Chương 23

Nhân tiện khi đi đổ nước Thẩm Liễu lại ghé qua phòng củi xem gà con thêm một lần.

Dưới ánh trăng lờ mờ tràn vào từ cửa, lũ gà con rúc vào nhau thành từng tốp ngủ say như chết, chỉ khác ở chỗ thỉnh thoảng vẫn có con phát ra tiếng kêu lích rích như đang nói mộng. Thẩm Liễu sợ đánh thức chúng nên không nấn ná lại lâu, ngó vào nhìn một vòng rồi lại khẽ khàng lui ra, sau khi khép hờ cánh cửa cậu lăn tảng đá lớn tới chặn lại.

Trời thật sự đang trở lạnh, gió đêm lùa qua làm cậu tê cả hai tay, Thẩm Liễu đứng xoa xoa bàn tay cho ấm trước khi đẩy cửa bước vào phòng ngủ. Ở trong này Cố Quân Xuyên đã trải giường xong, trên người hắn bây giờ chỉ còn mặc độc trung y trắng, dây buộc trên đầu đã tháo ra, vài lọn tóc còn lòa xòa trước ngực.

Thẩm Liễu sững sờ trong chốc lát, rồi hấp tấp quay lưng khép cửa lại. Cậu cứ thế đứng yên tại chỗ, một lúc lâu vẫn không dám ngoái đầu.

Thẩm Liễu đối diện với cánh cửa, trong lòng vừa ra sức dỗ bản thân trấn tĩnh lại, vừa tự mắng mình to gan. Bao năm qua cậu chỉ dám đứng từ xa tơ tưởng đến Cố Quân Xuyên. Bây giờ người ta đã bỏ đi vẻ lạnh lùng thường ngày, trở nên dịu dàng như, như… Thẩm Liễu vắt óc nghĩ mãi cuối cùng hình dung ra miếng đậu hũ non trong bát sứ trắng… Đúng vậy, hắn cứ như thế chỉ khiến cậu càng thêm rối bời.

Cố Quân Xuyên thấy Thẩm Liễu cứ đứng đực mãi ở kia liền lên tiếng: “Em đang úp mặt tự kiểm điểm đấy à, sao chưa vào?”

“A, vâng… vào, vào đây.”

Thẩm Liễu nuốt nước bọt, cố dẹp mấy suy nghĩ linh tinh đi. Cậu kéo kéo vạt áo xuống che lấy phần không thể nhìn rồi rón rén bò lên giường. Mặt nóng, người cũng nóng, Thẩm Liễu khép nép ngồi xuống một góc, lấy mép chăn che ngang eo.

Những động tác vụng về đó làm sao qua nổi mắt Cố Quân Xuyên, nhưng hắn vờ như không thấy mà hỏi: “Sao đi lâu vậy?”

Thẩm Liễu không dám ngẩng mặt, quay đầu gãi gãi tai: “Ta tiện thể đi xem lũ gà, chúng đều ngủ cả rồi.”

“Em bận bịu cả ngày rồi mà không thấy mệt à?”

Thẩm Liễu tuy gầy gò nhưng vẫn là đứa trẻ lớn lên trong núi sâu, vác ngô gánh củi cậu đều quen tay, cũng từng đói khát đến nỗi phải giành ăn với chó hoang, với cậu việc nhà chẳng đáng là gì.

“Không có gì nặng nhọc cả, ta không mệt được đâu.”

“Vậy, em bóp chân giúp ta nhé?” Cố Quân Xuyên hiếm khi chủ động nhờ ai, chỉ là… tuy biểu cảm của hắn rất bình tĩnh nhưng những ngón tay thì siết chặt đến gồ cả xương.

“A, được.” Thẩm Liễu lập tức đồng ý, nhanh chóng dịch sang chừa chỗ: “Ngươi nằm sấp xuống đi, ta cứ làm như hôm qua nhé?”

“Thế này là được rồi.”

Ừm, cả hai cùng ngồi thì xoa bóp thế nào đây? Thẩm Liễu ngơ ngác, cậu bối rối vì vị trí của họ thế này không thuận tay, nếu xoa bóp sẽ không đủ lực. Đột nhiên Cố Quân Xuyên đỡ lấy sau gối mình rồi đặt bắp chân trái bị liệt lên đùi cậu.

Thẩm Liễu không dám nhúc nhích mà chỉ mờ mịt nhìn Cố Quân Xuyên.

Hắn kéo ống quần lên để lộ ra cổ chân xương xẩu. Mặt vẫn điềm tĩnh như thường, hắn hỏi: “Sợ không?”

Thẩm Liễu ngẩn ra một tẹo rồi ngay lập tức lắc đầu: “Không sợ.”

Cố Quân Xuyên im lặng chăm chú nhìn cậu thật lâu, hắn muốn đào ra được dối trá dù chỉ là rất mong manh trên gương mặt này. Song đáy mắt của Thẩm Liễu vẫn trong veo, không có lấy một tia gả dối.

Hắn rũ mắt, nét cứng cỏi quanh hàm cũng dịu đi đôi phần, yết hầu hắn lại lăn lăn. Cuối cùng hắn siết chặt ống quần như lấy dũng khí rồi dứt khoát kéo cao lên thêm, phơi bày trọn vẹn tất cả.

Nhìn những vết sẹo chằng chịt, xoắn vặn trải dọc trên chân Cố Quân Xuyên, Thẩm Liễu cau chặt mày, hít mũi một cái: “Sau này ta sẽ thường xuyên bóp chân cho ngươi, ta giỏi xoa bóp lắm.”

Chân Cố Quân Xuyên bị phế đã hơn nửa năm, hắn đã trải qua từ tuyệt vọng, căm hận, từng thầm khóc đến kiệt sức trong đêm, đến dần dần học được cách bình tâm mà đối diện… Giờ đây thấy vẻ mặt người trước mắt này, chợt trong lòng lại nhói lên.

Cuối cùng hắn ngả người chống hai tay ra sau, nghiêng đầu cười cười: “Giỏi thật không?”

“Thật!” Thẩm Liễu gật đầu, rất nghiêm túc nói: “Hoặc nếu ngươi thấy chưa đủ tốt, ta có thể đi học thêm.”

Nét bông đùa trên mặt Cố Quân Xuyên tan đi, trở về trầm lặng. Hắn vẫn nhìn Thẩm Liễu một lúc rồi nhẹ nhàng nghiêng người tới gần, tay đặt lên sau gáy cậu, đầu ngón tay nhẹ vuốt ve.

Yết hầu khẽ động, Cố Quân Xuyên khàn khàn hỏi: “Chúng ta… có lẽ cũng nên viên phòng nhỉ?”

Dưới lửa nến chập chờn, má Thẩm Liễu nở bừng sắc đỏ, vì ngượng ngùng mà đôi mi cậu bối rối lay động. Cậu nghiêng mặt tránh đi, chỉ có thể lúng búng ở cổ họng: “Vâng…”

Ngay sau đó tay Thẩm Liễu bị Cố Quân Xuyên siết chặt, ngọn nến vụt tắt, hơi thở ấm áp mà quen thuộc cũng theo đó cùng len vào bóng tối vô tận.

Cố Quân Xuyên chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại hóa thành một người thiếu kiên nhẫn, hắn chỉ cảm thấy vừa nóng rực vừa bức bối, như có ngọn lửa đang hung hăng thiêu trụi lý trí của hắn.

Gió núi cuốn tan sương mờ, bóng cây xào xạc lay động trong đêm dài…



Mặt trời vừa nhú, ánh rạng đông xuyên qua những tầng mây, luồn khỏi những tán lá để lọt qua khe cửa, vỡ tan thành muôn đốm tròn rải khắp mặt đất.

Cố Quân Xuyên lờ mờ tỉnh dậy còn người trong lòng hắn vẫn đang ngủ yên.

Thẩm Liễu là người luôn siêng năng, dù hôm trước đi bộ hai dặm thì sáng hôm sau vẫn cần cù dậy sớm làm việc. Vậy mà hôm nay giờ này cậu vẫn say sưa ngủ, hẳn là đêm qua đã phải mất sức lắm.

Cố Quân Xuyên vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán Thẩm Liễu sang một bên. Cậu vẫn đang chìm trong mộng, chẳng có phản ứng gì. Nhớ đến cảnh mất kiểm soát đêm qua, Cố Quân Xuyên không nhịn được mà cúi đầu hôn nhẹ lên trán Thẩm Liễu. Sau đó hắn xoay người, lôi ra từ trong hộc giường một hộp gỗ nhỏ chỉ bằng bàn tay.

Bên trong là chiếc vòng ngọc nhà họ Cố truyền lại cho “con dâu”, chính là chiếc vòng Thẩm Liễu tự tháo xuống trả cho hắn ngay ngày đầu vào cửa. Cố Quân Xuyên cầm cái vòng nhẹ nhàng luồn nó vào cổ tay của Thẩm Liễu.