫn còn say ngủ, hai người họ nằm gần nhau đến nỗi cậu chỉ cần hơi nghiêng người sang là có thể chạm môi lên má hắn. Nhưng Thẩm Liễu không nỡ phiền giấc của hắn, chỉ nín thở ngắm người bên gối hồi lâu rồi im lặng tủm tỉm cười.

Người này thật tuấn mỹ, dù biến cố có làm hắn hao gầy đi thì vẫn khiến lòng cậu xốn xang như ngày nào. Gương mặt trước mắt chậm rãi hòa cùng với hình bóng xưa kia, Thẩm Liễu thấy mình như lại được trở về ngôi miếu trên núi, chỉ khác rằng khi đó họ cách nhau muôn trùng, còn bây giờ lại gần trong gang tấc.

Hôm qua Cố Quân Xuyên miệt mài viết lách đến tận đêm khuya mới đi nghỉ, nương nói việc vận dụng trí óc này cực kỳ mệt mỏi. Thẩm Liễu không muốn đánh thức hắn nên khẽ khàng hết sức rời khỏi giường.

Trấn Bạch Vân nằm nép bên núi nên sáng sớm thường có sương giăng, lại càng vào thu ánh rạng đông càng khó xuyên qua tầng trắng đυ.c mờ mịt này.

Thẩm Liễu vừa xoa xoa tay cho ấm vừa xuống bếp múc nước rửa mặt. Nước giếng lạnh buốt làm cậu phải vỗ nhẹ hai má cho bớt tê, xong xuôi cậu mới bê chậu cám ngô đi tới chỗ đàn gà.

Mấy hôm nay trời lạnh hơn rõ rệt nên Cố Tri Hỉ không hé cửa phòng củi về đêm nữa. Vả lại, cô bé nói, dù sao chính cửa phòng củi cũng không kín hoàn toàn nên họ dẹp tảng đá chặn cửa, cứ đóng kỹ cài then luôn.

Chưa bước tới nơi đã nghe gà con kêu líu ríu, có lần Cố Quân Xuyên còn trêu cậu rằng: “Đám chúng nó coi em là nương nên mới bám theo đòi ăn đấy.”

Thẩm Liễu mở cửa, ánh nắng yếu ớt đi cùng với cậu vào, chia gian củi thành hai miền sáng tối mờ nhạt. Cậu ngồi xuống bên giỏ, đám gà con nghe thấy tiếng động bèn nhô đầu lên, đập cánh bay loạn, miệng chϊếp chϊếp không ngừng.

Gà con tuổi này lớn mau như thổi, chỉ cần cách một hai hôm đã thấy chúng khác đi; lông tơ mềm mại đang dần nhường chỗ cho lông vũ trắng tuyết, cứ đà này chẳng mấy chốc chiếc giỏ sẽ không đủ chỗ cho chúng.

Thẩm Liễu bế một con từ trong giỏ lên, có lẽ bị cầm trong tay nên nó khó chịu, cái cổ vươn dài, chân đạp loạn xạ, cậu chưa kịp hạ nó hẳn xuống đất nó đã đập cánh phành phạch giãy ra xa. Một màn hỗn loạn này làm lông vũ tung đầy gian nhà, Thẩm Liễu phủi áo cho sạch rồi mới bắt đầu bốc từng nắm ngô trong chậu rải xuống đất. Thế là khung cảnh toàn những tiếng mổ lách tách xen tiếng chen lấn náo loạn, những cục bông vểnh đuôi tranh nhau chúi đầu xuống đất giành ăn.

“Đừng tranh, đừng tranh, còn nhiều mà!”

Thẩm Liễu rải thêm một nắm qua bên cạnh, cả bầy lập tức nhào sang, đám chân nhỏ lại dậm trên nền đất ào ào như mưa rào chạy qua.